Âm thanh ấy bay tới, càng làm tiểu viện thêm lạnh lẽo.

Đến nửa đêm, hiếm khi hắn không đến.

Đào Hỉ nói: “Quý nhân, vừa rồi Thôi công công tới, nói bệ hạ đêm nay say rượu, sợ quấy nhiễu ngài nên không qua nữa.”

Không biết từ lúc nào, người bên cạnh, quen biết hay không quen biết, đều gọi ta là “quý nhân”.

Ta lại thật giống cung phi của hắn, đêm đêm chờ hắn lâm hạnh.

Hận quá.

Trong ngực nghẹn một hơi, lên không được xuống cũng không xong.

Đào Hỉ thấy vậy, vội vàng vỗ lưng cho ta: “Quý nhân, ngài sao vậy? Nô tỳ đi truyền thái y…”

Ta kéo nàng lại.

“Không cần. Đêm hôm khuya khoắt, để người khác ngủ yên một giấc đi.”

15

Đêm tối gió cao.

Ngoài cửa sổ truyền đến mấy tiếng dế kêu, dài ngắn xen kẽ, ba dài hai ngắn.

Là ám hiệu năm xưa ta định ra trong quân.

Ta bừng tỉnh.

“Ai?!”

Cửa bị đẩy nhẹ ra, một bóng đen lách vào.

“Vương gia! Ngài thật sự còn sống.”

Quan thoại pha lẫn giọng quê.

Ta quen thuộc nhất.

“Nhị Ngưu? Sao lại là ngươi?”

Trong phòng chỉ có chút ánh trăng lờ mờ, ta không nhìn rõ mặt hắn, nhưng thấy hắn lao tới, quỳ bên giường.

Hán tử cao lớn thô kệch ấy vậy mà đỏ cả vành mắt.

“Cẩu hoàng đế trời đánh! Ta cõng ngài đi!”

Không đúng.

Không đúng lắm.

Nơi bình thường ngay cả ruồi cũng không bay lọt vào, sao lại không có chút động tĩnh nào?

“Ngươi là ai? Sao vào được đây? Buông quý nhân ra…”

Đào Hỉ từ gian trong lao ra, thất thanh kêu lên.

Lời còn chưa dứt, Nhị Ngưu đã đánh ngất nàng bằng một chưởng.

Hắn cuộn cả người lẫn chăn của ta lại, vắt lên lưng.

“Nhị Ngưu, ngươi chờ đã…”

“Vương gia, có gì để sau nói, ra ngoài trước đã!”

Hắn cõng ta lao ra khỏi cửa.

Ánh trăng xuyên qua tầng mây.

Thủ vệ dọc đường đều ngã trên đất.

Chưa kịp để ta nghĩ rõ, lại có một đội người ngựa nhảy ra từ trong bóng tối. Dẫn đầu là một người gầy cao, mày mắt lạnh lùng.

Thẩm Thanh.

Thư đồng lớn lên cùng ta từ nhỏ, người đã theo ta hai mươi năm.

“A Thanh?!”

Hắn nhìn thấy ta, mắt cũng đỏ lên, nhưng chỉ gật đầu: “Công tử, đi trước đã.”

Bọn họ hộ tống ta xông ra ngoài.

Vừa đánh vừa chạy, ta căn bản không có cơ hội nói chuyện.

Đợi đến một sơn động kín đáo, Nhị Ngưu mới đặt ta xuống. Thẩm Thanh canh ở cửa động, cảnh giác nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

“Hồ nháo!”

Ta chống người ngồi dậy. “Các ngươi sao lại đến đây?!”

Thẩm Thanh quay đầu nhìn ta.

Ánh mắt rơi xuống tay ta.

Cả bàn tay phải quấn đầy vải trắng, như một cái kén xấu xí.

Hắn bước tới, nhẹ nhàng nâng tay ta lên, nhìn rất lâu.

Sau đó hắn buông xuống, xoay người đi ra ngoài.

“Ta đi làm thịt tên súc sinh kia.”

“Quay lại!” Ta quát hắn. “Nói trước xem các ngươi vì sao tới đây!”

Thẩm Thanh dừng bước, đưa lưng về phía ta, không dám quay đầu.

Nhị Ngưu ngồi xổm bên cạnh ta, giọng ồm ồm:

“Một tháng trước, trong kinh truyền tin nói vương gia ngài chết rồi. Ta không tin, nhưng biên quan cách kinh thành quá xa, chúng ta chẳng làm được gì.”

“Vậy sao lại tới?”

“Là Cửu Châu.”

Thẩm Thanh xoay người lại, trên mặt đã không còn cảm xúc.

“Hắn truyền tin tới, nói ngài chưa chết, bị cẩu hoàng đế giam lỏng. Còn nói hoàng đế sẽ ở sơn trang tránh nóng một tháng, thủ vệ lơi lỏng, là thời cơ tốt để cứu ngài. Ta và Nhị Ngưu lúc này mới đến.”

Yến Cửu Châu.

Là hắn truyền tin.

Ta bỗng hiểu hết.

Trúng kế rồi.

Ta ho đến nghẹn: “Yến Cửu Châu… sớm đã là người của hoàng đế.”

Sắc mặt Thẩm Thanh trắng bệch.

Nhị Ngưu bật đứng dậy: “Ta đi làm thịt thứ vong ân phụ nghĩa kia!”

“Không, đi!!!”

Ta quyết đoán nói: “A Thanh, ngươi dẫn Nhị Ngưu lập tức rời đi. Biên quan các ngươi không về được nữa, đến khách điếm Vĩnh Bình, tìm chưởng quầy ở đó, bảo hắn đưa các ngươi ra khỏi kinh thành. Ngay bây giờ!”

Thẩm Thanh không chịu: “Công tử, vậy còn ngài…”

“Đừng lo cho ta.”