Trướng phù dung ấm áp, đêm xuân một khắc.

Không biết đã qua bao lâu, trong bạo thất tối tăm mờ mịt, không phân ngày đêm.

Hắn không biết mỏi mệt là gì.

Mỗi lần tỉnh lại, hắn đều ở bên cạnh ta, ôm ta vào lòng, đút cơm cho ta, ép ta uống thuốc. Nếu ta không nghe lời, hắn liền dùng cổ trùng tra tấn ta, bóp cằm ta cưỡng ép đổ thuốc vào.

“A Ninh, nếu muốn bớt chịu khổ, thì ngoan ngoãn nghe lời.”

Hắn hôn lên vành tai ta. “Mấy ngày nữa, còn có bất ngờ chờ ngươi.”

5

Ngày hôm ấy, hắn lại tới, mang theo một bộ y phục mới.

Vải mềm mịn, tốt hơn rất nhiều so với bộ tẩm y trên người ta chẳng che được gì.

Ta không còn sức tự mặc áo, hắn liền từng món từng món mặc giúp ta.

“Hôm nay trẫm dẫn A Ninh ra ngoài được không?”

Ta theo bản năng co người lùi lại, lại bị hắn giữ chặt.

Thôi công công bưng một bát thuốc vào.

“A Ninh đừng sợ, uống thuốc này rồi, ngươi sẽ được ra ngoài.”

Ta không uống.

Hắn bóp cằm ta, kéo đến trật khớp, đổ thuốc vào không sót một giọt.

Thuốc vào bụng, kinh mạch như bị thứ gì đó cắn đứt từng sợi, chân khí trong đan điền tan biến không còn dấu vết. Ta cúi đầu, nhìn thấy một giọt huyết lệ rơi trên vạt áo, loang ra một mảng đỏ thẫm nhỏ.

Xe ngựa đơn sơ lắc lư chạy đi, nhưng bên trong lại lót đệm mềm rất dày, còn đốt chậu than.

Ta rúc trong lòng hắn, như một bãi bùn nhão.

Hắn nói: “A Ninh, sắp được thấy bất ngờ trẫm chuẩn bị cho ngươi rồi.”

Xe ngựa dừng ở một góc hẻo lánh. Hắn vén một góc rèm, để ta nhìn ra bên ngoài.

Trên đường vây quanh rất nhiều người.

Một chiếc xe ván chậm rãi đi qua, trên xe đặt một cỗ quan tài mỏng. Một người kéo xe, một người đỡ quan tài.

Người kéo xe là tỷ phu, người đỡ quan tài là tỷ tỷ.

“Nghe nói chưa? Nhiếp chính vương mưu phản, bị thánh thượng xử quyết rồi, hôm nay đưa tang đó.”

“Theo ta nói thì thánh thượng vẫn quá nhân đức. Một tên nghịch tặc, vậy mà còn có thể giữ lại toàn thây.”

“Các ngươi biết gì chứ, từ khi thánh thượng đăng cơ đến nay luôn khoan hậu với dân. Loạn thần tặc tử kia tuy mưu nghịch phạm thượng, nhưng đế vương niệm tình hắn từng chinh chiến có công, không tru di liên đới, còn cho phép chôn ở ngoại ô kinh thành, đủ thấy thánh thượng nhân đức.”

Bách tính nhao nhao phụ họa, tiếng chửi rủa nổi lên khắp nơi.

“Phi, nghịch tặc! Sao không đem hắn ngũ mã phanh thây!”

“Nếu không phải tên tặc nhân này nhất quyết tu sửa cái kênh đào chết tiệt kia, con trai ta sao lại chết trên đập!”

“Đáng đời! Chết hay lắm!”

Có người nhổ nước bọt về phía quan tài, có người ném rau thối. Tỷ tỷ cúi đầu, không nói một lời.

Ta nghe thấy những lời này, hắn đương nhiên cũng nghe thấy.

“A Ninh, ngươi nhìn những kẻ này đi, ngu muội vô tri.”

Hắn thì thầm bên tai ta, trong giọng nói pha ý cười:

“Tu thủy lợi, tích ruộng đất, vốn là vì tốt cho bọn họ, đến cuối cùng lại thành ngươi tội ác tày trời. Nhìn gương mặt xấu xí của bọn họ xem, hận không thể ăn tươi nuốt sống ngươi.”

Ta tham dự chính tang lễ của mình.

Những người kia tất nhiên đáng hận, nhưng kẻ đáng hận nhất lại đang ở ngay bên cạnh ta.

Hắn là minh quân anh minh, ta là nghịch tặc hôn dung.

Hắn cứu khổ cứu dân, ta tội ác tày trời.

Hắn bẻ mặt ta lại: “A Ninh, từ nay về sau, Nhiếp chính vương Thẩm Ninh đã chết rồi. Ngươi là A Ninh của một mình trẫm.”

Ta cảm thấy ghê tởm, trong cổ họng dâng lên vị tanh ngọt.

“Phụt…”

Máu từ miệng ta phun ra, bắn lên rèm xe.

Thế giới bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.

Chỉ còn lại câu nói kia:

“Ta hứa cho ngươi vinh hoa một đời, ngươi theo ta chinh chiến thiên hạ, được không?”

Tuổi thiếu niên kim qua thiết mã, cuối cùng cũng chỉ là mộng đuổi theo mộng, một hồi trống rỗng.

6

Đây là một căn phòng như thế nào?

Tường đồng vách sắt, vàng son lộng lẫy.