Triệu Minh Hiên trần truồng nằm trên bàn mổ, hai tay ôm chặt lấy hạ thân——
Không đúng, chẳng có hạ thân, đến cả quần cũng không có.
Máu tươi từ kẽ ngón tay trào ra,
theo mặt bàn inox tụ thành dòng mảnh, tí tách rơi xuống nền gạch.
Gương mặt hắn vặn vẹo đến mức ngũ quan lệch hẳn đi, miệng há to nhất có thể, như một con cá bị ghim chặt trên thớt.
Cuối cùng, đến giây thứ tư, dây thanh quản mới khôi phục chức năng.
“A a a a a a a a a a——”
Tiếng hét xuyên qua bức tường, xuyên qua cửa cuốn, xuyên qua cả con phố.
Cách đó sáu trăm mét, có người trên mái khu dân cư thò đầu nhìn sang.
Đội trưởng bảo tiêu cứng đờ tại chỗ.
Sáu gã áo đen còn lại cũng cứng đờ.
Tên bác sĩ hói đầu thì ngã phịch xuống đất, hộp cơm rơi lên ống quần, hắn đến một hạt cơm cũng không cảm nhận được.
Tiếng thét chói tai của y tá và tiếng kêu thảm của Triệu Minh Hiên hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản song tấu quái dị.
Màn bình luận trong nháy mắt đổi từ phong cách tang sự sang kênh pháp luật:
【Báo cảnh sát báo cảnh sát báo cảnh sát! Cố ý gây thương tích!】
【Nữ chính tiêu rồi! Ngồi tù đến mục ruỗng! Cố tình thiến chồng mình!】
Tôi quả thật toát mồ hôi lạnh.
Không phải vì sợ. Mà là vì nghĩ lại mà thấy sợ.
Chỉ thiếu một giây.
Nếu chiếc kìm này rơi chậm một giây, để hắn biến lại thành người trước, rồi tôi mới ra tay——tội cố ý gây thương tích, ba năm trở lên, tình tiết nghiêm trọng thì bảy năm trở lên.
Nhưng bây giờ?
Tôi từ từ ngẩng đầu.
Ở góc trần phòng phẫu thuật, một chiếc camera bán cầu cỡ nắm tay đang sáng đèn đỏ ổn định.
Giám sát.
Không góc chết.
Quay rõ ràng từng chút một——tôi kẹp là chó.
Không ai có thể chứng minh chó biết biến thành người.
Dù có nói ra ngoài, e rằng ngay cả giường bệnh trong bệnh viện tâm thần cũng không đủ.
Đội trưởng bảo tiêu hoàn hồn lại, rút điện thoại ra định bấm 110.
“Cứ báo đi.”
Tôi lau máu trên tay, chỉ vào camera.
“Trong đoạn giám sát, tôi đang làm phẫu thuật thiến cho một con chó hoang, giữa chừng nó đột nhiên biến thành người sống. Anh thấy cảnh sát nghe xong thì người bị tống vào là tôi hay các anh?”
Ngón cái của đội trưởng lơ lửng trên màn hình.
Triệu Minh Hiên lăn lộn trên bàn, máu bắn lên tay áo đội trưởng.
Hắn cúi đầu nhìn vệt máu, rồi lại nhìn camera.
Điện thoại được nhét trở lại vào túi.
Triệu Minh Hiên gào lên đến khản cả giọng: “Báo cảnh sát! Gọi báo cảnh sát cho tao! Cô ta cắt mất của tao——của tao——”
Hắn không nói tiếp được nữa.
Quá thảm, thảm đến mức không đành nhìn.
6
Triệu Minh Hiên từ trên bàn mổ lăn xuống, ngã phịch lên nền gạch, đau đến mức co người như con tôm.
Nhưng bản năng sinh tồn——
không đúng, là bản năng giữ trứng, khiến hắn lăn lông lốc nhào về phía khay y tế trong tay tôi.
Tôi lùi một bước.
Hắn chồm vào khoảng không, cằm đập xuống nền gạch, răng cắn rách đầu lưỡi.
Máu từ khóe miệng và hạ thân cùng lúc trào ra, cả người giống như một vòi nước hỏng mất hai đầu.
Tôi bưng khay lùi đến bên bồn rửa tay.
“Lùi thêm một bước nữa, hai cục này đêm nay sẽ bắt đầu chuyến du hành trong mạng lưới thoát nước thành phố.”
Hai chân Triệu Minh Hiên run bần bật, cả người đứng chết trân tại chỗ.
Gân xanh trên trán hắn nổi lên như sắp nổ tung.
Màn bình luận im lặng hai giây rồi bắt đầu điên cuồng quét qua:
【Cô ta điên rồi cô ta thật sự điên rồi cô ta sao còn tàn nhẫn hơn cả hệ thống!】
【Nam chính mau nghĩ cách đi! Khâu vi hiển vi trong vòng sáu tiếng vẫn còn cứu được!】
Đầu gối Triệu Minh Hiên nện mạnh xuống nền gạch.
Phịch.
Quỳ thật sự.
“Lâm Tri Hạ…… bà xã…… cô đưa đồ cho tôi, cô muốn gì tôi cũng cho…… xin cô đấy……”
Hắn dập đầu.
Trán chạm đất, ngẩng lên, rồi lại chạm đất.
Cái dập đầu thứ ba đã bật máu.
Là dập thật, không phải giả vờ.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://yeutruyen.me/bat-gia-n-trong-da-ng-ve-golden/chuong-6/

