“Hơn nữa, chỗ này vốn chẳng phải phòng cưới của chúng tôi, lời nói dối của cô quá vụng về rồi.”
Bùi Nghiên lại đùa tôi!
Tôi siết chặt hai tay, âm thầm nghiến răng.
Một lát sau, tôi lấy chiếc nhẫn trong ba lô ra đeo lên tay.
“Tôi có bạn trai, hơn nữa rất nhanh sẽ kết hôn rồi.”
“Các người cứ yên tâm, tôi với Bùi Nghiên, từ lâu đã không còn chút hứng thú nào nữa.”
Cơ thể Bùi Nghiên cứng đờ, nắm tay siết rất chặt, đáy mắt tối sầm lại, nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên tay tôi.
Chiếc nhẫn bạc cũ kỹ phản chiếu trong mắt anh, khóe môi anh khẽ kéo lên.
“Đều là hiểu lầm, là tôi gửi nhầm địa chỉ.”
10
Tôi nhấc chân rời đi.
Bùi Nghiên không cho phép bàn cãi mà để lại một câu.
“Tôi đưa cô ấy về phòng cưới mới.”
Nói xong anh bước nhanh theo sau, để mẹ anh và vị hôn thê ở lại trong phòng.
Bùi Nghiên kéo tôi lên xe, lúc đi ngang qua quán ăn sáng thì mua hai quả trứng luộc bóc vỏ đưa cho tôi, giọng nói có chút run rẩy.
“Xin lỗi, mẹ tôi bà ấy…”
“Không sao.”
Tôi biết, cái tát này bà ta đã muốn đánh từ mấy năm trước rồi.
Nhưng vẫn thấy tủi thân.
“Tôi tự đến phòng cưới mới cũng được, khỏi để vị hôn thê của anh hiểu lầm.”
Đổi lại chỉ là một câu đáp lạnh lùng, hoàn toàn khác hẳn sự quan tâm vừa rồi.
“Trình Triệt phá sản rồi à? Kết hôn mà còn dùng nhẫn do bạn trai cũ tặng.”
Tôi tháo nhẫn xuống nhét lại vào trong túi.
“Chỉ là cái cớ bịa tạm thôi.”
Anh tự giễu cười cười.
“Hôm qua bảo cô làm tình nhân thì cô chạy nhanh lắm, giờ hối hận rồi à? Cầm đồ cũ để mong tôi thương hại?”
“Phương Tuyết, không ngờ cô lại có tâm cơ như vậy, lúc chia tay đã nghĩ đến chuyện sau này tôi có thể vùng dậy.”
“Không moi được gì từ Trình Triệt, biết tôi tốt rồi?”
Tôi cúi đầu, im lặng nghe anh quở trách.
Bùi Nghiên thấy chán, bèn ngậm miệng, đạp mạnh chân ga.
Một đường lái thẳng tới căn nhà cũ, căn phòng anh từng tặng tôi cũng đã bị anh mua lại.
Tôi ngơ ngác nhìn mọi thứ trong phòng.
Giống hệt như hồi trước chúng tôi từng ở.
Anh quay người dồn tôi vào góc tường, khẽ nhướng mày.
“Hồi đó nếu diễn thêm hai ngày nữa, em cũng chẳng đến mức nghèo đến nỗi phải bán nhà.”
“Nhưng bây giờ em vẫn còn cơ hội, hầu hạ tôi cho tốt, chỗ này sẽ là của em.”
Anh bật cười khẽ một tiếng, nâng cằm tôi lên rồi không nói hai lời đã hôn xuống, như thể đã đói khát rất lâu, trực tiếp cạy mở răng môi tôi.
Cắn xé, mài nghiền.
Cuối cùng cũng tìm lại được một chút lý trí, tôi đột ngột đẩy anh ra.
“Bùi Nghiên, anh sắp kết hôn rồi!”
11
Anh cười nhạt, giọng điệu đầy châm chọc.
“Thì sao? Cũng chỉ là nuôi một con chim hoàng yến mà thôi, ai dám nói gì chứ?”
Trong tim như bị thứ gì đó khẽ nhói một cái.
“Bùi Nghiên, sao anh lại thành ra như vậy?”
Anh dẫn tôi đi vào cửa, mở ngăn kéo trên giá ra.
“Vậy phải cảm ơn em rồi, Phương tiểu thư.”
“Chính em đã để tôi biết, chân tình chẳng đáng một xu.”
Trong ngăn kéo đặt một cuốn giấy đăng ký kết hôn màu đỏ.
Là đồ giả do tôi vẽ.
Khi đó chúng tôi rất nghèo, anh dùng tiền công của hai ngày tự tay làm một đôi nhẫn.
“Đợi đến lúc kết hôn, anh nhất định sẽ đổi cái này thành thứ tốt nhất.”
Thế là tôi vẽ một giấy đăng ký kết hôn.
“Được, đợi sau này chúng ta đổi thành thật rồi đặt ở đây.”
Ngày đó chúng tôi đã cùng nhau nói lời thề.
Bất kể nghèo khó hay giàu sang, khỏe mạnh hay bệnh tật, đều sẽ yêu nhau, không rời không bỏ.
Bùi Nghiên xé nát cuốn giấy đăng ký kết hôn giả.
“Lời thề thì có ích gì, em chẳng phải vẫn phản bội tôi đó thôi.”
“Cũng tại tôi quá ngây thơ, vậy mà lại tin những lời nhảm nhí em nói.”
“Vẫn là mẹ tôi nói đúng, con gái nhà tầm thường, chơi đùa thì được, còn kết hôn thì vẫn phải môn đăng hộ đối.”
Tôi muốn nói mình không hề phản bội, nhưng lại không thốt nên lời.
Giải thích rồi thì có ích gì chứ?

