Khung cảnh ngoài cửa sổ, từ ruộng đồng thôn dã…
Dần biến thành những tòa nhà chọc trời.
Tôi tựa vào ghế, nhắm mắt lại.
Mười năm qua…
Từng cảnh từng cảnh, như thước phim quay chậm lướt qua trong đầu.
Cô gái trẻ vụng về trong bếp.
Người giúp việc ôm đứa trẻ sốt cao chạy trong đêm đến bệnh viện.
Người phụ nữ bị chỉ vào mặt, bị gọi là kẻ trộm… mà không thể biện minh.
…
Những ngày tháng nhẫn nhịn, tủi nhục, thấp kém đó—
Hãy để chuyến tàu này… mang tất cả đi thật xa.
Khi tôi mở mắt lần nữa—
Ánh nhìn đã trở nên trong trẻo… và kiên định.
Chu Tình của ngày xưa… đã chết rồi.
Chết vào buổi chiều bị đuổi khỏi căn biệt thự trắng ở Dubai.
Người ngồi ở đây bây giờ—
Là một tôi hoàn toàn mới.
Là người thực thi di nguyện của ông Lý.
Là người bảo vệ tương lai của Lý Triết.
Là Chu Tình…
Sắp bước lên một sân khấu hoàn toàn khác.
Vài giờ sau—
Chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà chọc trời nguy nga.
Tài xế mở cửa, cung kính nói:
“Chu tiểu thư, đến nơi rồi.”
Tôi bước xuống xe.
Ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao vút trước mắt.
Thang Thần Nhất Phẩm.
Nơi ở xa hoa bậc nhất Thượng Hải.
Ngôi nhà mới của tôi.
Cũng là… pháo đài đầu tiên của tôi.
Tôi bước vào đại sảnh dát vàng lộng lẫy.
Dưới sự hướng dẫn cung kính của quản gia, đi thẳng đến thang máy riêng lên tầng cao nhất.
Cửa thang máy mở ra.
Trước mắt là một cánh cửa gỗ tối màu, nặng nề.
Mật khẩu… Tôn Tịnh đã gửi sẵn cho tôi.
Tôi hít sâu một hơi.
Đưa tay nhập dãy số quen thuộc.
Sinh nhật của Lý Triết.
“Tít”—
Một tiếng khẽ vang lên.
Cửa mở.
Tôi bước vào.
Cảnh tượng trước mắt…
Khiến hơi thở tôi khựng lại.
Cửa kính sát đất khổng lồ, ôm trọn toàn bộ cảnh đêm rực rỡ của bến Thượng Hải.
Căn phòng sang trọng mà tinh tế.
Mỗi món đồ, mỗi góc nhỏ… đều toát lên đẳng cấp không tầm thường.
Ánh nắng chiếu vào, phủ lên sàn một lớp ánh vàng dịu nhẹ.
Ấm áp.
Rực rỡ.
Nơi này…
Và căn phòng gác mái nóng bức chật chội của tôi ngày trước—
Như hai thế giới khác nhau hoàn toàn.
Tôi kéo chiếc vali cũ, chậm rãi bước đến trước cửa kính.
Dưới chân… là thành phố phồn hoa.
Xa xa… là dòng Hoàng Phố cuồn cuộn chảy.
Tôi—Chu Tình.
Đã trở lại.
Bằng một cách… mà chính tôi cũng chưa từng dám tưởng tượng.
07
Sáng hôm sau.
Đúng tám giờ, chuông cửa vang lên.
Tôi mở cửa.
Bên ngoài là một người phụ nữ khoảng ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi.
Cô mặc một bộ vest đen cắt may hoàn hảo, tóc buộc gọn gàng không một sợi rối.
Ánh mắt sắc bén, bình tĩnh… mang theo sự đánh giá rất chuyên nghiệp.
“Chu tiểu thư, chào cô.”
“Tôi là Tôn Tịnh.”
Giọng nói của cô… giống hệt trong điện thoại.
Gọn gàng, chắc chắn.
“Mời vào.”
Tôi tránh sang một bên, trong lòng vẫn còn chút không quen.
Tôn Tịnh bước vào phòng khách, ánh mắt nhanh chóng lướt qua xung quanh.
Sau đó dừng lại trên người tôi—
Và chiếc vali cũ kỹ đặt bên chân tôi.
Ánh mắt cô không hề thay đổi.
Không khinh thường.
Không thương hại.
Chỉ có… chuyên nghiệp.
“Chu tiểu thư, theo di nguyện của ông Lý và kế hoạch thời gian của cô.”
“Hôm nay, nhiệm vụ đầu tiên của chúng ta—”
“Là xây dựng cho cô một hình ảnh hoàn toàn mới.”
Cô nói xong, khẽ búng tay.
Ngay lập tức—
Ngoài cửa bước vào cả một đội ngũ.
Thợ làm tóc, chuyên viên trang điểm, stylist… thậm chí còn có cả giáo viên chỉnh tư thế.
Họ mang theo đủ loại vali, hành động nhanh gọn, cực kỳ thuần thục.
Tôi đứng đó, có chút lúng túng.
Giống như một con rối… mặc cho họ sắp đặt.
Họ cắt tỉa tóc cho tôi.
Chăm sóc da.
Chọn trang phục.
Trong phòng thay đồ—
Đã treo sẵn đầy những bộ đồ của các thương hiệu cao cấp.
Mỗi món đều có nhãn mác xa lạ… và mức giá cũng xa lạ.
Tôi thay vào một bộ váy suit màu trắng ngà của Chanel.
Dưới chân là đôi giày cao gót mà trước đây tôi chưa từng mang.
Người trong gương…
Khiến tôi chính mình cũng thấy xa lạ.
Tóc được búi gọn, để lộ chiếc cổ thon dài.
Gương mặt được trang điểm nhẹ…
Những vết mệt mỏi và phong sương của mười năm qua dường như biến mất.
Trong ánh mắt…
Thậm chí còn có chút lạnh lẽo và xa cách mà tôi chưa từng thấy ở chính mình.
Đây… vẫn là tôi sao?
Hay là người giúp việc Chu Tình… từng đứng trong căn bếp đầy khói dầu ở Dubai?
“Rất hoàn hảo.”
Tôn Tịnh đứng phía sau tôi, khẽ gật đầu.
“Chu tiểu thư, cô phải nhớ.”
“Từ hôm nay trở đi—”
“Hình ảnh của cô… chính là chiến giáp của cô.”
“Nó sẽ giúp cô, trên chiến trường phía trước… không gì cản nổi.”
Tôi hít sâu một hơi.
Gật đầu.
Chiến giáp.
Đúng vậy.
Sau đó, Tôn Tịnh đưa tôi vào phòng làm việc.
Trên chiếc bàn gỗ đỏ rộng lớn…
Đã bày sẵn một chồng tài liệu ngay ngắn.
Trên cùng—
Là thư nhập học EMBA của Trường Kinh doanh Trường Giang.
Tên người nhận… là tôi.
Bên dưới—
Là giấy tờ tùy thân mới, hộ chiếu, và vài chiếc thẻ ngân hàng màu đen.
Tôn Tịnh giải thích:
“Đây là thẻ tín dụng không giới hạn hạn mức, do đội của Trần Mặc phụ trách thanh toán. Cô không cần lo về hóa đơn.”
“Tài sản cá nhân của cô, luật sư Lâm và cố vấn Trần sẽ trình bày chi tiết trong buổi gặp sắp tới.”
Cô mở máy tính bảng, đưa tôi xem lịch trình trong một tháng tới.
Dày đặc đến mức… kín từng giờ.
Học tài chính.
Học pháp luật.
Học lễ nghi thương vụ.
Học cưỡi ngựa.
Học golf…
Tôi nhìn lịch trình ngột ngạt đó—
Nhưng lại không hề sợ hãi.
Ngược lại…
Máu trong người tôi bắt đầu nóng lên.
Mười năm qua—
Cuộc đời tôi như bị nhấn nút tạm dừng.
Còn bây giờ—
Ông Lý đã giúp tôi nhấn nút tăng tốc.
Tôi không còn thời gian để do dự.
Cũng không còn chỗ cho yếu đuối.
Tôi chỉ có thể chạy.
Chạy hết sức.
“Chu tiểu thư, cô có thắc mắc gì không?” Tôn Tịnh hỏi.
Tôi lắc đầu.
“Không có.”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://yeutruyen.me/toi-da-khong-uong-cong/chuong-6/

