Ta cứ đứng ngây ra như vậy, trong đầu toàn là đủ loại dáng vẻ của nàng từ thuở nhỏ đến giờ.

Ta nhắm mắt lại.

Bao nhiêu lần trên chiến trường, ta vẫn tưởng mình đã quen với sinh tử.

Nhưng vào khoảnh khắc này, ta đột nhiên hiểu ra,

điều ta quen thuộc, chỉ là sinh tử của người khác mà thôi.

Trăng đã lên đến đỉnh trời.

Ta mới mở mắt, chậm rãi dời bước.

Tay bị mài rách, móng tay bật ngược, máu theo kẽ ngón tay chảy xuống.

Tảng đá cuối cùng cũng dịch chuyển, để lộ miệng giếng.

Mùi kia càng thêm nồng nặc.

Ta châm lửa vào hỏa chiết tử, soi xuống đáy giếng.

Đáy giếng rất sâu, nhưng vẫn có thể thấy trong lớp bùn khô quắt có một người đang co ro.

Ta cũng không biết mình đã làm cách nào đưa nàng lên được.

Thi thể đã phân hủy nghiêm trọng, thậm chí không còn da mặt, vậy mà ta vẫn nhận ra được.

Trên cổ tay nàng đeo sợi chỉ đỏ ta tặng, nay đã phai màu.

Bên hông nàng buộc túi hương ấy, là bình an phù ta vào trước ngày xuất chinh đã đến chùa cầu cho nàng.

Còn cả cái bụng nhô lên dưới lớp hoa phục của nàng…

Ta quỳ trên đất, ôm nàng, không nhúc nhích.

Linh Chiêu của ta, khi còn sống thích nhất là làm đẹp.

Mỗi ngày sáng sớm chỉ riêng việc chải tóc thôi đã mất nửa canh giờ, y phục phải xông hương, son phấn phải dùng thứ tốt nhất.

Thế mà giờ thì sao?

Nàng nằm trong lòng ta, mặt đã mất, y phục rách nát, trên người đầy những dấu vết dòi bọ bò qua.

Rốt cuộc nàng đã chịu bao nhiêu cực hình?

Lúc chết, nàng có đau không?

Nàng có từng gọi tên ta không?

Ta không dám nghĩ.

Nhưng lại không sao ngăn được mình nghĩ đến.

Trong bụng nàng, là sinh mệnh nhỏ mà nàng đã mong chờ bấy lâu.

Nàng từng viết thư nói với ta, đứa bé đá nàng, quấy nàng, khiến nàng ngủ chẳng yên.

Ta có thể tưởng tượng được, khi nàng nói những lời ấy, trong từng câu chữ đều ngập đầy ý cười.

Nàng còn nói chờ đứa bé ra đời, sẽ nhận ta làm mẹ nuôi.

Nói chờ đứa bé lớn lên, sẽ để ta dạy nó cưỡi ngựa bắn tên.

Nói chờ chúng ta già rồi, sẽ cùng ngồi trong sân nhìn bọn trẻ chạy khắp vườn.

Nhưng giờ đây ta ôm nàng, ôm cả nàng và đứa bé chưa kịp nhìn thế gian lấy một lần, trong lòng hận ý cuộn lên.

Rốt cuộc nàng đã làm sai điều gì, vì sao Triệu Thừa Yến lại phải đối xử với nàng tàn nhẫn đến thế, ngay cả đứa trẻ trong bụng nàng cũng không buông tha? !

Khi trời hửng sáng, ta chỉnh lại y phục cho Linh Chiêu, định ôm nàng rời đi.

Nào ngờ lại phát hiện trong tay nàng, đang siết chặt một cây trâm vàng dính máu.

Ta khẽ gỡ tay nàng ra, cây trâm đã gãy làm đôi từ lâu, để lộ ra một mảnh giấy bên trong.

Vừa nhìn thấy hai chữ “Mộc Mộc”, nước mắt ta lập tức trào ra.

Mộc Mộc là tên gọi ở nhà của ta khi còn ở hiện đại.

Sau khi xuyên đến đây, chẳng còn ai gọi như vậy nữa, trừ Linh Chiêu.

Trong tầm mắt nhòe đi, ta tiếp tục nhìn xuống.

“Mộc Mộc, nếu ngươi nhìn thấy mảnh giấy này, chứng tỏ ta đã gặp nạn, bởi vì ta phát hiện ra một bí mật không thể nói.”

Khi xem hết toàn bộ nội dung, cuối cùng ta cũng biết đã xảy ra chuyện gì.

Linh Chiêu nói rằng từ sau khi Triệu Thừa Yến đăng cơ, hắn đã thay đổi.

Thái tử năm xưa, trong mắt có nàng, có thiên hạ, có sự quang minh lỗi lạc; nhưng sau khi ngồi lên chiếc long ỷ kia, trong mắt hắn chỉ còn nghi kỵ và quyền dục.

Ta ở tiền tuyến đẫm máu chém giết, giành lấy hết trận thắng này đến trận thắng khác, khắp kinh thành trên dưới đều khen ta là nữ tướng hộ quốc.

Thế nhưng những lời khen ấy, khi rơi vào tai Triệu Thừa Yến, lại hóa thành những mũi kim đâm thẳng vào tim. Từ khi ta xuất chinh, trong dân gian đã bắt đầu có lời ong tiếng ve.

Nói rằng giang sơn này của hắn là nhờ vào phủ Vũ Định Hầu, nhờ vào Thẩm Hàn Sương ta mà đánh xuống.

Nói rằng hắn cái hoàng đế này, chẳng qua chỉ là được thơm lây từ ta mà thôi.