Những lời đồn “công cao lấn chủ” nơi triều đình không hề thổi tới bên nàng, nàng cũng không rõ vì sao vận mệnh của mình lại gắn chặt với một nam nhân phong lưu như thế.
Người thân trong nhà cho rằng nàng không đủ hiền lương thục đức.
Phu quân cho rằng nàng không biết điều.
Những lời bàn tán trong thành từng đợt từng đợt dìm nàng xuống.
Kể từ ngày đó, Phù Tang trở thành một người câm không muốn mở miệng.
Nàng đóng cửa không ra, sống giống hệt mẫu thân mình, trở thành một phu nhân khuê các khuôn phép.
Đó là cuộc đời của Phù Tang.
Cũng là cuộc đời của hàng vạn hàng nghìn tiểu thư danh môn quý tộc trong thời đại này.
Làm gì có chuyện một lời hô trăm người ứng, làm gì có chuyện muôn vàn sủng ái.
Các nàng giống như từng món đồ trưng bày, tượng trưng cho vinh quang gia tộc, cho những cuộc liên minh môn đăng hộ đối.
Nếu một ngày không còn được cần đến nữa, liền bị vứt bỏ như giày rách.
Ngày Phù Tang chết, đứa con đầu tiên của tướng quân ra đời, là một bé gái.
Không phải do chính thất sinh, nên chỉ mang danh phận thứ nữ.
Phù Tang nghe thấy hạ nhân lén lút bàn tán.
“Tướng quân dường như muốn nhận đứa trẻ này làm con dưới danh nghĩa phu nhân.”
“Tốt quá!
Một nữ tử hiền thục như phu nhân, nhất định sẽ là một người mẹ tốt!”
“Có con rồi, chắc phu nhân sẽ không còn nghĩ đến chuyện rời khỏi tướng quân nữa.”
“Làm mẹ thì phải mạnh mẽ, phu nhân nhất định sẽ là một người mẹ hợp cách.”
Thật quá đáng sợ.
Trong hơn mười năm cuộc đời trước đây của Phù Tang, không có ai từng dạy nàng phải đối xử với thứ nữ như thế nào.
Cũng không ai nói cho nàng biết, làm sao để trở thành một người mẹ hợp cách.
Chính nàng còn là một đứa trẻ.
Nàng sợ rằng mình sẽ mãi mãi không đạt, sẽ nuôi dạy đứa trẻ kia thành một “nàng” thứ hai — không biết trời cao đất dày.
Trong nỗi sợ hãi cực độ, Phù Tang nhảy xuống cái hồ sâu trong phủ.
5
Tiên quân Ngao Trọng gần như đập nát cả cái bàn.
Hắn trợn mắt nứt toác, không dám tin vị Thiên Đế mà hắn từng tôn sùng, lại là một kẻ hèn nhát bị đánh bại bởi trắc trở.
Hắn xông tới, hơi thở phẫn nộ gần như phả thẳng vào mặt ta.
“Nhất định là ngươi đã giở trò gì đó.”
Ta mỉm cười, xòe tay ra, tỏ vẻ vô tội.
“Ta chẳng làm gì cả, chỉ là loại người cuồng vọng tự đại như ngươi, không thể đồng cảm với người khác mà thôi.”
Ta đưa tay, nhẹ nhàng rút ra từ trên người hắn tiên lực quản lý bách hoa.
Nguồn tiên lực này mềm mại, dịu dàng, ta không tốn chút sức nào đã thu nó vào trong cơ thể mình.
Kỳ lạ là, nó giống như tiên lực của Mão Nhật Tinh Quân, hoàn toàn không bài xích ta, ngược lại còn vô cùng thân cận.
Chư tiên quân xung quanh nhìn ta chằm chằm như hổ đói, nhưng không ai còn dám tiếp tục đánh cược với ta.
Bọn họ xì xào bàn tán.
“Phàm gian vốn dĩ có giai cấp, không có sức mạnh tuyệt đối thì khó mà thoát khỏi số mệnh.”
“Việc này vốn đã không công bằng với Thiên Đế!
Ngài là đứng đầu chư thần, cớ sao lại phải sống chật vật như đám sinh linh hèn mọn?”
Những lời bàn luận thật nhàm chán.
Nhưng ta nghĩ một chút, quyết định mở cho bọn họ một con đường.
“Nếu các ngươi cho rằng chỉ cần có sức mạnh là có thể thuận lợi quy vị, vậy thì ở thế giới tiếp theo, ta sẽ ban cho Phục Khải sức mạnh.”
Chư tiên quân mừng rỡ, liên tục nói:
“Được!”
Ta đưa một tia thần lực vào trong thủy kính.
“Ở thế giới này, ta sẽ ban cho hắn thiên phú tuyệt thế vô song.”
Chư tiên quân như ruồi bu kín lại, tham lam nhìn chằm chằm vào thủy kính.
Nhưng ta lại đưa tay che khuất chiếc gương.
“Lần này, ai sẽ đánh cược với ta?”
Bọn họ nhìn nhau, vậy mà ai nấy đều có chút do dự.
Ta rất kiên nhẫn, chờ bọn họ thì thầm bàn bạc.
Chẳng bao lâu sau, Chiến Thần bước ra.
Hắn cao hai mét, thân hình lực lưỡng, trong tay còn cầm một đôi Hạo Thiên chùy.
Mỗi bước đi, mặt đất đều rung chuyển theo.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, nhưng không cảm thấy một chút áp lực nào.
Chiến Thần từ trên cao nhìn xuống ta, cố ý áp đảo khí thế.
Hắn cười lạnh:
“Chiến tranh là lãng mạn của đàn ông, chỉ cần có sức mạnh tuyệt đối, liền có thể trở thành kẻ thống trị thế giới.
Lần này, ta tuyệt đối không thể thua.”
Ta rất khâm phục sự tự tin của hắn, chỉ là không biết sự tự tin ấy đến từ đâu.

