“Cô quay lại cho tôi!”

Viện trưởng Vương gào lên đầy bất lực phía sau.

Nhưng tôi không hề quay đầu, bước thẳng ra khỏi văn phòng.

Tính toán thời gian thì cũng gần đến lúc rồi.

Bệnh nan y của Chu Ngạn hoàn toàn dựa vào loại thuốc đặc chế của tôi để giữ lại hơi thở cuối cùng.

Bây giờ thuốc đã không còn, mà hắn lại đang ở trên độ cao mười nghìn mét.

Thời điểm phát bệnh… cũng sắp tới rồi.

3

Về đến nhà, tôi tắt điện thoại, kéo rèm kín mít rồi trùm chăn ngủ một giấc.

Sáng sớm hôm sau, vừa bật lại điện thoại, bên trong toàn là cuộc gọi nhỡ từ nhà họ Chu.

Ngay sau đó, một số lạ có mã vùng địa phương gọi tới.

Vừa bắt máy, một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Bác sĩ Thẩm! Xin cô mau quay lại sân bay! Cậu chủ nhà họ Chu trên máy bay đã nôn ra máu rồi hôn mê!”

“Hãng hàng không đã đặc cách cho cô khoang thương gia miễn phí, còn bố trí chuyên cơ đưa cô tới Thượng Hải!”

Hóa ra là cô tiếp viên trưởng hôm qua.

Tôi cười khẩy một tiếng, không khách khí vạch trần cô ta.

“Khoang thương gia miễn phí? Chẳng phải lúc trước cô còn nói tôi là đồ nghèo kiết xác, chỉ xứng bị đuổi xuống máy bay sao?”

“Cô bớt nói nhảm đi!”

Cô ta cuống lên, giọng điệu vẫn hống hách ra lệnh.

“Nhà họ Chu đang gây áp lực lên hãng hàng không, nếu vì cô mà tôi mất việc thì tôi không để yên đâu! Mau cút tới đây cho tôi!”

Tôi lập tức cúp máy, tiện tay chặn luôn số này.

Nhưng chưa tới nửa tiếng, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng đập cửa ầm ầm.

“Rầm rầm rầm!”

Kèm theo mùi hăng nồng sộc lên mũi.

“Thẩm Vân Chi! Con lang băm trời đánh! Mau cút ra đây cho tao!”

Tôi bật mạnh cửa.

Một xô sơn đỏ hắt thẳng lên cửa chống trộm, chảy tong tong qua khe cửa.

Tiếp viên trưởng dẫn theo mấy bảo an mặc đồng phục hãng hàng không, hùng hổ đứng chặn trước cửa nhà tôi.

Ngoài hành lang đã đầy những hàng xóm tò mò thò đầu ra xem, tiếng chỉ trỏ bàn tán không dứt.

“Thật là tạo nghiệt, bình thường nhìn cô gái này hiền lành thế mà lại là bác sĩ thất đức.”

“Đúng vậy, bị người ta tìm tới tận cửa tạt sơn thế kia, chắc chắn đã làm chuyện thất đức gì rồi!”

Tiếp viên trưởng nghe những lời xì xào xung quanh càng thêm đắc ý.

“Mọi người nhìn xem!”

“Chính là tên lang băm này!”

“Nhận tiền của bệnh nhân mà không làm việc, cố ý kéo dài thời gian khiến bệnh nhân nguy kịch đến tính mạng!”

“Bây giờ trốn trong nhà giả chết, loại bác sĩ thất đức này đáng bị bắt đi ngồi tù!”

Gương mặt cô ta dữ tợn, rõ ràng đã bị nhà họ Chu ép đến đường cùng, muốn lấy tôi làm vật thế mạng để lập công.

“Cô tưởng trốn là xong sao? Hôm nay dù có bò, cô cũng phải bò tới Thượng Hải cho tôi!”

Tôi nhìn vũng sơn đỏ loang đầy đất, vừa định gọi cảnh sát thì từ cầu thang truyền tới tiếng bước chân nặng nề.

Mấy vệ sĩ áo đen thô bạo đẩy đám hàng xóm đang đứng xem sang hai bên.

Quản gia Chu bước lên lầu, nhìn tôi từ trên xuống.

Tiếp viên trưởng thấy vậy lập tức chạy tới.

“Quản gia Chu, ông xem, tôi đã tìm được người phụ nữ này rồi! Tuyệt đối sẽ không làm chậm trễ bệnh tình của cậu chủ!”

Quản gia Chu thậm chí còn không thèm liếc cô ta, đi thẳng tới trước mặt tôi.

“Bác sĩ Thẩm, nổi nóng đủ chưa?”

Ông ta rút ra một tờ séc, kẹp giữa hai ngón tay lắc lắc.

“Sáu triệu, gấp đôi giá trước.”

“Bây giờ lập tức theo tôi đi, chuyện trước đây nhà họ Chu có thể bỏ qua.”

Tôi thậm chí còn không thèm nhìn tờ séc ấy, lạnh lùng thốt ra hai chữ.

“Không cần.”

“Đừng có được voi đòi tiên!”

Sắc mặt quản gia Chu lập tức âm trầm, hoàn toàn xé bỏ lớp ngụy trang.

“Cô thật sự cho rằng nhà họ Chu là người cô có thể đắc tội sao?”

Ông ta hơi cúi người, giọng nói hạ thấp nhưng lạnh lẽo đến tận xương.