Bây giờ nghĩ lại.

Tất cả chỉ là ảo tưởng một phía của tôi.

Điện thoại của Chu Vũ bỗng gọi tới.

Là Trương Lan.

Tôi trực tiếp cúp máy.

Ngay sau đó lại có cuộc gọi khác.

Lần này là Tô Vãn Vãn.

Tôi cũng không do dự mà tắt luôn.

Tôi biết bây giờ họ chắc chắn đang rối như tơ vò.

Chu Vũ bệnh nặng, không có tiền chữa trị.

Còn tôi — cái “máy rút tiền” của họ — đã dứt khoát đóng cửa.

Thứ họ sắp phải đối mặt chính là hiện thực tàn nhẫn nhất.

Còn tôi.

Tôi đã không còn là người phụ nữ ngu ngốc để mặc họ thao túng nữa.

Tôi gọi xe, trở về căn hộ trước đây tôi và Chu Vũ sống chung.

Căn hộ này tiền đặt cọc do bố mẹ tôi trả.

Ngày đó Chu Vũ còn thề thốt sau này sẽ hiếu thuận với bố mẹ tôi.

Trớ trêu thay.

Bây giờ chính căn nhà này lại trở thành phao cứu sinh của tôi.

Tôi mở cửa.

Bên trong là một mớ hỗn độn.

Đó là “thành quả” Trương Lan để lại khi tôi đi công tác.

Quần áo và sách của Chu Vũ vứt khắp nơi.

Trang sức và giấy tờ của tôi cũng bị lục tung.

Họ hẳn đang tìm thẻ ngân hàng và sổ tiết kiệm.

Trái tim tôi càng lạnh hơn.

Tôi nhanh chóng thu dọn những đồ quý giá của mình.

Giấy tờ quan trọng.

Chứng nhận tiền gửi.

Cùng vài món đồ mang ý nghĩa kỷ niệm.

Tất cả đều được nhét vào một chiếc vali.

Sau đó tôi thay bộ đồ thoải mái.

Đặt một phòng khách sạn trên điện thoại.

Tôi không để lại cho Chu Vũ bất kỳ mảnh giấy nào.

Tôi biết khi tỉnh lại anh ta sẽ nghĩ gì.

Anh ta sẽ tức giận.

Sẽ không cam tâm.

Sẽ cho rằng chính tôi phản bội anh ta.

Nhưng thì sao chứ?

Người phản bội trước vốn là anh ta.

Trước khi rời khỏi căn hộ, tôi quay đầu nhìn lại một lần.

Ngôi nhà từng chứa đầy ký ức của tôi và Chu Vũ.

Bây giờ chỉ còn lại không khí lạnh lẽo và sự thất vọng vô tận.

Tôi khóa cửa.

Cất chìa khóa vào túi.

Sau này tôi sẽ dùng pháp luật, đường đường chính chính lấy lại tất cả những gì thuộc về mình.

Đến khách sạn, tôi tắm nước nóng.

Cơ thể và tinh thần cuối cùng cũng được thả lỏng một chút.

Tôi nằm trên giường, cầm điện thoại lên.

Trên mạng xã hội, trang cá nhân của Chu Vũ vẫn tràn ngập những bài đăng “cuộc sống yên bình”.

Hình tượng người chồng hoàn hảo mà anh ta xây dựng.

Giờ nhìn lại chỉ thấy nực cười.

Tôi quyết định cắt đứt hoàn toàn mọi liên hệ với họ.

Tôi xóa WeChat của Chu Vũ.

Chặn số điện thoại của Trương Lan.

Số của Tô Vãn Vãn, tôi vốn dĩ còn chưa từng lưu.

Tôi xóa sạch tất cả bài đăng liên quan đến Chu Vũ trên tài khoản của mình.

Những tấm ảnh từng ngọt ngào.

Giờ nhìn lại chỉ thấy châm biếm.

Tôi không còn là Tiểu Thấm yếu đuối dễ bị bắt nạt nữa.

Tôi là một người phụ nữ mới.

Một người sống vì chính mình.

Đêm đã khuya.

Nhưng tôi không ngủ được.

Trong đầu không ngừng hiện lên từng cảnh trong phòng bệnh.

Sự giả dối của Chu Vũ.

Sự tham lam của Trương Lan.

Và sự giả tạo của Tô Vãn Vãn.

Mỗi người đều xấu xí đến đáng ghét.

Nhưng chính sự xấu xí đó đã đánh thức tôi.

Tôi không phải thánh mẫu.

Cũng không có nghĩa vụ trả giá cho sai lầm của người khác.

Lòng tốt của tôi.

Chỉ dành cho những người xứng đáng.

Tôi mở bản mẫu thỏa thuận ly hôn mà luật sư gửi.

Đọc kỹ từng điều khoản.

Ánh mắt dừng lại ở mục phân chia tài sản.

1.580.000 tệ, tôi nhất định phải lấy lại không thiếu một đồng.

Còn căn nhà.

Dù tiền đặt cọc là của bố mẹ tôi, nhưng phần lớn khoản vay là tôi trả.

Cùng với tài sản cá nhân trước hôn nhân của tôi.

May mắn là chúng tôi không có con.

Điều này khiến việc ly hôn đơn giản hơn nhiều.

Trở ngại duy nhất.

Chính là sự dây dưa của Chu Vũ và Trương Lan.

Nhưng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng.

Tôi không còn là cô gái năm năm trước — người từng tin vào tình yêu.

Tôi là một chiến binh.

Để bảo vệ tôn nghiêm và lợi ích của mình.

Tôi sẽ không lùi nửa bước.

Bên ngoài cửa sổ.

Thành phố vẫn sáng rực ánh đèn.

Tôi đứng dậy, bước đến bên cửa kính.

Con đường phía trước có thể sẽ đầy thử thách.

Nhưng tôi biết.

Tôi đã bước ra bước đầu tiên.

Một bước đi vững vàng và mạnh mẽ.

5.

Sáng hôm sau, tôi đúng giờ có mặt tại văn phòng luật sư Vương.

Tôi đưa toàn bộ chứng cứ đã chuẩn bị sẵn: lịch sử chuyển khoản ngân hàng, file ghi âm, video, cùng giấy đăng ký kết hôn, giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, bảng sao kê thu nhập của tôi…

Từng thứ một được đặt lên bàn.

Luật sư Vương xem rất kỹ.

Sau khi đọc xong, ông lại khẳng định lần nữa:

“Chuỗi chứng cứ của cô rất đầy đủ, gần như không có điểm nào có thể bị phản bác.”

“Hành vi tặng tiền của Chu Vũ là vô hiệu. Tô Vãn Vãn buộc phải hoàn trả. Nếu cô ta từ chối, chúng ta có thể trực tiếp khởi kiện.”

“Còn Chu Vũ, việc cố tình chuyển tài sản chung của vợ chồng sẽ khiến anh ta bị bất lợi trong việc phân chia tài sản khi ly hôn, đồng thời cũng ảnh hưởng đến uy tín pháp lý của anh ta.”

Ông tiếp tục giải thích chi tiết cho tôi toàn bộ quy trình khởi kiện ly hôn, cùng những tình huống có thể xảy ra.

“Bên kia rất có thể sẽ phản công.”

“Ví dụ họ có thể nói cô không làm tròn nghĩa vụ vợ chồng, hoặc cố ý bỏ mặc Chu Vũ khi anh ta bệnh nặng.”