7

Tôi vừa xuất viện, lại bị đập trở vào bệnh viện.

Lục Thiến lại bị Lục Tây Tước nhốt lại, một mình tôi nằm viện dưỡng thương.

Ngày về nước đã cận kề, hôn kỳ của Lục Tây Tước và Mia cũng đến gần.

Những y tá đến tiêm cho tôi mỗi ngày đều buôn chuyện bàn tán.

“Nghe nói ông vua đế chế thương mại Los Angeles sắp kết hôn rồi, anh ta tự tay thiết kế váy cưới cho vị hôn thê, còn đích thân đính lên 9999 viên kim cương Baroque vụn.”

“Để dỗ vị hôn thê vui vẻ, anh ta định dùng drone rải đô la Mỹ khắp thành phố trong ngày cưới, toàn thành ăn mừng!”

Tôi nghe những điều đó, tâm trạng đã không còn gợn sóng gì nữa.

Nhổ bỏ tình cảm dành cho một người, dường như cũng không khó như tưởng tượng.

Khi vết thương sắp lành, ông nội gọi điện thúc giục:

“Thời gian về nước đã định chưa?”

Tôi nói:
“Định rồi, ba ngày nữa cháu sẽ về nước.”

Lúc này ông nội mới yên tâm.

Cúp điện thoại, tôi làm thủ tục xuất viện, vừa bước ra khỏi bệnh viện thì gặp Mia.

Cô ta đã khác hẳn so với trước đây.

Mái tóc đen dài thẳng được nhuộm thành màu hạt dẻ uốn sóng, trang điểm rất tinh xảo, môi đỏ rực, mặc chiếc váy đen kinh điển nhất của Hermès.

Thân hình thướt tha quyến rũ, diễm lệ mê người.

Hiện tại cô ta giống như một đóa hồng dại, không còn chút liên quan nào đến hai chữ thuần khiết.

Nhưng Mia như vậy, Lục Tây Tước vẫn nguyện ý cưới.

Nghĩ đến việc bạn của Lục Tây Tước từng nhắc đến “ánh trăng sáng” kia, nhắc đến việc Mia giống ánh trăng sáng như đúc.

Nhất thời tôi không biết là tôi đáng buồn hơn, hay Mia đáng buồn hơn.

Nhưng tôi không nói gì, cứ thế bước đi.

“Đợi đã.”

Mia chặn tôi lại, thấp giọng nói:

“Trì Hoan, cô thích Tây Tước nhiều năm như vậy mà không có kết quả, bây giờ chắc rất ghen tị với tôi đúng không?”

Tôi nhíu mày nhìn cô ta, lại phát hiện đôi mắt hạnh tròn trong kia không còn sự ngây thơ vô tội, chỉ còn ác ý và khiêu khích mãnh liệt hướng về phía tôi.

“Trì Hoan, cô rõ ràng nói sẽ rời khỏi Los Angeles, vậy mà chậm chạp không đi.”

“Mẹ cô không dạy cô phải thành thực giữ chữ tín, biết tự trọng tự yêu mình sao?”

Bước chân tôi khựng lại, bàn tay vô thức siết chặt.

Nhưng nghĩ một chút, vẫn không muốn lãng phí lời nói với cô ta.

Tôi trong tình yêu là kẻ thất bại, nhưng Mia là một kẻ thế thân, chẳng lẽ lại vinh quang sao?

Hà tất phải so đo dài ngắn với cô ta.

Tôi xoay người định rời đi.

Không ngờ bên tai lại vang lên một câu càng ác độc hơn—

“À tôi quên mất, tôi đặc biệt hỏi Tây Tước rồi, anh ấy nói mẹ cô đã chết.”

“Người ta nói mẹ nào con nấy, biết đâu khi còn sống mẹ cô cũng phóng đãng như cô…”

Đầu óc tôi trắng xóa, lửa giận lập tức xông thẳng lên đỉnh đầu, nhấn chìm lý trí.

Tôi giơ tay tát về phía Mia.

Nhưng tay còn chưa kịp hạ xuống, cánh tay đã bị một bàn tay lớn siết chặt.

“Trì Hoan! Cô to gan thật, dám động tay đánh cô ấy!”

Lục Tây Tước đến rồi.

Trong đôi mắt anh ta là sát ý lạnh lẽo, bàn tay nắm cổ tay tôi chặt đến mức như muốn bóp nát xương.

Mia trốn vào lòng anh ta, tủi thân rơi nước mắt.

“Chị Trì Hoan, em biết chuyện em và Tây Tước sắp kết hôn khiến chị buồn, nhưng chị cũng không thể động tay đánh người…”

Nhưng lần này tôi không lùi bước, đối diện với Lục Tây Tước, bướng bỉnh phản bác.

“Cô ta mắng mẹ tôi, chẳng lẽ tôi không nên tát cô ta một cái?!”

Lục Tây Tước khựng lại, trong đôi mắt đen trầm lập tức dâng lên lạnh lẽo.

“Xem ra hai năm nay tôi đối xử với cô quá tốt, nuông chiều cô đến mức không biết trời cao đất dày.”

“Người đâu! Đưa Trì Hoan đến đồn cảnh sát, tạm giam ba ngày.”

Tôi còn chưa kịp giãy giụa đã bị đưa vào trại tạm giam.

Vừa bước vào, tôi đã bị lôi vào phòng tối nhỏ, ngay sau đó mấy người đàn ông cao lớn bước vào.

Tôi hoảng sợ nói:
“Các anh muốn làm gì?!”

Những người đàn ông tiến về phía tôi, từng người một vừa cởi quần áo vừa thở dài.

“Ai bảo cô đắc tội người không nên đắc tội! Lục tổng nói rồi, bảo chúng tôi dạy dỗ cô cho tử tế!”

“Chỉ cần để lại cho cô một hơi thở, tùy chúng tôi muốn hành hạ thế nào cũng được!”

Tôi đứng dậy định chạy, nhưng chưa kịp đến cửa đã bị kéo lại tát một cái.

Tôi bị tát ngã xuống đất, khóe miệng chảy máu, tai ù đi.

Nhìn họ từng bước bao vây, tôi đau đến mức bò cũng không bò nổi.

Trong lòng dâng lên tuyệt vọng.

Không ngờ Lục Tây Tước thật sự có thể tàn nhẫn với tôi như vậy…

Tôi tưởng rằng mình cứ thế xong đời rồi, cánh cửa lớn bỗng bị đá tung—

“Các người làm gì vậy? Không được chạm vào cô ấy?!”

Trong cơn mơ hồ, tôi thấy Lục Thiến dẫn theo một đám quản giáo xông vào, đưa tôi ra ngoài.

Lục Thiến đưa tôi đến bệnh viện xử lý vết thương, nhìn thấy má tôi sưng lên, tức đến đỏ cả hốc mắt.

“Con đàn bà Mia đó, đợi tôi về, nhất định phải đòi lại cả vốn lẫn lời cho chị!”

Tôi đã hoàn toàn tỉnh táo, lắc đầu:

“Lục Thiến, cháu đừng dính vào chuyện của chúng tôi nữa, tôi không muốn liên lụy đến cháu.”

“Tôi đã mua vé máy bay về nước hôm nay rồi, tôi đã tìm được một công việc bí mật ở trong nước, về nước sẽ hủy hộ khẩu.”

“Cho dù không có Mia, tôi và Lục Tây Tước cũng sẽ không có tương lai…”

Lục Thiến đỏ mắt ôm lấy tôi, vừa buồn vừa không nỡ.

“Vậy cũng tốt! Cậu cháu căn bản không xứng với chị tốt như vậy, anh ta nhất định sẽ hối hận!”

Tôi ôm lại cô bé, an ủi:

“Không quan trọng nữa.”

“Chia tay cái sai, mới có thể gặp được cái đúng.”

“Cháu rất có thiên phú vật lý, học hành cho tốt, sau này có duyên nhất định sẽ gặp lại.”

Tôi thay một bộ quần áo sạch, hành lý cũng không lấy, chỉ mang theo giấy tờ trực tiếp đến sân bay.

Từ nay về sau, mọi thứ ở Los Angeles đều không còn liên quan đến tôi.

Còn tôi, sẽ mở ra một cuộc sống hoàn toàn mới.

Ba ngày sau.

Lục Tây Tước lái xe đến trại tạm giam đón Trì Hoan.

Vừa xuống xe đã thấy Lục Thiến ôm một bộ quần áo dính máu, ngồi trước trại giam.

Lục Tây Tước nhìn thấy áo dính máu, tim bỗng giật mạnh.

Anh ta nhốt Trì Hoan vào trại tạm giam chỉ để cho cô một bài học, còn đặc biệt dặn người trong trại phải chăm sóc cô cho tốt.

Chỉ cần sau này Trì Hoan vẫn hiểu chuyện như trước, tôn trọng Mia, thì ở Los Angeles anh ta vẫn sẽ tiếp tục che chở cho cô.

Lục Tây Tước đè nén cảm xúc trong lòng, tiến lại gần hỏi Lục Thiến:

“Trì Hoan đâu?”

Vừa dứt lời, Lục Thiến trừng đôi mắt đỏ ngầu, giơ tay tức giận ném bộ quần áo dính máu vào mặt anh ta.

“Bộ quần áo này là quà sinh nhật cậu mua cho chị Trì Hoan, chẳng lẽ cậu không nhận ra sao?!”

Đồng tử Lục Tây Tước co rút, tim đột nhiên trầm xuống.

“Cháu nói bậy cái gì?”

Nhưng giây tiếp theo, Lục Thiến lại ném cho anh ta một tờ thông báo tử vong của lãnh sự quán.

“cậu nhìn cho kỹ đi! Chị Trì Hoan chết rồi, bị chính người cậu sắp xếp hành hạ đến chết sống! cậu hài lòng chưa?!”

8

Đôi mắt Lục Tây Tước trong nháy mắt run lên dữ dội.

Bàn tay run rẩy nắm chặt bộ quần áo dính máu kia, nhìn thấy cái tên trên thông báo tử vong của lãnh sự quán —

Trì Hoan.

Anh ta vẫn không thể tin nổi, cổ họng khẽ chuyển động.

“Sao có thể được, rõ ràng tôi đã dặn quản giáo phải chăm sóc cô ấy cẩn thận, chỉ để cô ấy ở trong đó vài ngày, không để cô ấy bị bắt nạt…”

Lục Thiến lao tới trước mặt Lục Tây Tước, tức giận tát anh ta một cái.

Đôi mắt Lục Thiến đỏ ngầu vì tức giận:

“Lục Tây Tước! cậu đúng là đồ ngu xuẩn! Chăm sóc cô ấy? Cô ấy ở trong đó suýt bị người ta đánh chết, bị đánh đến toàn thân đầy máu!”

“cậu và con đàn bà Mia đó chính là hung thủ giết cô ấy!”

“Tro cốt của chị Trì Hoan tôi đã cho người đưa về nước rồi, cả đời này cậu đừng hòng gặp lại chị ấy! cậu không xứng!”

Nói xong, Lục Thiến bỏ mặc anh ta, tức giận rời đi.

Tâm trí Lục Tây Tước cuộn trào, nhưng vẫn không tin.

Đây nhất định chỉ là một vở kịch Lục Thiến bày ra.

Ai dám ở ngay dưới mí mắt anh ta mà động vào người của anh ta?

Lục Tây Tước đè nén cảm xúc trong lòng, trấn tĩnh lại, gọi điện cho thư ký.

“Giúp tôi kiểm tra xem giấy chứng tử của lãnh sự quán trong tay tôi là thật hay giả.”

“Còn nữa, cho người điều tra Trì Hoan trong ba ngày ở trại tạm giam đã trải qua những gì.”

Cúp điện thoại, thái dương Lục Tây Tước đau nhói.

Dù không tin Trì Hoan cứ thế mà chết, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi bồn chồn, cũng không còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác.

Vừa về đến nhà, Mia mặc chiếc váy cưới do chính anh ta tự tay thiết kế, chạy về phía Lục Tây Tước.

“Tây Tước, đẹp không?”

Chiếc váy cưới trắng tinh mặc trên người Mia khiến cô ta trắng muốt như một con thiên nga xinh đẹp.

Cộng thêm gương mặt giống với ánh trăng trong ký ức kia, nếu là trước đây, chắc chắn sẽ khiến Lục Tây Tước thoáng thất thần.

Nhưng bây giờ, trong lòng anh ta chỉ toàn là Trì Hoan.

Cô ấy đã đi đâu?

Anh ta tuyệt đối không tin cô cứ thế mà chết.

“Tây Tước, anh đang nghĩ gì vậy? Ngày kia là hôn lễ của chúng ta rồi, sao anh cứ lơ đãng thế?”

Lục Tây Tước xoa xoa ấn đường, giọng khàn khàn:

“Chỉ là hơi mệt thôi, em đừng nghĩ nhiều.”

Mia e thẹn cười, đưa tay cởi cúc áo sơ mi của Lục Tây Tước.

“Tây Tước, sắp tới chúng ta là vợ chồng chính thức rồi, tối nay để em ở bên anh nhé…”

Lục Tây Tước khựng lại, lại nắm lấy bàn tay Mia đang đặt trên cúc áo mình.

Thản nhiên nói:

“Không cần, em nghỉ ngơi cho tốt đi.”

Nói xong, Lục Tây Tước trở về phòng.

Mia tái mặt đứng sững tại chỗ, tức giận dậm chân.

Cô ta và Lục Tây Tước sắp kết hôn rồi, vậy mà Lục Tây Tước vẫn không chịu chạm vào cô ta!

Chẳng lẽ cô ta còn không bằng Trì Hoan sao?

Lục Tây Tước vừa vào phòng đã nhận được điện thoại của quản lý công ty tổ chức hôn lễ.

“Lục tổng, địa điểm hôn lễ ngày kia đã được bố trí xong cho ngài và tiểu thư Mia…”

Chưa nói xong, giọng Lục Tây Tước lạnh nhạt cắt ngang:

“Không cần nữa.”

“Hôn lễ hoãn lại.”

Không đợi quản lý trả lời, Lục Tây Tước đã cúp máy.

Buổi chiều Lục Tây Tước chờ kết quả điều tra của thư ký, không còn tâm trí nghĩ đến việc khác, cho đến khi ngoài cửa truyền đến một tiếng kêu thảm thiết.

Lục Tây Tước nhíu mày, đẩy cửa bước ra, liền thấy Lục Thiến đang cầm một cây roi dài quất vào người Mia!

Lục Tây Tước sải bước tới, nắm lấy cổ tay Lục Thiến.

“Lục Thiến, cháu đang làm gì vậy? Ai cho cháu tự tiện lấy roi trong nhà?”

Mia thấy Lục Tây Tước đến, như nhìn thấy cứu tinh, toàn thân đầy máu lao vào lòng anh ta.

“Tây Tước, em cũng không biết đã chọc giận Lục Thiến ở đâu, mà cô ấy lại đánh em như vậy…”

Lục Thiến hất tay Lục Tây Tước ra, quất một roi về phía xung quanh, những đồ cổ xa hoa trên bàn đều vỡ nát trên sàn.

Cô bé chỉ vào Mia, tức đến run người.

“Cô còn giả vờ! Tôi đã điều tra rồi, chính cô mượn danh nghĩa nhà họ Lục gọi điện cho trại tạm giam, bảo họ hành hạ chị Trì Hoan!”