Khi nói câu này, trên mặt Triệu Lộ Dao đầy vẻ đắc ý.
Tôi khẽ nhếch môi: “Tôi không hiểu, mà cũng không muốn hiểu.”
Tôi lại chuẩn bị đóng cửa, nhưng tôi còn chưa kịp kéo tay nắm cửa, Triệu Lộ Dao bỗng nhiên loạng choạng lùi mạnh về sau một bước.
“Chị An Nhiên, em chỉ muốn khuyên chị thôi, chị không muốn nghe cũng đâu cần đẩy em.”
Chu Kỳ Bạch nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy cô ta, ôm cô ta vào lòng: “Không sao chứ Dao Dao?”
Triệu Lộ Dao bĩu môi: “Em không sao.”
Chu Kỳ Bạch nhìn về phía tôi, mày nhíu chặt: “Thịnh An Nhiên, em đừng có khó chịu kiểu đó được không?”
“Anh đã giải thích với em rất nhiều lần rồi, anh chỉ xem Dao Dao như em gái.”
“Anh và cô ấy là thanh mai trúc mã, nếu thật sự có gì thì anh còn ở bên em sao?”
“Thôi được rồi, em thích giận dỗi thì cứ giận cho đủ đi, đợi em bình tĩnh rồi nói sau.”
Chu Kỳ Bạch ôm Triệu Lộ Dao xoay người rời đi, ngay lúc tôi nhìn theo bóng lưng anh ta, anh ta lại đột nhiên quay đầu nhìn tôi một cái.
“An Nhiên, nhớ kiểm tra kỹ giấy tờ và vé máy bay đấy, ngàn vạn lần đừng nhầm lẫn.”
“Nếu nhầm rồi, đến lúc đó có khóc cũng vô dụng…”
Lúc này, Triệu Lộ Dao nũng nịu mở miệng: “Kỳ Bạch, em đói bụng quá…”
Chu Kỳ Bạch lập tức thu hồi ánh nhìn: “Đi, dẫn em đi ăn lẩu.”
Tôi nhìn về hướng bọn họ rời đi, trước mắt dâng lên một màn sương nước.
Chu Kỳ Bạch, tôi sẽ không nhầm đâu.
Nơi tôi muốn đến, từ trước đến nay chỉ có một.
Sau đó mấy ngày, tôi và Chu Kỳ Bạch rơi vào chiến tranh lạnh.
Tôi không liên lạc với anh ta, anh ta cũng không tìm tôi.
Cho đến một ngày trước khi xuất phát, lớp trưởng mời chúng tôi đi dự tiệc sinh nhật của cậu ấy.
Nghĩ đến tương lai có lẽ sẽ không còn cơ hội gặp lại, tôi vẫn đi.
Vừa bước vào nhà hàng, tôi đã nghe thấy giọng nói quen thuộc.
“Kỳ Bạch, cậu thật sự không định nói cho Thịnh An Nhiên biết là cậu không ra nước ngoài nữa à?”
“Nhỡ đâu cô ấy thật sự không thấy tin nhắn, thật sự một mình bay sang Anh thì sao?”
Chu Kỳ Bạch cười hờ hững.
“Yên tâm đi, hôm đó tôi còn ám chỉ với cô ấy rồi, cô ấy đâu phải kẻ ngốc, sao có thể không phát hiện chứ.”
“Cô ấy mấy ngày nay không liên lạc với tôi, chắc chắn là vì chuyện này mà giận rồi.”
“Tôi còn không hiểu cô ấy sao, chắc chắn là vừa chiến tranh lạnh với tôi vừa khóc lóc đặt lại vé máy bay.”
Bạn anh ta có chút không tán đồng nhìn anh ta.
Chu Kỳ Bạch vẫn cười: “Được rồi, đừng lo linh tinh nữa.”
Anh ta vỗ vai bạn, xoay người đi vào phòng riêng.
Khi tôi bước vào phòng riêng, đã có rất nhiều người đến.
Chu Kỳ Bạch cười đưa tay kéo tay tôi, tôi lùi lại một bước tránh khỏi sự đụng chạm của anh ta.
Ý cười trên mặt anh ta cứng lại trong một thoáng, nhưng vẫn hạ giọng nói: “Vẫn còn giận à?”
“Giận mấy ngày rồi, cũng nên hết giận rồi chứ?”
“Thả anh ra khỏi danh sách đen được không? Ừm?”
Tôi im lặng nhìn anh ta, không nói gì.
Chu Kỳ Bạch lại cười cười: “Được rồi, đừng giận dỗi nữa, ngày mai là xuất phát rồi, em xác nhận thông tin vé máy bay chưa?”
“Thời khắc quan trọng thế này, em tuyệt đối đừng có rớt xích.”
Nhìn bộ dạng chắc chắn của anh ta, tôi chỉ cảm thấy buồn cười.
Ngay lúc tôi chuẩn bị vòng qua Chu Kỳ Bạch để ngồi xuống, Triệu Lộ Dao mặc một chiếc váy trắng xuất hiện.
“Kỳ Bạch, em tới rồi!”
Cô ta một tay khoác lấy cánh tay Chu Kỳ Bạch, cả người dính sát vào anh ta: “Em không đến muộn chứ?”
“Không, đi ngồi đi.”
Chu Kỳ Bạch còn muốn quay đầu nói gì đó với tôi, nhưng tôi không muốn lãng phí thời gian với anh ta, trực tiếp đi sang bên kia ngồi xuống.
Sắc mặt anh ta lập tức trở nên âm trầm.
Trên bàn ăn, một đám người bắt đầu chơi trò oẳn tù tì uống rượu.
Ván đầu tiên Triệu Lộ Dao đã thua.
Chu Kỳ Bạch bưng ly rượu trước mặt cô ta uống cạn một hơi: “Lộ Dao dị ứng cồn, ly này tôi uống thay cô ấy.”
Mọi người xung quanh ồn ào trêu chọc: “Mơ đẹp quá nhỉ, uống thay cũng được thôi, nhưng uống thế này chán lắm, đã uống thì phải uống rượu giao bôi chứ.”
Tất cả mọi người đều biết tôi thích Chu Kỳ Bạch.
Thích đến mức bất kể anh ta làm gì tôi cũng sẽ bao dung.
Thích đến mức dù giận đến đâu, chỉ cần anh ta nói vài câu mềm mỏng tôi sẽ làm hòa như chưa từng có chuyện gì.
Mọi người đều cho rằng, chỉ cần anh ta ngoắc ngoắc ngón tay tôi sẽ như một con chó mà tiến lại gần.
Cho nên cho dù là lúc này, cũng chẳng ai quan tâm đến cảm nhận của tôi.
Trong tiếng hò reo của mọi người, Chu Kỳ Bạch nâng ly rượu, vòng qua cánh tay mảnh mai của Triệu Lộ Dao.
Triệu Lộ Dao e thẹn nghiêng sát vào người anh ta, môi đỏ gần như sắp chạm vào mặt anh ta.

