Ôn Duyệt nâng cao giọng, khóc đến run cả vai.

“Bởi vì hôm qua Hạ tổng đưa em đi bệnh viện, không đưa chị đi, nên chị ghi hận em, cố ý nhắm vào em!”

“Ai mà không biết chị luôn theo đuổi Hạ tổng.”

Lời này vừa thốt ra, khu văn phòng lập tức im bặt.

Tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi, những tiếng xì xào như kim châm vào người.

“Hóa ra chị Tô thật sự đang nhằm vào Ôn Duyệt.”

“Bảo sao, Hạ tổng bảo vệ Ôn Duyệt như vậy, chắc chị ta ghen nên lấy việc công trả thù riêng.”

“Thảo nào lúc nãy nghiêm khắc như vậy, hóa ra là cố tình gây khó dễ.”

Tôi còn chưa kịp giải thích thì một tiếng bước chân từ xa đến gần vang lên.

Hạ Tư Thừa tới.

Anh vừa bước vào, ánh mắt đã lập tức khóa chặt vào Ôn Duyệt đang khóc nức nở, lông mày nhíu chặt.

“Có chuyện gì?”

Ôn Duyệt thấy anh, như tìm được chỗ dựa, lập tức lao tới, nắm lấy tay áo anh, khóc càng tủi thân hơn:

“Hạ tổng, chị Tô nói em đánh giá không đạt, muốn sa thải em… nhưng em thật sự không làm sai gì cả, chị ấy chỉ là cố ý nhắm vào em.”

Hạ Tư Thừa thậm chí không phân cho tôi một ánh nhìn nào, đưa tay nhẹ nhàng vỗ lưng Ôn Duyệt, dịu giọng an ủi.

“Đừng sợ, có tôi ở đây.”

Nói xong, anh mới ngẩng mắt nhìn tôi, ánh mắt lạnh như băng.

“Tô Chỉ, cô cố ý?”

“Tôi làm theo quy định công ty, mọi ghi chép đều ở trên bảng đánh giá.”

Tôi đưa bảng qua.

“Anh tự xem đi.”

Ôn Duyệt lập tức chắn trước mặt tôi.

“Bảng đánh giá này chỉ có một mình chị chấm điểm, vốn dĩ đã không công bằng rồi.”

Hạ Tư Thừa thậm chí không liếc mắt, cũng không đưa tay nhận bảng tôi đưa.

Tôi nhìn anh chằm chằm.

“Hạ tổng, anh cũng cho rằng không công bằng sao?”

Anh im lặng một lát, rồi nói:

“Ôn Duyệt còn trẻ, chỗ nào không hiểu cô dạy thêm là được, không cần phải hùng hổ như vậy.”

“Ở điểm này, cô tỏ ra rất thiếu chuyên nghiệp.”

Tim tôi bỗng co thắt mạnh, vị chua xót lan khắp lồng ngực.

Ôn Duyệt trốn trong lòng Hạ Tư Thừa, lén ngẩng mắt nhìn tôi, đáy mắt tràn đầy đắc ý của kẻ chiến thắng.

Hạ Tư Thừa vẫn đang bảo vệ cô ta.

“Từ hôm nay, việc đánh giá của Ôn Duyệt do tôi trực tiếp phụ trách, không ai được làm khó cô ấy nữa.”

“Xét thấy Tô tổng quản đã xuất hiện sai sót trong công việc, từ giờ tôi tuyên bố hủy bỏ tư cách đánh giá thực tập sinh của Tô tổng quản.”

Lời này vừa nói ra, tiếng bàn tán trong văn phòng hoàn toàn không thể kìm lại.

“Trời ơi, Hạ tổng bảo vệ cô ấy quá rồi!”

“Còn đích thân phụ trách nữa, chẳng phải rõ ràng Ôn Duyệt là người của mình sao?”

“Trước đó chẳng phải nói là kết hôn bí mật sao? Xem ra là thật rồi, Ôn Duyệt chắc là bà Hạ được Hạ tổng giấu đi!”

4

Ôn Duyệt theo Hạ Tư Thừa rời đi đầy kiêu hãnh.

Tôi lặng lẽ bước vào văn phòng của mình.

Cuộc hôn nhân của tôi và Hạ Tư Thừa là một cuộc liên hôn thương mại.

Doanh nghiệp của nhà họ Hạ cần một cầu nối để mở rộng sang nước M.

Đúng lúc gia tộc tôi cũng cần một điểm tựa kinh doanh trong nước.

Vì vậy tôi và Hạ Tư Thừa kết hôn.

Trước khi kết hôn với anh, tôi chỉ từng nhìn thấy ảnh của anh.

Mà người thật của anh còn đẹp hơn trong ảnh.

Chúng tôi cưới trước rồi yêu sau.

Ít nhất trong suy nghĩ của tôi, chúng tôi từng thật sự yêu nhau.

Chỉ vài ngày trước thôi, chúng tôi còn nằm trên giường bàn xem nên đi đâu để kỷ niệm ba năm ngày cưới.

Hạ Tư Thừa nhìn tôi, đôi mắt sáng rực.

“Nghe nói những đôi tình nhân cùng xem cực quang sẽ không bao giờ chia lìa. Anh đã đặt vé đi Iceland rồi, chúng ta dẫn theo em bé trong bụng đi xem cực quang, được không?”

Nghĩ đến đây, tôi bỗng thấy bực bội vô cớ, quyết định ra ban công hít thở chút không khí.

Tôi không ngờ Ôn Duyệt cũng ở đó.

Dường như cố ý chờ tôi.

Cô ta nửa cười nửa không nhìn tôi.

“Tô Chỉ, tôi biết cô mang thai rồi, đứa bé là của Hạ tổng.”

Tôi khoanh tay trước ngực, cũng cười.

“Vậy nên cô biết rõ mà vẫn làm tiểu tam?”

Ôn Duyệt bị tôi chọc giận.

Cô ta giơ tay phải lên, khoe chiếc nhẫn.

“Ngay cả nhẫn cưới của hai người Hạ tổng cũng cho tôi đeo rồi. Anh ấy nói tôi hợp với anh ấy hơn cô. Nếu không phải vì cô mang thai, người đứng bên cạnh anh ấy bây giờ phải là tôi!”

“Cô biết bố mẹ tôi là ai không? Một người không có bối cảnh như cô, dựa vào đâu mà kết hôn với Hạ Tư Thừa.”

Tôi cúi mắt che đi sự mỉa mai trong đáy mắt.

Doanh nghiệp gia tộc nằm trong top 100 thế giới, vậy mà lại bị Ôn Duyệt nói thành người không có bối cảnh.

Cô ta tưởng đã chọc trúng nỗi đau của tôi, càng thêm đắc ý, kiêu ngạo nhìn tôi.

“Biết điều thì cô tự mình ly hôn với Hạ Tư Thừa đi.”

“Sao cô biết tôi chưa từng đề nghị ly hôn?”

Sắc mặt Ôn Duyệt lập tức thay đổi.

Tôi tiếp tục nói.

“Là Hạ Tư Thừa không muốn ly hôn với tôi. Xem ra anh ấy cũng không thích cô nhỉ, nếu không sao lại nhẫn tâm để cô làm tiểu tam không dám lộ diện?”

“Con khốn!”

Tôi hoàn toàn chọc giận Ôn Duyệt.

Cô ta gào lên một tiếng rồi lao tới, muốn đẩy tôi xuống bậc thềm.

Tôi đã đề phòng từ trước, nghiêng người tránh đi.

Ôn Duyệt mất thăng bằng, ngã sấp mặt xuống đất, trán lập tức chảy máu.

Cô ta nằm dưới đất, đau đến run rẩy, nhưng vẫn không quên lấy điện thoại ra, vừa khóc vừa gọi cho Hạ Tư Thừa, giọng mang theo sự tủi thân và sợ hãi vừa đủ:

“Hạ tổng, chị Tô… chị ấy cố ý đẩy em xuống cầu thang, em đau lắm, em sợ.”

Chưa đến ba phút, Hạ Tư Thừa đã mang theo một thân đầy sát khí lao tới.

Anh lập tức ngồi xổm xuống, cẩn thận kiểm tra vết thương của Ôn Duyệt.

Khi nhìn sang tôi, ánh lạnh trong mắt anh không hề che giấu.

“Tôi thật không ngờ cô lại là một người phụ nữ ác độc như vậy.”

Tôi khoanh tay, bình tĩnh nhìn anh.

“Hạ tổng, camera ở ngay góc kia, có muốn trích xuất ra xem không?”

Động tác của Hạ Tư Thừa khựng lại, trong mắt thoáng qua một tia do dự.

Ôn Duyệt lập tức nắm lấy tay áo anh, khóc càng dữ hơn.

“Hạ tổng, anh không tin em sao? Em đã bị thương thế này rồi.”

Sự do dự trong mắt Hạ Tư Thừa lập tức biến mất sạch.

Anh thất vọng nhìn tôi.

“Tô Chỉ, đừng ngụy biện nữa.”

“Để làm gương cho công ty, cũng để cô nhớ bài học này, bây giờ, ra ban công quỳ.”

Tôi cười lạnh: “Dựa vào đâu mà tôi phải quỳ?”

Anh lấy từ trong túi ra một miếng ngọc bội, đó là di vật mẹ tôi để lại. Chất ngọc ấm nhuận dưới ánh nắng lại ánh lên tia lạnh.

“Nếu cô không quỳ, tôi sẽ đập vỡ nó.”

Toàn thân tôi cứng đờ.

Đó là thứ cuối cùng mẹ để lại cho tôi.

Khi tình cảm tôi dành cho Hạ Tư Thừa sâu đậm nhất, tôi đã đưa miếng ngọc bội cho anh giữ giúp.

Bây giờ tín vật định tình lại trở thành thứ anh dùng để uy hiếp tôi.

Anh gọi bảo vệ tới, ép tôi quỳ xuống đất.

Ban công công ty được lát toàn bộ bằng đá cuội.

Những viên đá gồ ghề khiến đầu gối đau đến không chịu nổi.

Toàn bộ nhân viên công ty đều kéo tới xem, chỉ trỏ bàn tán, như đang nhìn một kẻ hề.

“Ở công ty chúng ta, bất cứ ai cố ý làm tổn thương đồng nghiệp đều sẽ bị sa thải.”

“Sau khi Tô chủ quản quỳ xong, hãy đến phòng nhân sự làm thủ tục nghỉ việc.”

Hạ Tư Thừa nói xong liền bế Ôn Duyệt đi bệnh viện.