Cả hy vọng được sống tiếp…

Đều bị vài câu nói nhẹ bẫng của tôi phá hủy sạch sẽ.

Không.

Anh ta không thể cứ thế mà kết thúc.

Anh ta vẫn còn cơ hội.

Tôi đã yêu anh ta mười năm.

Tình yêu đó đã ăn sâu vào tận xương tủy.

Tôi chỉ là đang giận dữ nhất thời mà thôi.

Chỉ cần anh ta cầu xin tôi… tôi nhất định sẽ mềm lòng.

“Tiểu Vũ…”

Anh ta cố gắng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, giọng khàn khàn cất lên.

“Tiểu Vũ, em nghe anh giải thích… mọi chuyện không phải như em nghĩ đâu.”

Anh ta loạng choạng đi về phía tôi, đưa tay ra muốn nắm lấy tay tôi.

“Những lời đó đều là mẹ anh nói bậy… bà chỉ muốn anh nhanh chóng khỏe lại nên mới nói linh tinh.”

“Còn mấy người phụ nữ và đứa trẻ kia… đều là hiểu lầm, là anh nhất thời hồ đồ phạm sai lầm.”

“Người anh yêu chỉ có mình em thôi, Tiểu Vũ!”

“Em tha thứ cho anh lần này được không? Chúng ta bắt đầu lại từ đầu.”

“Chỉ cần em h//iến th//ận cho anh, anh thề sau này sẽ đối xử thật tốt với em. Chúng ta sẽ sinh con của riêng mình.”

Những lời anh ta nói nghe vừa chân thành vừa hối hận.

Nếu là trước ngày hôm qua, nghe những lời này, tôi nhất định sẽ cảm động đến mức bật khóc.

Sau đó lao vào lòng anh ta, tha thứ cho tất cả.

Nhưng bây giờ…

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn anh ta.

Nhìn người đàn ông mà tôi từng yêu suốt mười năm, đang cố gắng diễn tròn vai một kẻ si tình.

Nhìn đôi môi mà tôi từng hôn vô số lần, giờ lại nói ra những lời dối trá đến nực cười.

Trong lòng tôi không gợn chút sóng nào.

Chỉ thấy ghê tởm.

Tôi lùi lại một bước, tránh bàn tay anh ta đang đưa tới.

“Chu Minh Hiên.”

Tôi bình tĩnh gọi tên anh.

“Thu lại màn kịch đó đi.”

“Kể từ khoảnh khắc tôi nghe thấy mẹ anh gọi điện… chúng ta đã chấm hết rồi.”

“Kể từ lúc tôi nhìn thấy trong điện thoại anh ba gia đình kia, ba tấm ảnh gia đình hạnh phúc kia… giữa tôi và anh chỉ còn lại hận thù.”

Ánh mắt tôi lướt qua anh ta, lướt qua Lưu Mai, rồi dừng lại ở cửa phòng bệnh.

“Ly hôn đi.”

“Tôi sẽ sớm để luật sư liên hệ với anh.”

“Những gì anh nợ tôi… tôi sẽ lấy lại từng chút một.”

Nói xong, tôi không nhìn cặp mẹ con kia thêm lần nào nữa.

Tôi quay người rời đi, không hề ngoái đầu lại.

Phía sau vang lên tiếng gào thét tuyệt vọng của Chu Minh Hiên.

Cùng với tiếng chửi rủa điên cuồng của Lưu Mai.

Tôi coi như không nghe thấy.

Từ cuộc điện thoại của mẹ chồng.

Đến bí mật trong điện thoại của Chu Minh Hiên.

Rồi quyết định hủy ph//ẫu th//uật và đề nghị ly hôn.

Đầu dây bên kia lập tức rơi vào im lặng chết chóc.

Một lúc rất lâu sau…

Mới nghe thấy tiếng Trần Mạn hít mạnh một hơi.

Ngay sau đó là cơn giận bùng nổ.

“Tôi điên mất! Cái cặp chó chết đó! Đúng là súc sinh!”

Trần Mạn tức đến mức chửi thẳng.

“Tớ đã nói rồi mà! Chu Minh Hiên không phải loại tốt lành gì! Ngày nào cũng giả vờ đạo mạo!”

“Tớ đã từng nói với cậu rồi, ánh mắt anh ta nhìn cậu không đúng! Quá bình thản, hoàn toàn không giống ánh mắt của một người chồng!”

“Còn mẹ anh ta nữa, chua ngoa cay nghiệt, nhìn là biết không phải loại dễ đối phó!”

“Cậu đúng là đồ ngốc! Sao lại bị bọn họ lừa suốt bao nhiêu năm như vậy!”

Lời của Trần Mạn vừa tức giận, vừa đau lòng.

Tôi nghe mà nước mắt không kìm được chảy xuống.

Lần này không phải vì đau khổ.

Mà vì tủi thân… và cảm động.

Thì ra không phải chỉ mình tôi mù quáng.

Chỉ là người trong cuộc thì mê muội mà thôi.

“Được rồi, bây giờ chửi cũng không giải quyết được gì.”

Trần Mạn rất nhanh đã bình tĩnh lại.

“Cậu đang ở đâu? Có an toàn không? Ăn gì chưa?”

“Tớ đang ở ngoài, định tìm chỗ ở tạm.”

“Ở khách sạn cái gì! Qua chỗ tớ!”

“Nhà tớ rộng lắm, lại chỉ có mình tớ ở, buồn chết đi được.”

Giọng Trần Mạn hoàn toàn không cho tôi cơ hội từ chối.

Tôi cũng không từ chối.

Bây giờ… tôi thật sự cần có một người bạn ở bên.

Nửa tiếng sau, tôi xuất hiện dưới tòa nhà nơi Trần Mạn sống.

Trần Mạn chạy xuống như bay, ôm chặt lấy tôi.

“Gầy quá.”

Cô ấy sờ lên mặt tôi, giọng đầy xót xa.

“Nhìn cái sắc mặt này đi, trắng như ma.”

“Đi, lên nhà. Tớ nấu món sườn xào chua ngọt cậu thích nhất rồi.”

Vừa bước vào nhà, tôi đã thấy trên bàn bày sẵn một bàn thức ăn.

Lúc này tôi mới nhận ra mình đã đói đến mức bụng dán vào lưng.

Tôi ngồi xuống, cầm đũa lên…

Nhưng vẫn không nuốt nổi.

Trần Mạn thở dài, múc cho tôi một bát canh.

“Không ăn được cũng phải ăn.”

“Cơ thể là vốn liếng. Cậu mà gục ngã thì còn đấu với cặp chó đó kiểu gì?”

Tôi gật đầu, ép mình uống vài ngụm canh.

Dạ dày ấm lên một chút, tâm trạng cũng dịu lại.

Trần Mạn nhìn tôi.

“Tiếp theo… cậu định làm gì?”

Trần Mạn hỏi.

“Tớ đã tìm luật sư rồi.”

Tôi đem toàn bộ kế hoạch của Lý Tĩnh nói lại cho Trần Mạn nghe.

Nghe xong, Trần Mạn đập mạnh tay xuống bàn.

“Đúng! Phải làm như vậy!”

“Không chỉ ly hôn, còn phải khiến bọn họ tay trắng ra đi, thân bại danh liệt!”

“Loại cặn bã như vậy, căn bản không xứng sống tử tế trên đời!”

Cô ấy đảo mắt một vòng, đột nhiên nhớ ra điều gì đó.

“À đúng rồi, Tiểu Vũ, chỗ tớ có thứ này có thể giúp cậu.”

Nói xong, cô ấy chạy vào phòng ngủ, lấy ra một chiếc máy tính bảng.

“Cậu xem đi.”

Cô mở một đoạn video.

Hình ảnh trong video hơi rung, giống như quay lén.

Địa điểm là một nhà hàng Tây cao cấp.

Trong video, Chu Minh Hiên đang ăn tối cùng một cô gái trẻ xinh đẹp.

Anh ta thân mật gắp đồ ăn cho cô ta, ánh mắt cưng chiều đến mức… tôi chưa từng thấy bao giờ.

Tôi nhận ra ngay.

Người phụ nữ đó chính là “Nhu Nhu” trong điện thoại của anh ta.

Ngày quay video là ba tháng trước.

Lúc đó Chu Minh Hiên đã được chẩn đoán mắc suy th//ận.

Một bên anh ta nắm tay tôi, giả vờ đáng thương nói mình sắp chết.

Một bên lại còn tâm trạng đưa phụ nữ khác đi ăn tối lãng mạn.

“Cái này là một người bạn của tớ vô tình quay được.”

Trần Mạn nói.

“Lúc đó cậu ta thấy người đàn ông này nhìn quen quen nên gửi cho tớ xem. Tớ nhìn một cái liền nhận ra, chẳng phải chồng cậu sao!”

“Ban đầu tớ định nói với cậu, nhưng lại sợ là hiểu lầm, cũng sợ cậu nghĩ nhiều nên tớ giữ lại.”

“Không ngờ hôm nay lại dùng đến!”

Tôi nhìn hai người trong video, trong lòng như bị nhét một cục bông.

Nặng nề đến mức khó thở.

“Mạn Mạn, cảm ơn cậu.”

Tôi lưu đoạn video vào điện thoại của mình.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://yeutruyen.me/ba-nguoi-phu-nu/chuong-6/