Tôi còn cười đáp lại: “Khách sáo quá.”
Em họ.
Nói là em họ.
Thực ra là em ruột.
Mà khi cô ta gọi tôi là chị dâu, cô ta và chồng tôi đã ở bên nhau ít nhất nửa năm.
Cảm giác ghê tởm ấy giống như nuốt phải một con ruồi sống.
Tôi nổ máy xe, không về nhà.
Tôi lái xe đến trước cổng một khu chung cư phía đông thành phố.
Ba phòng ngủ một phòng khách, hướng nam, tầng trên cùng, tiền thuê bốn nghìn hai trăm mỗi tháng.
Đây là căn nhà tôi đã xem cách đây một tháng.
Ban đầu định làm phương án dự phòng cho bố mẹ dưỡng già.
Bây giờ, tôi dự định tự mình dọn vào trước.
Tôi gọi điện cho chủ nhà, hẹn ngày mai ký hợp đồng.
06
Thứ Hai, Úy Trì Hằng trở về.
Trên quần áo anh có mùi hương hoa nhè nhẹ, không phải bất kỳ loại nước hoa nào của tôi.
Tôi không hỏi.
Anh đặt túi xuống, ngả người lên sofa.
“Tuần này có khách đến công ty khảo sát, em giúp anh là chiếc vest xám đậm kia nhé.”
“Được.”
Tôi đi vào phòng thay đồ tìm vest.
Lúc lấy ra, trong túi rơi ra một tờ hóa đơn mua sắm.
Tầng hai khu nữ trang của một trung tâm thương mại, tổng chi tiêu mười ba nghìn bốn trăm.
Tên hội viên: Ôn Tình.
Anh dùng điện thoại của mình thanh toán cho cô ta.
Tôi đặt hóa đơn lại vào túi, là chiếc vest xong rồi treo ở cửa phòng ngủ.
Tối thứ Ba, chúng tôi cùng ăn cơm.
Anh gắp một miếng thức ăn bỏ vào bát tôi.
“Tuần sau anh đi công tác, em đừng quá vất vả, cần thì gọi đồ ăn ngoài.”
“Ừ.”
“À đúng rồi, máy lọc nước trong nhà phải thay lõi rồi, anh đặt hàng rồi, thứ Năm giao đến.”
“Biết rồi.”
Anh nhìn tôi, trong ánh mắt có một chút dò xét rất khó nhận ra.
“Sao dạo này em ít nói vậy?”
“Mệt.”
“Công việc bận à?”
“Ừ.”
Anh không hỏi thêm.
Tôi cũng không nói thêm.
Hai người ngồi trước cùng một bàn ăn, giống như hai bánh răng vận hành chính xác — nhìn thì ăn khớp, nhưng thực ra đã lệch khỏi vị trí từ lâu.
Sáng thứ Tư sáu giờ, chuông báo thức của Úy Trì Hằng vang lên.
Anh dậy rửa mặt, thay một bộ vest casual màu xanh đậm.
Vali đã được thu dọn từ tối hôm trước, chiếc Samsonite 28 inch màu đen.
Tôi nhớ chiếc vali này.
Năm ngoái anh nói mua để đi công tác.
Giờ tôi mới biết — nó vốn không phải dùng cho công tác.
“Anh đi đây, cuối tuần về.”
Anh đứng ở cửa một chút.
Do dự hai giây, quay lại hôn nhẹ lên trán tôi.
Môi lạnh.
“Ừ, đi đường cẩn thận.”
Cửa đóng lại.
Tôi đợi tiếng thang máy biến mất, bước ra ban công.
Ở chỗ đậu xe dưới lầu, anh đang nhét vali vào cốp sau.
Ghế phụ đã có người ngồi.
Áo cashmere trắng sữa.
Tôi nhận ra chiếc áo đó.
Trong buổi tiệc năm ngoái, cô ta mặc chính chiếc này.
Ôn Tình.
Cô ta thậm chí không đổi xe, trực tiếp ngồi vào vị trí mà bình thường tôi vẫn ngồi.
Tôi đứng trên ban công tầng mười bảy, nhìn chiếc xe ấy lái ra khỏi cổng khu dân cư.
Gió mùa đông tràn vào, thổi tà áo ngủ của tôi bay phần phật.
Lạnh.
Nhưng trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ—
Đến lúc ra tay rồi.
07
Chiều hôm Úy Trì Hằng bay đi, tôi xin nghỉ nửa ngày.
Trước tiên tôi đến căn nhà ở phía đông thành phố kia, ký hợp đồng thuê một năm.
Khi cầm chìa khóa trong tay, ánh nắng vừa khéo chiếu vào phòng khách trống trơn.
Tôi đứng đó một lúc.
Không có mùi canh sườn.
Không có quần áo vương mùi nước hoa.
Không có hóa đơn giấu trong túi áo.
Không có gì cả.
Sạch sẽ đến mức khiến người ta muốn khóc.
Nhưng tôi không có thời gian để khóc.
Tôi mở laptop ra, bắt đầu làm việc thứ hai.
Trong bản ghi chép lưu trú khách sạn mà anh Lương gửi cho tôi có một thông tin then chốt — bốn số cuối của thẻ tín dụng dùng để thanh toán mỗi lần.
Tôi đối chiếu một chút.
Ba lần lưu trú, ba khoản chi tiêu, đều dùng cùng một thẻ.
Bốn số cuối của thẻ đó là 7813.
Bốn số cuối của thẻ tín dụng cá nhân của Úy Trì Hằng là 2056. Tôi đã trả hóa đơn cho anh vô số lần, nhớ rõ rành rành.

