Tạ Lẫm mỉm cười nhàn nhạt.
“Nhạc phụ yên tâm. Khi còn nhỏ Ý Nhi từng cứu ta trong miếu hoang bằng một viên đan dược, nhờ vậy ta mới có thân thể bán tiên. Đại ân như thế ta suốt đời không quên.”
Trong sân vang lên tiếng nhạc cưới, che lấp tiếng cười khẽ của ta.
Kiếp trước cho đến lúc chết ta vẫn nghĩ rốt cuộc mình thua Ôn Ý Nhi ở điểm nào.
Đến kiếp này ta mới biết, hóa ra Tạ Lẫm tưởng rằng viên đan dược ấy là do Ôn Ý Nhi cho hắn uống.
Hai chiếc kiệu hoa, một trước một sau, một tôn một tiện, rời khỏi thành.
Đi được mấy chục dặm thì trời đã tối.
Giữa đường Tạ Lẫm từng đến xem ta một lần. Hắn mang theo canh ngọt và bánh điểm tâm mà ta thích.
Bày lên bàn rồi nói:
“A Chỉ, ta vẫn có tình với nàng.”
“Nhưng dù sao Ý Nhi cũng từng cứu mạng ta, kiếp trước còn sinh cho ta con cái.”
“Nàng ở dưới nàng ấy cũng không tính là tủi thân. Chỉ cần đợi Ý Nhi mang thai, ta nhất định sẽ đến phòng nàng ở nhiều ngày hơn, bù lại đêm động phòng của kiếp trước cho nàng, được không?”
Ta im lặng không nói.
Sau khi hắn rời đi, ta cất bánh lại, thay y phục dạ hành, nhân lúc mọi người ngủ say lén lút chui vào rừng.
Đêm sâu dễ ẩn tà, tiểu quỷ A Mặc từ sâu trong rừng khó khăn bay đến phía ta.
Thân hình hắn càng lúc càng trong suốt.
Ta hỏi vì sao hắn yếu như vậy, hắn cười thê lương.
“Ôn Chỉ, ta vừa làm một việc thiện, đổi được cơ hội sớm luân hồi chuyển thế. Đợi đưa nàng đến kinh thành xong, ta phải rời đi rồi.”
A Mặc dẫn ta ra khỏi rừng. Hắn vui mừng đứng trên con đường lớn vẫy tay với ta.
“Ôn Chỉ, chúng ta làm được rồi. Phía trước chính là kinh thành.”
“Đến đó rồi, nàng cứ chờ đại lễ ta chuẩn bị cho nàng.”
Nhưng ta lại bi thương nhìn phía sau hắn — nơi Tạ Lẫm đang đứng.
Cả A Mặc và ta đều đánh giá thấp Tạ Lẫm. Với thân thể bán tiên, hắn sao có thể không phát hiện ta rời đi.
Ta lại bị Tạ Lẫm bắt về.
A Mặc nhe răng hét lớn.
“Tạ Lẫm, ngươi thật quá đáng!”
“Kiếp trước ngươi cướp Ôn Ý Nhi – con đàn bà độc ác đó thì thôi, nhưng Ôn Chỉ của kiếp này ngươi không có tư cách động vào!”
Tạ Lẫm không sợ hắn, chỉ dùng chút thủ đoạn đã khiến A Mặc bị hành hạ đến kêu thảm liên hồi.
Quỷ cũng biết đau. A Mặc gần như bị Tạ Lẫm hành hạ đến hồn phi phách tán.
Ta khàn giọng cầu xin:
“Tạ Lẫm, thả hắn ra, ta đi theo ngươi.”
Tạ Lẫm cười. Hắn kéo ta vào thành trước.
Kinh thành vẫn như cũ. Với dáng vẻ tiên nhân của Tạ Lẫm, ai gặp cũng dừng lại chào hỏi.
“Tạ công tử, vị này là tân phu nhân của ngài sao?”
Tạ Lẫm cười khinh.
“Một nha hoàn hạng ba phạm lỗi thôi. Bản công tử đang định ném nàng ta vào kỹ viện, để mài giũa tính nết.”
Trong nơi ăn chơi xa hoa nhất kinh thành, Tạ Lẫm xé áo ngoài của ta rồi ném ta vào giữa đám đông.
Hắn nói:
“Ôn Chỉ, là ngươi tự tiện. Kiếp trước nhịn được mười năm, kiếp này lại dám mơ tưởng bỏ trốn cùng quỷ.”
“Muốn đàn ông đến vậy sao? Vậy ta cho ngươi động phòng, động cho đủ!”
Hắn sai bà tú bà đem ta ra đấu giá ba đêm. Bất kể là ăn mày hay lão già, chỉ cần trả ba đồng tiền là có thể làm nhục ta một lần.
Tạ Lẫm nhìn ta bị kéo lên lầu hai rồi quay người rời đi.
Kiệu hoa tân nương đã đến Tạ gia. Hắn vừa định bái đường thì ngoài cổng Tạ phủ đột nhiên truyền đến lệnh giới nghiêm.
Tạ Lẫm hỏi bạn quan trong triều có chuyện gì xảy ra.
Quan viên đáp:
“Thái tử bế quan nửa năm vừa xuất quan. Nghe nói cầm tín vật đi khắp nơi tìm thái tử phi trong mộng.”
“Tạ huynh, ngươi là bán tiên, còn thái tử là chân tiên. Mau ra tiếp giá đi.”
“Nhỡ đâu ngươi từng thấy tín vật của thái tử phi, vậy lập đại công rồi.”
Thái tử Tiêu Quỷ ngồi trong kiệu, sai thái giám đưa tín vật cho người Tạ gia nhận diện.
Tạ Lẫm xem cuối cùng. Nhưng chỉ một cái liếc mắt.
Đồng tử hắn lập tức co rút, chân tay mềm nhũn.
Chương 5
Tiêu Quỷ từ trong kiệu bước xuống, từ trên cao nhìn Tạ Lẫm rồi hỏi:
“Tạ khanh từng thấy chiếc túi thơm này chưa?”
Chiếc túi thơm trong tay Tiêu Quỷ làm bằng vải Giang Nam, sợi tơ đặc biệt, thêu hình chim xuân ngậm hoa.
Kiểu thêu này không hiếm, nhưng đặc biệt ở bông hoa trong mỏ chim.
Đó là nhành hoa lê ta thích nhất, rơi xuống ba cánh.
Tạ Lẫm cầm chiếc túi thơm, hai tay khẽ run.
Kiếp trước hắn và ta thành thân mười năm, dĩ nhiên từng chú ý đến chi tiết này.
Ngay khi hắn đang rối bời không biết trả lời thế nào, Ôn Ý Nhi từ trong của hồi môn lấy ra vài chiếc túi thơm rồi bước lên nói:
“Tạ lang chắc thấy quen phải không?”
“Chắc là chàng từng thấy trong phòng ta. Chàng xem đi, ta mang theo mấy cái đây, đều mua ngoài chợ. Kiểu hoa văn này ở Giang Nam bán khắp nơi, ta mua về cũng chỉ để thưởng cho hạ nhân trong nhà…”
Tạ Lẫm vội giật lấy mấy chiếc túi thơm đem so sánh. Phát hiện chúng giống hệt nhau, trong lòng tuy vẫn còn nghi ngờ nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hắn vội chắp tay với thái tử Tiêu Quỷ đáp:
“Là hạ quan nhận nhầm.”
Tiêu Quỷ cười lạnh, thu lại túi thơm, lau sạch rồi đặt sát người.
Trước khi rời đi còn quay lại ra lệnh:
“Tạ Lẫm, thái tử phi là người bản cung yêu nhất. Bản cung lệnh cho ngươi âm thầm điều tra. Nếu có tin tức, lập tức báo lại.”
Sau khi Tiêu Quỷ rời đi, tiệc cưới Tạ gia tiếp tục.
Nhưng suốt cả quá trình, trong đầu Tạ Lẫm không ngừng hiện lên hình ảnh chiếc túi thơm kia. Hắn luôn cảm thấy mình đã bỏ sót điều gì đó.
Cho đến khi vào động phòng, Tạ Lẫm nhìn khuôn mặt Ôn Ý Nhi dưới khăn trùm đầu, trước mắt lại hiện lên đêm động phòng với ta ở kiếp trước.
Hắn nhắm mắt lại, chỉ nghĩ rằng mình uống quá nhiều nên hơi say.
Thính lực của Tạ Lẫm rất tốt. Lời trò chuyện của nha hoàn ngoài cửa lọt vào tai hắn.
“Thái tử giám quốc tu luyện bận rộn, khi nào đã định thái tử phi vậy?”
“Cũng không biết nữ tử ấy trông ra sao, lại có phúc khí như vậy?”
“Nghe nói bí mật rằng trên vai nàng có một vết bớt hình hoa lê…”

