“Đúng vậy, đây là chuyện gia đình chúng tôi.”
Bảo vệ khẽ nhíu mày.
“Xin lỗi, chúng tôi nhận được phản ánh của chủ nhà rằng hai vị đang gây rối.”
“Hơn nữa, chủ nhà vừa gọi điện nói không quen biết hai vị. Yêu cầu hai vị lập tức rời đi.”
Lời này vừa dứt.
Sắc mặt Lưu Ngọc Mai lập tức thay đổi.
“Nó nói cái gì?”
“Nó không quen biết chúng tôi? Con nhỏ trời đánh…”
Bộ đàm của bảo vệ vang lên.
Anh ta nghe vài câu, biểu cảm càng nghiêm túc hơn.
“Chúng tôi đã xác minh.”
“Cô Hứa Tịnh là chủ sở hữu duy nhất của căn hộ này.”
“Sáng nay cô ấy và ông Chu Hạo đã hoàn tất thủ tục ly hôn.”
“Về mặt pháp lý, hiện tại hai vị không còn bất cứ quan hệ nào với cô ấy.”
“Xin hai vị lập tức rời đi. Nếu không, chúng tôi buộc phải áp dụng biện pháp cưỡng chế.”
Từng câu từng chữ như một cái tát vang dội.
Tát thẳng vào mặt Chu Hạo và Lưu Ngọc Mai.
Hành lang bắt đầu rộ lên tiếng xì xào.
“À ra là chồng cũ với mẹ chồng cũ.”
“Ly hôn rồi còn kéo tới nhà người ta làm loạn, đúng là quá đáng.”
“Nghe giọng thì chắc cô vợ mới là người nuôi cả nhà.”
Sắc mặt Chu Hạo lúc đỏ lúc tái.
Anh ta đột ngột quay về phía cửa, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
“Hứa Tịnh! Cô cút ra đây cho tôi!”
2.
Chu Hạo ở ngoài cửa gào lên trong cơn tức tối.
Lưu Ngọc Mai cũng hoàn hồn, chỉ thẳng vào mặt bảo vệ mà chửi.
“Các người là cái thá gì!”
“Dám xen vào chuyện nhà tôi!”
“Hôm nay tôi không đi đấy! Xem các người làm gì được tôi!”
Hai bảo vệ rõ ràng cũng ít gặp kiểu người ngang ngược thế này, nhất thời có chút lúng túng.
Tôi nhìn màn hình camera, biết đã đến lúc mình phải bước ra.
Tôi chỉnh lại áo, hít sâu một hơi.
Rồi mở cửa.
Hành lang lập tức yên lặng.
Mọi ánh mắt đều dồn về phía tôi.
Chu Hạo. Lưu Ngọc Mai. Hai bảo vệ. Vài hàng xóm đang tò mò thò đầu ra xem.
Tôi bình thản nhìn từng người.
Cuối cùng dừng lại ở gương mặt đỏ gay vì tức giận của Chu Hạo.
“Làm ầm đủ chưa?”
Giọng tôi không lớn, nhưng lạnh đến mức không ai dám coi thường.
Chu Hạo khựng lại.
Có lẽ anh ta chưa từng thấy tôi như thế này.
Không cúi đầu. Không sợ hãi. Chỉ còn lại sự xa cách.
Lưu Ngọc Mai là người phản ứng trước, bà ta xông lên.
“Con tiện nhân! Mày còn dám mở cửa!”
Tôi không lùi.
Chỉ nhìn bà ta bằng ánh mắt lạnh tanh.
Bảo vệ nhanh tay chặn lại.
“Thưa bà, xin bình tĩnh.”
Tôi không để ý đến màn làm loạn ấy.
Ánh mắt vẫn khóa chặt Chu Hạo.
“Chu Hạo, tôi nói ba điều.”
“Thứ nhất, căn hộ này là tài sản tôi mua trước hôn nhân. Anh và gia đình anh không có quyền bước vào.”
“Thứ hai, toàn bộ video và ghi âm việc các người đập cửa, chửi bới, tôi đã gửi cho luật sư. Nếu còn quá khích, gặp nhau ở tòa.”
“Thứ ba…”
Tôi quay vào trong, lấy tập hồ sơ đặt ở tủ giày.
Tập hồ sơ tôi vừa sắp xếp xong.
Tôi mở ra trước mặt họ.
“Tất cả tiền tôi chi cho nhà họ Chu trong ba năm qua đều ở đây.”
“Giấy trắng mực đen.”
“Ba năm, ba mươi sáu tháng, tiền vay mua nhà của Chu Vũ: 28 vạn 8 nghìn tệ.”
“Tiền sinh nhật, lễ tết cho bà Lưu Ngọc Mai: 5 vạn 2 nghìn tệ.”
“Chu Vũ đổi điện thoại, mua máy tính, yêu đương, tổng cộng 3 vạn 7 nghìn 5 trăm tệ.”
Tôi lật thêm vài trang.
“Chu Hạo, còn anh.”
“Tiền vay mua xe mỗi tháng 5.000 tệ là tôi trả.”
“Tiền tiếp khách, thuốc lá, rượu bia, tiền mừng bạn bè của anh, đều từ tài khoản tôi.”
“Ba năm, riêng các khoản chuyển lớn có chứng từ là 15 vạn tệ.”
“Tổng cộng, 52 vạn 7 nghìn 5 trăm tệ.”
Hành lang im phăng phắc.
Mỗi con số tôi đọc lên như một nhát búa.
Hàng xóm bắt đầu xì xào.
“Ba năm hơn năm mươi vạn tệ?”
“Đây đâu phải cưới vợ, đây là nuôi cả nhà người ta.”
“Thảo nào ly hôn, ai chịu nổi.”
Mặt Chu Hạo trắng bệch.
Lưu Ngọc Mai đứng sững, như vừa bị ai tạt nước lạnh.
Có lẽ bà ta chưa từng nghĩ tôi sẽ ghi chép từng khoản một.
Tôi khép tập hồ sơ lại, vỗ nhẹ lên bìa.
“Vậy nên, Chu Hạo.”
“Anh còn nghĩ việc tôi dừng 8.000 tệ mỗi tháng là vô lương tâm không?”
“Anh còn nghĩ nhà họ Chu có tư cách đứng đây gào thét với tôi không?”
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt đầy hoang mang.
Như thể hôm nay mới thật sự biết tôi là ai.
Tôi không cho anh ta thêm cơ hội.
Quay sang hai bảo vệ.
“Phiền các anh xử lý giúp.”
“Phiền các anh mời họ rời đi.”
“Nếu họ còn tiếp tục quấy rối, tôi sẽ lập tức báo cảnh sát, đồng thời gửi đơn khiếu nại chính thức về vấn đề an ninh của khu nhà.”
Bảo vệ gật đầu, quay sang Chu Hạo và Lưu Ngọc Mai, đưa tay ra hiệu.
“Hai vị, mời.”
Chu Hạo nhìn tôi thật lâu.
Trong ánh mắt anh ta có giận dữ, có nhục nhã, còn có một thứ cảm xúc tôi không buồn phân tích.
Cuối cùng, anh ta không nói thêm lời nào.
Chỉ lôi Lưu Ngọc Mai đang thất thần rời đi.
Hai bóng lưng chật vật biến mất ở cửa thang máy.
Tôi đóng sầm cửa lại.
Dựa lưng vào cánh cửa, tôi mới nhận ra tay mình đang run nhẹ.
Không phải vì sợ.
Mà vì hưng phấn.

