Ngày hôm sau là thi hội. Ta và Thẩm Tri Hành đã hẹn từ nửa tháng trước sẽ cùng nhau xuất hành.

Nhưng khi ta chải chuốt chỉnh tề, bước ra khỏi cửa, lại phát hiện Thẩm Tri Hành căn bản không đợi ta.

Ta biết, đó là sự trừng phạt hắn dành cho ta. Hắn đang chờ ta cúi đầu nhận lỗi.

Song lòng ta không gợn chút ba đào, chỉ ung dung lên xe ngựa của phủ mình, chậm rãi hướng về thi hội.

Thi hội được tổ chức tại Lan Đình biệt viện nơi ngoại thành. Trong viện đào lý đua nhau khoe sắc, văn nhân nhã sĩ năm ba tụ lại, ngâm thơ xướng họa, náo nhiệt vô cùng.

Ta vừa bước qua cổng viện, liền trông thấy Thẩm Tri Hành.

Hắn mặc cẩm bào nguyệt bạch, đứng dưới tán đào, thanh dật thoát tục. Tuy bên cạnh vây quanh mấy vị công tử thế gia, nhưng ánh mắt hắn lại thỉnh thoảng liếc về phía cổng viện.

Ánh mắt ta và hắn chạm nhau, ta lại coi như không thấy, trực tiếp lướt qua hắn, đi về phía mấy vị khuê hữu đang vẫy tay với ta không xa, giọng điệu nhẹ nhàng hàn huyên.

Hoàn toàn không để ý đến sắc mặt Thẩm Tri Hành trong thoáng chốc trở nên khó coi vô cùng.

Chưa trò chuyện được bao lâu, chủ nhân thi hội đã vội vã tìm đến.

“Tạ tiểu thư, Thẩm công tử đánh nhau với người ta rồi, cô mau đi khuyên đi thôi. Đánh nữa e rằng sẽ có người mất mạng! Chỉ có cô mới khuyên được hắn!”

Chương 3

Ai ai cũng cho rằng Thẩm Tri Hành đối đãi với ta khác hẳn người khác, nhưng ta lại biết, trận ẩu đả này, là vì Tô Cẩm Ninh.

Kiếp trước, vì sắp trở thành quý thiếp của Thẩm Tri Hành, trong lòng ta xấu hổ phẫn uất, căn bản không muốn đến nơi đông người, nên không dự thi hội.

Chỉ sau đó nghe người khác nhắc lại, Thẩm Tri Hành vì Tô Cẩm Ninh mà đánh Dương Thừa Chi, con trai của Thị lang bộ Lại.

Khi nói về chuyện này, Thẩm Tri Hành cũng chỉ thuận miệng giải thích:

“Lệnh Nghi, nàng đừng nghĩ nhiều. Tô tiểu thư dù sao về sau cũng là thê tử trên danh nghĩa của ta. Ta thấy nàng bị người ta ức hiếp, chẳng lẽ lại đứng một bên im lặng? Như vậy đâu phải hành vi của đại trượng phu.”

Khi ấy ta chỉ cho rằng hắn vì thể diện của mình.

Mãi nhiều năm sau ta mới chợt tỉnh ngộ, thì ra từ khi ấy, Thẩm Tri Hành đã vô cùng thương tiếc Tô Cẩm Ninh rồi.

Ta không muốn dính vào chuyện này, nhưng cũng không tiện làm mất mặt chủ nhân thi hội, đành theo họ ra tiền viện.

Khi chúng ta đến nơi, Thẩm Tri Hành đã không còn đánh nhau nữa, mà ngồi một bên, mồ hôi đầm đìa.

Bên cạnh hắn đứng một cô nương dung mạo diễm lệ, chính là Tô Cẩm Ninh.

Lúc này, Tô Cẩm Ninh mắt đỏ hoe, cẩn thận dùng khăn tay lau vết thương trên mặt Thẩm Tri Hành, giọng nghẹn ngào:

“Tri Hành, huynh có đau không?”

Thẩm Tri Hành xưa nay không thích người ngoài chạm vào mình, đang định gạt tay nàng ra, nhưng ánh mắt chạm phải ta trong khoảnh khắc, liền khựng lại, rồi đứng yên mặc cho Tô Cẩm Ninh lau vết thương cho hắn.

Dương Thừa Chi mặt mày bầm tím, đang được người dìu chuẩn bị rời đi.

Thẩm Tri Hành bỗng gọi giật lại:

“Chưa xin lỗi mà đã muốn đi sao?”

Có người nhìn không nổi, khuyên hắn:

“Thẩm công tử, đánh cũng đã đánh rồi, trước hết cứ để người ta đến y quán đã.”

Thẩm Tri Hành lại không nghe, trầm giọng lặp lại một lần nữa:

“Ta nói, xin lỗi Tô tiểu thư!”

Tô Cẩm Ninh cảm động nhìn Thẩm Tri Hành.

Dương Thừa Chi tuy mặt đầy vẻ bất cam, nhưng vì thân phận xuất thân từ phủ tướng quân của Thẩm Tri Hành, vẫn cúi đầu xin lỗi.

Có người xung quanh vừa chen đến, thấy vậy liền hỏi vì sao Thẩm Tri Hành lại đánh hắn.

Người bên cạnh đáp:

“Hắn vu khống Tô Cẩm Ninh bắt nạt muội muội của hắn, vừa hay bị Thẩm Tri Hành bắt gặp.”

“Vậy thì hắn đáng đời, ai mà không biết Tô Cẩm Ninh tính tình nhu thuận nhất, sao có thể ức hiếp người khác được?”

Nhưng ta biết, Tô Cẩm Ninh quả thực làm ra được chuyện ức hiếp người khác.

Kiếp trước sau khi gả cho Thẩm Tri Hành, Tô Cẩm Ninh từng nhiều lần mượn danh nghĩa chủ mẫu để trách phạt ta. Nghiêm trọng nhất là khi ta mang thai bảy tháng, lại bị nàng ép quỳ trong từ đường suốt ba canh giờ, khiến ta trực tiếp sảy thai.

Khi Thẩm Tri Hành truy hỏi, nàng lại khóc lóc nói rằng cùng là nữ nhân, nàng thấu hiểu nỗi vất vả khi mang thai của ta nhất, sao có thể bắt ta quỳ từ đường? Rõ ràng là ta mượn đứa bé trong bụng để hãm hại nàng.

Vì nàng xưa nay trước mặt Thẩm Tri Hành luôn tỏ ra ôn thuận, lại khóc lóc đáng thương, nên hắn không hề do dự mà tin lời nàng, còn trách ta lấy con để tranh sủng.

Ngay cả ngày ta khó sinh, sinh ra thai chết lưu, hắn cũng ở bên cạnh Tô Cẩm Ninh, chưa từng đến nhìn ta lấy một lần.

Ngược lại, muội muội của Dương Thừa Chi hôm đó vừa hay đến phủ Thẩm làm khách, biết ta lâm bồn, còn đặc biệt chép kinh Phật cầu cho ta bình an.

Dương Thừa Chi muốn đến y quán, nhưng hắn cưỡi ngựa đến đây, mà xe ngựa của phủ lại vừa đưa muội muội hắn rời đi, lúc này không có xe để ngồi.

Ta bước tới, ôn thanh nói:

“Ngồi xe ngựa của ta đi.”

Dương Thừa Chi sững sờ. Thẩm Tri Hành cũng lập tức đứng dậy bước tới, nắm lấy cánh tay ta:

“Tạ Lệnh Nghi, nàng có phải cố ý chọc ta tức giận không?”

Ta liếc nhìn Tô Cẩm Ninh đang đứng đờ phía sau hắn, thản nhiên đáp:

“Thẩm công tử vẫn nên lo chuyện của mình thì hơn.”

Nói rồi, ta giật tay ra, sai tỳ nữ dìu Dương Thừa Chi rời đi.

Phía sau, Thẩm Tri Hành tức tối quát lớn:

“Tạ Lệnh Nghi, nếu nàng dám giúp Dương Thừa Chi, thì cho dù sau này nàng bảo phụ thân tìm bệ hạ lui hôn với thế tử phủ Hoài Nam Vương, ta cũng sẽ không cưới nàng nữa!”

Ta không quay đầu lại, coi như chưa từng nghe thấy.

“Rầm!”

Thẩm Tri Hành đá đổ chiếc bàn gỗ nam tinh xảo bên cạnh.

Đám người phía sau xôn xao, còn ta thì đến cả một ánh mắt cũng lười ban cho.