Không biết vì chạy vội, hay vì điều gì khác.

Cửa phòng 301 khép hờ, bên trong hắt ra ánh đèn vàng nhạt.

Tôi đẩy cửa, bước vào.

Đó là một phòng đơn rất giản dị.

Một chiếc giường, một cái bàn, một tủ quần áo.

Tràn ngập cái cảm giác đơn giản đến lạnh lẽo rất đặc trưng của Hạ Kiêu.

Nhưng trong phòng lại có thêm những thứ không thuộc về anh.

Trên sàn trải một tấm thảm bò màu hồng, trên đó rải rác các khối xếp hình và thú bông.

Trên bàn, đặt bình sữa và cốc nước của Tuế Tuế.

Trên giường, một bóng nhỏ cuộn trong chăn, ngủ say sưa.

Tuế Tuế ôm chặt con thỏ bông, hơi thở đều đều.

Trên gương mặt con bé, không có dấu vết nước mắt.

Hạ Kiêu không ở trong phòng.

Tôi nhẹ nhàng bước tới, đặt tay lên trán Tuế Tuế.

Không nóng.

Tôi thở phào, lúc này mới nhận ra lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi.

Tôi đứng thẳng dậy, nhìn quanh căn phòng nhỏ.

Ánh mắt dừng lại trên bàn làm việc của anh.

Trên bàn mở sẵn một cuốn sổ, chính là cuốn tôi thấy trong video.

Bên cạnh còn có một khung ảnh.

Khung ảnh cũ, viền gỗ đã hơi mòn.

Bên trong… là ảnh của tôi.

Ảnh tôi hồi đại học.

Trong ảnh tôi mặc áo cử nhân, cười rạng rỡ, mắt cong như trăng non.

Tấm ảnh này, tôi đã không tìm thấy từ lâu.

Tôi cứ tưởng anh đã vứt đi rồi.

Hóa ra, anh vẫn giữ.

Tôi đưa tay ra, đầu ngón tay còn chưa chạm đến khung ảnh thì cửa mở.

Hạ Kiêu bưng một chậu nước bước vào, người còn mang theo hơi lạnh bên ngoài.

Anh nhìn thấy tôi, cả người khựng lại.

Chậu nước trong tay chao một cái, nước sóng sánh tràn ra.

“Em… sao lại đến?”

Giọng anh vậy mà có chút hoảng.

Thật hiếm thấy.

Tôi quen anh mười năm, chưa từng thấy anh như vậy.

“Em không liên lạc được với anh, em tưởng Tuế Tuế xảy ra chuyện.”

Giọng tôi vẫn còn run vì sợ.

Hạ Kiêu đặt chậu xuống đất, ánh mắt né tránh.

“Điện thoại hết pin, đang sạc. Hôm nay đưa con đi khám, chạy cả ngày nên quên mất.”

Anh vừa giải thích vừa theo bản năng muốn khép cuốn sổ lại.

Đã muộn rồi.

Tôi đã nhìn thấy phần anh viết hôm nay.

【Báo cáo kiểm tra sức khỏe hôm nay của đồng chí Hạ Tuế Tuế: chiều cao 98cm, cân nặng 15kg, mọi chỉ số bình thường. Có xu hướng né tránh giao tiếp nhẹ. Bác sĩ kiến nghị: tăng cường hoạt động ngoài trời cùng cha mẹ.】

Bên dưới còn một dòng chữ nhỏ.

【Kế hoạch: cuối tuần này xin nghỉ phép, đưa con đi thủy cung. Cần mua vé trước. Kiểm tra lịch của Hứa Gia Ngôn, xem cô ấy có…】

Phần sau bị bàn tay to của anh che mất.

Nhưng tôi dường như vẫn nhìn thấy.

Xem cô ấy có… muốn đi cùng không.

Không khí bỗng trở nên lúng túng khó tả.

“Anh…”

“Em…”

Chúng tôi đồng thời lên tiếng rồi lại cùng dừng.

“Em nói trước đi.” anh nói.

“Vì sao anh không ở khu gia đình?” tôi hỏi.

“Ở đây… tiện.” anh nói mơ hồ, “Ban đêm có tuần tra, an toàn.”

Tôi biết đó không phải lý do thật.

Khu gia đình mới là nơi an ninh tốt nhất.

“Thế còn sưởi?” tôi hỏi tiếp.

Anh im lặng, một lúc sau mới nói: “Ký túc có sưởi tập trung.”

Tôi nhìn anh.

Anh cũng nhìn tôi.

Ánh mắt anh sâu như mặt nước.

Tôi chợt hiểu ra.

Anh không phải vì tiện, cũng không phải vì an toàn.

Anh là vì sợ.

Anh sợ một mình chăm Tuế Tuế không tốt.

Ở trong đơn vị, nếu có chuyện gì, anh có thể lập tức tìm người giúp.

Người đàn ông trên thao trường không gì không làm được, khi đối diện với cô con gái bé nhỏ của mình, vậy mà lại… thiếu cảm giác an toàn đến thế.

“Hạ Kiêu.”

Tôi gọi tên anh.

“Ừ?”

“Cảm ơn anh.”

Tôi nói.

Anh sững lại, rồi quay mặt đi, tránh ánh mắt tôi.

“Việc nên làm.”

Tai anh lại đỏ lên.

Đỏ từ vành tai lan xuống tận cổ.

Tôi nhìn dáng vẻ ấy, nơi nào đó trong tim bỗng mềm đi.

Bức tường cao dựng lên suốt ba năm sau ly hôn, dường như nứt ra một khe nhỏ.

Tôi nhìn thấy Hạ Kiêu vụng về mà dịu dàng, ẩn dưới lớp vỏ lạnh cứng kia.

Vẫn như năm nào.