5
Một tháng kế tiếp, ta sống vô cùng phong phú.
Vừa tu luyện, vừa vận dụng thủ pháp kinh doanh hiện đại, mở vài cửa tiệm tại Vạn Bảo Thành.
Một tiệm gọi là “Trà Sữa”, dùng linh tuyền thủy và linh quả thượng hạng, được nữ tu sĩ vô cùng ưa chuộng.
Một tiệm gọi là “Hộp Mù”, bên trong đặt pháp bảo cấp thấp cùng đan dược.
Kẻ vận khí tốt có thể mở ra trung phẩm, thậm chí thượng phẩm, khiến đám tán tu chen lấn không ngớt.
Chỉ trong một tháng, tài sản của ta lại tăng thêm mấy bậc.
Còn Phong Trường Ca bọn họ, nghe nói thê thảm vô cùng.
Ở khu dân nghèo tồi tàn nhất Vạn Bảo Thành.
Vì gom linh thạch, Tống Thanh Thước phải đi chép kinh thuê, Tiêu Tuyết Miên thì ra chợ đen đánh hắc quyền.
Còn Phong Trường Ca, tự tôn cao ngạo khiến hắn không hạ mình kiếm tiền, chỉ có thể mỗi ngày lạnh mặt bế quan.
Ngày đấu giá.
Ta khoác vũ y lưu quang, đeo mặt nạ che nửa dung nhan, bước vào phòng riêng thượng đẳng.
Còn bọn họ, tốn hết tâm cơ mới đổi được mấy vé đứng cuối đại sảnh.
Sau khi đấu giá bắt đầu, mấy món đầu ta đều chẳng để mắt.
Cho đến khi Tố Mạch Đan xuất hiện.
“Giá khởi điểm, năm mươi vạn thượng phẩm linh thạch!”
Toàn trường lặng đi một nhịp.
Với tông môn bình thường, đây đã là con số trên trời.
Ta nhìn thấy Giang Niểu trong đại sảnh căng thẳng nắm chặt tay áo Phong Trường Ca.
Phong Trường Ca trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc giơ bảng:
“Năm mươi mốt vạn.”
E rằng đó là toàn bộ gia sản bọn họ liều chết gom góp suốt tháng qua.
“Sáu mươi vạn.”
Ta lười biếng lên tiếng.
Giọng nói qua biến âm, nghe như một quý phu nhân cao ngạo.
Thân thể Phong Trường Ca cứng lại, nhìn về phía phòng riêng, nhưng không thấy gì.
“Sáu mươi mốt vạn!”
Hắn nghiến răng theo giá.
“Một trăm vạn.”
Ta trực tiếp gấp đôi.
Toàn trường ồ lên.
Giang Niểu sốt ruột đến khóc:
“Sư tôn, đó là thuốc cứu mạng của con!”
Thanh âm Phong Trường Ca run rẩy:
“Một trăm mười vạn… vị đạo hữu này, thuốc ấy với đồ nhi ta vô cùng quan trọng, mong hạ thủ lưu tình.”
Ta khẽ cười, thanh âm vang khắp đại sảnh:
“Mạng đồ nhi ngươi là mạng, linh thạch của kẻ khác không phải linh thạch sao? Đấu giá thì giá cao được. Không tiền thì cút về ăn đất.”
“Hai trăm vạn.”
Ta lại tăng giá.
Phong Trường Ca ngã ngồi xuống.
Hắn thua rồi.
Thua đến triệt để.
Cuối cùng Tố Mạch Đan vào tay ta.
Ta tiện tay lấy đan dược ra, đứng trước cửa sổ phòng riêng lắc lắc.
“Thật ra đan này với ta chẳng có tác dụng gì. Ta mua về cho chó ăn thôi.”
Dứt lời, ta ngay trước mặt mọi người ném viên đan vô giá cho Đại Hoàng bên chân.
Phải, lúc rời đi ta đã mang nó theo.
Đại Hoàng một ngụm nuốt vào, kim quang quanh thân đại thịnh, ẩn ẩn có dấu hiệu đột phá Yêu Đan kỳ.
Giang Niểu trong đại sảnh thấy cảnh ấy, tức đến ngất lịm.
6
Sau đấu giá, ta chưa định buông tha bọn họ.
Ta biết tu vi Phong Trường Ca kẹt ở Hóa Thần viên mãn đã lâu.
Hắn cần một viên “Phá Chướng Đan” để xung kích Luyện Hư kỳ.
Mà chủ dược của Phá Chướng Đan, chỉ ta có.
Đó là Hàn Cực Quả năm xưa hệ thống ép ta đến cực bắc chi địa, suýt đông thành tượng băng mới hái về.
Ta cố ý tung tin, nói Các chủ Vạn Bảo Các mới mở trong thành có Hàn Cực Quả.
Quả nhiên, chưa mấy ngày Phong Trường Ca đã tìm đến.
Lần này hắn đi một mình.
Dung mạo tiều tụy hơn trước, ánh mắt cũng u ám đi nhiều.
“Các chủ, Phong mỗ mạo muội đến đây, muốn cầu mua Hàn Cực Quả.”
Hắn đứng sau bình phong, giọng mang theo một tia khiêm nhường chưa từng có.
Ta ngồi sau bình phong, nhấp trà sữa, chậm rãi nói:
“Phong tông chủ, Hàn Cực Quả là chí bảo hiếm có. Ngươi định ra giá thế nào?”
Phong Trường Ca trầm mặc một lát, lấy ra một thanh kiếm.
Đó là bản mệnh phi kiếm của hắn, Sương Hoa.
“Đây là bản mệnh kiếm của Phong mỗ. Tuy không phải thần khí, nhưng cũng tương cận. Ta nguyện dùng nó đổi.”
Trong lòng ta cười lạnh.
Trước kia ta muốn chạm vào thanh kiếm ấy, hắn còn chê tay ta bẩn, nói ta không xứng.
Giờ vì đột phá, hắn lại đem mệnh căn ra đổi.
“Một thanh phá kiếm, ta cần làm gì? Bổ củi sao?”
Ta mỉa mai.
Sắc mặt Phong Trường Ca khó coi:
“Vậy các chủ muốn gì?”
“Ta muốn một nửa địa khế Lăng Vân Phong.”
Ta ngừng một chút.
“Còn nữa, ta muốn ngươi trước mặt thiên hạ thừa nhận, đại đệ tử năm xưa Diệp Yểu không phải phế vật, mà là Phong Trường Ca ngươi có mắt không tròng, không xứng với nàng.”
Phong Trường Ca đột nhiên đứng bật dậy, kiếm khí quanh thân tán loạn:
“Ngươi rốt cuộc là ai!”
Ta chậm rãi vén bình phong, tháo mặt nạ.
“Phong Trường Ca, đã lâu không gặp.”
Hắn nhìn rõ dung nhan ta, cả người như bị sét đánh.
“Diệp Yểu… là ngươi?”
Trong mắt hắn tràn đầy chấn kinh, hối hận, còn có một tia cảm xúc ta không hiểu.
“Sao? Không ngờ phế vật bị ngươi trục khỏi sư môn, nay lại thành tồn tại ngươi phải ngẩng nhìn?”
Ta cầm Hàn Cực Quả tung nhẹ trong tay.
“Muốn sao? Quỳ xuống cầu ta.”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://yeutruyen.me/dung-nghi-ta-that-bai/chuong-6/

