Tôi có một năng lực siêu phế, đó là mỗi khi ngửi thấy mùi thịt, trong đầu sẽ hiện lên hình ảnh của miếng thịt đó lúc còn sống.
Phần lớn là hình ảnh đủ loại gà, heo, bò, dê các kiểu.
Nhưng hôm nay, mùi thịt tôi ngửi được lại khiến trong đầu hiện lên ảnh của bạn học tôi, Chu Nghiên.
1
Năm tôi mười tuổi, tôi thức tỉnh siêu năng lực “ngửi thấy mùi thịt gì thì nhìn thấy ảnh của nó lúc còn sống”.
Bình thường công dụng lớn nhất của nó là giúp tôi phân biệt quán nào dùng nguyên liệu thật, quán nào lừa dối tráo hàng.
Có lần tôi còn ngửi ra được trong quán lẩu có thịt chuột giả làm “thịt bò”, ghê đến mức nôn ngay tại chỗ.
Đương nhiên tôi lập tức tố cáo, tiễn luôn chủ quán vào đồn.
Chuyện đó còn lên cả hot search khi ấy.
“Thiếu nữ trung học nôn ngay tại chỗ khi ăn lẩu, nguyên nhân hóa ra là ‘thịt chuột’.”
Từ đó tôi nổi tiếng trong vòng bạn bè, nhưng đa số chỉ nghĩ mũi tôi đặc biệt nhạy.
Chu Nghiên từng hỏi tôi có phải cái gì tôi cũng ngửi ra được tốt xấu không.
Tôi thành thật trả lời:
“Chỉ có thịt thôi, rau củ với gạo thì chịu, mấy thứ đó tôi không rành.”
Nhà Chu Nghiên mở tiệm bán bữa sáng, cậu ấy thường giúp tôi mang đồ ăn sáng, đương nhiên là tôi trả tiền đàng hoàng.
Tôi rất thích bánh bao nhà cậu ấy, dùng toàn thịt heo tươi.
Xôi gà nếp cũng ngon lắm.
Tôi là học sinh đi về trong ngày, hay đến trường sát giờ nên thường nhờ cậu ấy mua giúp bữa sáng.
Qua lại nhiều lần, hai đứa cũng thân hẳn.
Thỉnh thoảng bạn cùng lớp thấy chúng tôi đi chung còn huýt sáo trêu, hò hét bảo hai đứa là một đôi.
Trời đất chứng giám, chúng tôi thật sự chỉ là bạn học trong sáng.
Chu Nghiên nhìn bề ngoài thì nhã nhặn, ôn hòa như ngọc, với ai cũng lễ phép.
Thành tích lại tốt, rất được thầy cô yêu quý.
Nhưng tôi biết, sau lưng mọi người cậu ấy không thích giao tiếp lắm, thích ở một mình hơn.
Ở cạnh nhau, chúng tôi thường chỉ cùng làm đề.
Dù sao cũng lớp mười hai rồi, thi cử là quan trọng nhất.
Cuối tuần cũng hẹn nhau ra thư viện hoặc phòng tự học làm bài, ngồi lì cả ngày.
Chỉ là tuần này Chu Nghiên xin nghỉ.
Đã hai ngày tôi không thấy cậu ấy.
Nghe thầy giáo nói là bị cảm nhẹ.
Tôi có nhắn tin hỏi thăm nhưng không thấy trả lời.
Tôi đoán chắc bị phụ huynh tịch thu điện thoại rồi.
Chuyện này cũng bình thường, lớp mười hai nhiều nhà đều giữ điện thoại của con.
Hôm nay là thứ Tư.
Chu Nghiên vẫn không đến trường.
Nhưng một bạn cùng lớp khác mang đến cho tôi bữa sáng nhà Chu Nghiên.
Cậu ấy nói lúc đi mua đồ ăn thì mẹ Chu Nghiên gọi lại, bảo là Chu Nghiên chuẩn bị sẵn cho tôi, nhờ mang đến trường.
Chu Nghiên đúng là nghĩa khí thật.
Bị bệnh mà vẫn nhớ đến tôi.
Tôi đang hí hửng chuẩn bị cắn miếng bánh bao thịt còn nóng hổi.
Vừa ngửi một cái, tôi lập tức đứng sững tại chỗ.
Trong đầu hiện lên như thường lệ là hình ảnh một con heo.
Nhưng ngoài ra—
Còn có cả ảnh của Chu Nghiên.
2
Tôi lại nôn.
Nôn đến mức xé ruột xé gan, trời đất quay cuồng.
Đầu óc mơ hồ hỗn loạn, làm cả giáo viên cũng bị kinh động.
Chủ nhiệm nhìn thấy tôi mặt mày trắng bệch trong lớp, nôn ra đầy sàn, còn tưởng tôi phát bệnh cấp tính gì đó.
Có bạn lanh lợi đoán tôi có phải ăn phải thịt không sạch hay không, run run báo với thầy:
“Thưa thầy, Từ Thanh là ăn bánh bao nhà Chu Nghiên mới thành ra thế này… có phải nhà cậu ấy dùng nguyên liệu không ổn không ạ.”
Thầy nhíu mày, vừa định hỏi, tôi đã cắt ngang họ với gương mặt trắng bệch:
“Không liên quan đến bữa sáng, em còn chưa ăn mà, chỉ là dạ dày em không khỏe, em muốn xin nghỉ đi khám bác sĩ.”
Có lẽ sắc mặt tôi thực sự quá giống người đang bệnh, thầy liền dứt khoát cho tôi nghỉ, gọi mẹ tôi đến đón.
Lúc rời đi, tôi mang theo cả chiếc bánh bao thịt kia, nhét vào trong cặp.
Trên đường về, tôi hỏi mẹ có thể mua thêm cho tôi một cái bánh bao nữa không, tôi chưa ăn sáng, đói đến đau dạ dày rồi.
Mẹ biết tôi và Chu Nghiên thân nhau, bình thường cũng hay ủng hộ tiệm nhà họ, nên trực tiếp đến đó mua mấy cái bánh bao.
Tôi ngăn mẹ lại khi bà định ăn.
Dưới ánh mắt nghi ngờ của mẹ, tôi cố nén buồn nôn, bẻ từng cái bánh ra ngửi một lượt.
Mọi thứ đều bình thường.
Chỉ là thịt heo thông thường.
Suýt nữa tôi đã tưởng năng lực của mình xảy ra vấn đề.
Về đến nhà, tôi lấy chiếc bánh bao sáng nay ra khỏi cặp, lại cắn một miếng.
Không phải ảo giác.
Chỉ có chiếc bánh đó là có vấn đề.
Lưng tôi đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Vì sao bánh bao nhà Chu Nghiên lại xuất hiện chuyện như vậy.
Vì sao chỉ có phần đưa cho tôi là khác.
Không, cũng có thể là do cùng một mẻ.
Dù là giả thiết nào cũng đáng sợ.
Trước đây tôi từng nghĩ, nếu một ngày giống như phim kinh dị, ngửi thấy thịt người, chẳng phải sẽ lập tức xác định được nạn nhân sao.
Nhưng tôi không ngờ chuyện đó ngoài đời lại thật sự xảy ra.
Nạn nhân còn là bạn học của tôi.
Thậm chí hung thủ rất có thể là người trong nhà cậu ấy.
Nghĩ đến đây, dạ dày tôi co thắt dữ dội.
Tôi nhìn chiếc bánh trong tay, như đang nhìn thi thể của Chu Nghiên.
Còn cậu ấy thật sự lúc này, biết đâu đã bị chia thây rồi.
Tôi có thể làm gì đây.
Cầm chiếc bánh trong tay, tôi dứt khoát lựa chọn —
Báo cảnh sát.
3
Chứ còn sao nữa?
Chẳng lẽ bắt một học sinh cấp ba như tôi xông vào nhà nghi phạm thám hiểm à?
Đi nộp mạng còn phải xếp hàng từng người sao?
Đương nhiên là việc chuyên môn thì phải để người chuyên môn làm chứ!
Vì thế nên bây giờ tôi đang ngồi trong đồn cảnh sát, chờ kết quả giám định chính thức.
Trước mặt tôi là một cảnh sát nhìn qua đã thấy khí chất lãnh đạo, tên là Diệp Chấp.
Anh ta nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt, khiến tôi ngồi không yên, chẳng dám giao tiếp bằng ánh mắt, trông càng thêm khả nghi.
Thật ra cũng không khó hiểu.
Một nữ sinh lớp mười hai cầm cái bánh bao đến báo án, nói từ trong đó ngửi thấy mùi kỳ lạ, yêu cầu giám định, nghe qua đúng là giống người có vấn đề thần kinh.
Nhưng dù nghe có vẻ hoang đường, họ vẫn lập án.
Hơn nữa còn nhanh chóng mang phần thịt trong bánh đi kiểm nghiệm.
Ban đầu tôi đã chuẩn bị sẵn một trăm lý do để thuyết phục họ coi trọng lời báo án của mình thay vì đuổi tôi ra ngoài.
Kết quả là sau khi tôi trình bày xong điểm bất thường và giao nộp chiếc bánh bao, họ chỉ sắp xếp cho tôi ngồi trong một phòng chờ tin.
Một chị cảnh sát còn rót cho tôi một cốc trà.
Khiến một trăm lý do tôi chuẩn bị hoàn toàn không có đất dụng võ.
Diệp Chấp xuất hiện sau khi tôi chờ khoảng mười lăm phút.
Vừa bước vào, anh ta đã quan sát tôi từ trên xuống dưới mấy lần.
Tôi đành phải ngồi thẳng lưng, hai tay bối rối chỉnh lại quần áo.
Nhưng thực ra anh ta không nói gì nặng lời.
Chỉ hỏi tên tôi, hỏi lại diễn biến sự việc, rồi tự giới thiệu sơ qua.
Dù phần tự giới thiệu chỉ có mỗi cái tên, nhưng nhìn khí thế đó, tôi đoán ít nhất cũng phải là đội trưởng gì đó.
Rất nhanh, kết quả kiểm nghiệm có.
Chứng minh trong bánh bao quả thật có chứa một phần mô cơ thể người, dù chỉ là một lượng nhỏ.
Chuyện này tôi đã biết từ trước.
Nôn cũng nôn rồi.
Bây giờ chỉ là dùng phương pháp khoa học xác nhận lại mà thôi.
Tôi khẽ thở phào.
Đang định hoàn thành nhiệm vụ rồi rút lui về nhà.
Dù sao tôi cũng chẳng thể làm gì thêm.
Phát hiện thịt có vấn đề rồi báo cảnh sát thì còn giải thích được.
Nhưng thịt thuộc về ai thì tôi không thể nói ra.
Tôi tin rằng dựa vào khoa học, họ nhất định sẽ phá được án.
Nhưng tôi còn chưa kịp mở miệng, Diệp Chấp cầm bản báo cáo, không ngẩng đầu lên:
“Cô và Chu Nghiên là quan hệ gì?”
Tôi nhất thời không hiểu vì sao anh ta lại hỏi vậy.
Nhưng vẫn thành thật trả lời:
“Quan hệ bạn học… ừm, chắc là bạn thân hơn mức bạn học bình thường một chút.”
Có lẽ nghe ra tôi đang căng thẳng, Diệp Chấp khẽ cười:
“Đừng căng thẳng, tôi chỉ tìm hiểu một chút.”
Tôi không rõ anh ta muốn tìm hiểu điều gì.
Dù sao lúc đến tôi đã khai lời khai rồi.
Chiếc bánh bao là tôi nhận được từ nhà bạn học Chu Nghiên.
Tôi nhíu mày, không nói thêm gì.
Diệp Chấp lại tự mình nhìn báo cáo rồi tiếp tục:
“Qua giám định, mô cơ thể người trong bánh bao trùng khớp DNA của Chu Nghiên.”
Đầu tôi ong một tiếng.
Tai ù đi.
Nhanh vậy sao?
Đã xác định được thịt là của Chu Nghiên rồi ư?
Nhanh hơn tôi tưởng rất nhiều.
Trong ánh mắt không thể tin nổi của tôi, Diệp Chấp đột ngột đứng bật dậy.
Chiếc ghế cọ xuống sàn phát ra tiếng rít chói tai “két——”.
Tôi giật bắn mình.
Ngẩng đầu lên lại thấy anh ta đang nhìn tôi.
Tôi cũng theo phản xạ đứng dậy, thậm chí còn vô thức đứng nghiêm, suýt chút nữa thì giơ tay chào.
Anh ta có vẻ hơi cạn lời, nói với tôi:
“Chúng tôi chuẩn bị đến nhà Chu Nghiên điều tra, phiền cô dẫn đường.”
Tôi theo phản xạ đáp một tiếng “Vâng” rồi mới hoàn hồn.
Vì sao lại là tôi dẫn đường?
Tôi không tin cảnh sát đến việc tra một địa chỉ cũng không làm được.
Diệp Chấp gật đầu, quay người bước ra khỏi phòng, ra hiệu cho tôi đi theo.
【2】
4
Suốt đường đến nhà Chu Nghiên, bầu không khí im lặng đến đáng sợ.
Đầu óc tôi rối tung như có ai đó đổ cả một nồi lẩu vào trong, đủ thứ hỗn tạp trộn lẫn, tôi thì điên cuồng vớt “thịt” giữa mớ hỗn độn ấy.
Trực giác mách bảo tôi chuyện này có gì đó không bình thường.
Tôi chưa từng trải qua vụ án hình sự nào.
Hiểu biết của tôi về cảnh sát đều đến từ phim truyền hình, tiểu thuyết và tin tức.
Dù biết những gì mình thấy chắc chắn khác xa thực tế, nhưng chỉ riêng quy trình hôm nay, từ lúc tôi báo án đến giờ cùng họ đến nhà Chu Nghiên, có phải hơi… không đúng lắm không?
Tôi bắt đầu nghi ngờ liệu mình có báo án nhầm hay không.
Chẳng bao lâu đã đến tiệm ăn sáng nhà Chu Nghiên.

