Hắn quay lại nhìn chủ tiệm và lão Long Bà đang lộ vẻ tán thưởng.

Chủ tiệm bật cười lớn, vỗ mạnh vai A Kiệt.

“Lần này đâu chỉ bù đắp, mà là đại công! Thù lao gấp đôi! Linh hộ và thân phận mới ta hứa với hai người, cứ giao cho ta!”

Tôi khẽ nhướng mày.

Trong đầu bắt đầu tua lại mọi chuyện từ lúc bước vào nhà ma.

Viên kẹo gấu Tiểu Huệ đưa tôi…

Thể chất linh môi của cô ta…

Giờ nghĩ lại.

Hóa ra đều là hai người họ tự biên tự diễn…

Tôi siết chặt viên kẹo còn trong túi chưa ăn.

“Rắc.”

Một tiếng vỡ rất khẽ vang lên trong lòng bàn tay.

Diễn cũng khá lắm.

A Kiệt gật đầu hài lòng, nhìn tôi, ánh mắt không còn chút nhiệt độ.

“Vu Thập Tam, trách thì trách mệnh cách của cô quá tốt, lại còn tự chui đầu vào.”

“Bát tự và tóc của cô vừa vào trận, phản ứng mạnh đến bất thường.”

“Khí vận một mình cô đủ sánh mấy chục mạng người thường…”

“Sao không nói gì?”

“Sợ đến ngây người rồi à… ha.”

Vừa dứt lời.

Chủ tiệm bước đến trước mặt tôi, cúi xuống quan sát, ánh mắt pha lẫn tham lam và dò xét.

“Thuần âm linh dẫn, lại còn tàn khuyết đôi chân… hiếm có. Hơn nữa khí khi bước vào vững như mặt nước lặng.”

“Long Bà nói, người thường đến đây hồn đã sớm tán. Nhưng cô… ổn định đến bất thường.”

“Khí ẩn dưới cực âm, chủ hồn hoàn mỹ.”

“Người tu hành?”

“Nhưng… không sao, đến đây rồi, trừ phi cô là thần minh… nếu không cũng không ra được.”

“Huống chi…”

Hắn lấy ra đoạn tóc của tôi, ánh mắt lộ vẻ cuồng nhiệt.

“Ta có vật thuộc dương thân của cô, chỉ cần làm pháp, cô sẽ thành khôi lỗi…”

“Hoàn toàn nghe lệnh ta…”

“Ta sẽ luyện cô thành thần Cổ Mạn Đồng…”

Tiếng tụng kinh ngày càng lớn.

Hắn ngồi xếp bằng, lấy từ túi ra một pho tượng nhỏ phủ vải đỏ.

Vừa lấy ra.

Ngay cả tôi cũng cảm nhận được sát khí dao động.

Hắn lẩm nhẩm cầu khấn, rồi trịnh trọng buộc tóc tôi lên tượng, quỳ gối, kết ấn, nâng tượng lên cao.

“Om!”

Chú văn vang lên, tượng phát ra ánh đỏ rực!

Trong khoảnh khắc.

Tất cả mọi người trong phòng, kể cả chủ tiệm, đều quỳ xuống bái lạy!

Nhưng giây tiếp theo.

“Rắc…”

Một âm thanh rất khẽ vang lên.

Tay Long Bà run lên, tiếng tụng kinh lập tức ngưng bặt.

Tôi chống cằm, ngáp một cái, vẻ chán chường trong mắt chuyển thành lạnh lẽo.

Nhìn bọn họ, tôi khẽ nói.

“Hai người nói qua nói lại mãi không dứt… ồn c/hết đi được.”

Tất cả đồng loạt sững lại.

Đôi mắt đục ngầu của Long Bà nhìn chằm chằm vào tôi.

“Ngươi…”

Tôi kết ấn, chỉ thẳng vào pho tượng đen.

Giọng bình thản.

“Nổ.”

Pháp âm mang chân khí xoay hai vòng trong không trung rồi bùng phát như đạn pháo!

Long Bà đồng tử co rút, vội ném tượng lên cao rồi lăn sang bên!

Nửa giây sau——

“Ầm!”

Một ngọn lửa bùng nổ giữa không trung.

Trong lửa lẫn tro đen, tựa một đóa bỉ ngạn xanh rực rỡ.

10.

Mọi người nhìn ngọn lửa với ánh mắt không thể tin nổi.

“Không… không thể…”

Chủ tiệm ngây người nhìn tôi.

“Đó là pháp thân cổ đồng bị trấn ba trăm năm trong Đại Phật Tự, sao có thể…”

Tôi phủi tàn khói trên vai.

“Ba trăm năm mà dám xưng cổ vật trước mặt tôi? Pháp thân cổ đồng?”

“Chỉ là một đống oán niệm bị hương hỏa nhuốm bẩn rồi sa vào tà đạo, sát khí còn không tinh bằng lão quỷ gõ mõ trước cửa Uổng Tử Thành bên tôi.”

“Rác rưởi.”

Tôi ngẩng lên nhìn gương mặt méo mó của Long Bà.

“Cầm sợi tóc làm bảo vật, niệm mấy câu kinh lệch đã tưởng thao túng sinh tử?”

Tôi bật cười lạnh.

“Mấy trò tà môn Nam Dương của các ngươi đóng cửa quá lâu, quên mất trời cao bao nhiêu, Địa Phủ sâu thế nào rồi à?”

“Ngươi!”

Long Bà giận dữ, mặt đỏ lên.

“G/iết nó!”

Cùng lúc đó, A Kiệt và chủ tiệm cũng rút dao lao đến!

Tiểu Lưu Phương phía sau thét lên.

Đối mặt bốn người vây công.

Tôi cúi mắt, lật nhẹ pháp ấn.

“Tiểu Sở.”

Vừa dứt lời.

Sau lưng tôi bùng lên sát khí lạnh như băng.

Một bàn tay trắng nõn đặt lên xe lăn.

Khi tôi ngẩng mắt.

Trước mặt đã xuất hiện một bóng dáng cao gầy mặc áo vải xanh sẫm cũ kỹ.

Sở Nhân Mỹ.

Có lẽ lần trước cùng tôi xử lý Hạn Bạt, lần này nàng xuất hiện đã mang theo uy thế của quỷ tiên.

Sự xuất hiện đột ngột khiến bọn chúng khựng lại.

A Kiệt lao đến gần nhất, vừa vặn chạm phải đôi mắt trắng của nàng.

“Ư…”

Chỉ nửa giây.

Tiếng hát cổ Quảng Đông vang lên lơ lửng.

A Kiệt mềm gối, quỳ xuống ngất lịm.

Tiểu Sở lướt đi, lao về phía hai gã áo đen.

“Phụt!”

“Phụt!”

Hai tiếng trầm đục như dưa hấu vỡ.

Hai gã áo đen thất khiếu chảy m/áu, ngã ngửa ra sau, không còn hơi thở.

Cùng lúc đó.
CHƯƠNG 6 : https://yeutruyen.me/am-phu-di-dao/chuong-6/