“Thẻ ngân hàng là của nó, cũng chỉ nó biết mật khẩu, không phải nó lấy thì còn ai?”
Em trai cũng ở bên cạnh thêm dầu vào lửa:
“Chị à, chị không thể mềm lòng, nghĩ lại lúc nó đòi tiền chị xem, vừa ngạo mạn vừa cay nghiệt. Vì con trai, chị không thể dung túng nó.”
Nhắc đến con trai, chị lập tức ngẩng đầu, mắt lại dâng đầy phẫn uất:
“Vu Thiến, nếu em thật sự học đại học, chuyện hôm nay cùng lắm chỉ là tranh chấp dân sự, nợ thì trả tiền.”
“Nhưng nếu em không học mà lại lừa chị đó là học phí, thì bản chất là lừa đảo, là phạm pháp, em sẽ phải ngồi tù!”
Tôi bình tĩnh nhìn chị:
“Chị, em chưa từng trực tiếp hay chính miệng nói với chị rằng em đã học đại học.”
“Chị nghĩ kỹ lại đi, rốt cuộc là ai đã khiến chị tin điều đó? Em nghĩ, người đó mới là kẻ chủ mưu thật sự.”
6
Những người vừa rồi còn khinh bỉ, chửi rủa tôi, lúc này cũng chia thành hai phe.
Một phe vẫn đứng về phía chị, cho rằng tiền chắc chắn là tôi lấy, dù sao nhân chứng vật chứng đều có.
Một phe bắt đầu bênh tôi, cho rằng chuyện này chắc chắn có uẩn khúc, nếu không thì không thể có chuyện tài khoản nhận tiền mà người nhận lại kiên quyết phủ nhận.
Cũng có người bắt đầu nghi ngờ mẹ và em trai với tư cách nhân chứng.
Dưới những ánh mắt dò xét, sắc mặt mẹ vô cùng khó coi, bà cúi đầu im lặng, em trai cũng không dám nhìn thẳng vào tôi.
Tôi cười lạnh chất vấn:
“Mẹ, vừa rồi chính mẹ còn luôn miệng bảo con phải thấu hiểu nỗi vất vả của chị, mau trả học phí.”
“Cũng chính mẹ nói với chị con là con có tố chất học hành, sao giờ lại im như thóc, chột dạ rồi sao?”
Mẹ nghển cổ, đầy vẻ không phục:
“Mẹ chột dạ cái gì? Mẹ bảo chị con giúp con, nuôi con ăn học chẳng lẽ sai sao?”
Không biết câu nào chạm trúng điểm yếu, nước mắt bà lập tức tuôn rơi:
“Mẹ biết con vẫn luôn oán mẹ trong lòng, cho rằng mẹ không phải người mẹ tốt, nhưng một góa phụ nuôi ba đứa con có dễ dàng gì?”
“Mẹ biết mình không đủ sức, nên mới dặn chị con phải quan tâm con nhiều hơn, chăm sóc con nhiều hơn. Mẹ rốt cuộc đã làm gì có lỗi với con, để con nhắm vào mẹ như vậy trước mặt mọi người?”
“Mẹ thật thất bại. Nếu con đã hận mẹ đến thế, còn muốn đoạn tuyệt với cái nhà này, chi bằng mẹ chết đi cho xong.”
Vừa dứt lời, bà lao đầu về phía bức tường phòng xử.
May mà cảnh sát tư pháp phản ứng nhanh, lập tức ngăn lại.
Thấy bà ta ra vẻ thảm thương như vậy, lòng thương hại của mọi người lại trào lên:
【Giờ nuôi một đứa còn khó, huống chi bà ấy nuôi ba, đổi lại là tôi chắc còn không làm được như bà.】
【Đúng vậy, rất có thể cô con gái út này vì yêu mà hóa hận nên mới bôi nhọ mẹ mình.】
【Nhìn người mẹ tuyệt vọng đến mức muốn tự tử, đủ thấy trong lòng bà uất ức đến mức nào.】
【Chưa từng thấy đứa con nào vô tâm như vậy, mẹ sắp tự tử mà nó vẫn dửng dưng.】
Thấy chiêu “bán khổ” có hiệu quả, mẹ tôi càng kích động:
“Giấy chứng nhận nhập viện vì xuất huyết dạ dày đó cũng là thật. Nếu nó không lấy tiền chị nó, thì lấy đâu ra khả năng vung tay tiêu tiền, ăn chơi xa xỉ như vậy?”
Thẩm phán nhìn tôi không biểu cảm:
“Vu Thiến, chuyện mẹ cô nói có phải sự thật không?”
“Đúng, mà cũng không.”
Mẹ lập tức nắm được sơ hở, nhảy dựng lên:
“Thật là thật, giả là giả, trả lời nước đôi thế này chẳng phải là trong lòng có quỷ sao!”
Chị cũng sốt ruột dậm chân:
“Tiểu Thiến, em nói cho chị biết, rốt cuộc em còn giấu chị bao nhiêu chuyện? Một vạn đó có phải tiền của chị không!”
Tôi nhìn thẳng vào chị, không hề né tránh:
“Chị, việc nhập viện là thật, nhưng không phải vì uống rượu quá mức gây xuất huyết dạ dày, mà là vì cứu người.”
“Hơn mười nghìn đó cũng không phải tiền của chị, là có người đưa cho em, nhờ em đứng tên ứng trước.”

