Tôi đến quầy lễ tân hỏi về văn phòng luật sư Trần.
Cô lễ tân rất chuyên nghiệp, mỉm cười chỉ đường cho tôi.
Tôi đi thang máy lên tầng 32.
Tìm được văn phòng với bảng hiệu: “Văn phòng luật Trần Thị”.
Tôi đẩy cửa kính bước vào.
Một nữ trợ lý trẻ tuổi đón tiếp tôi.
“Chị có hẹn trước không ạ?”
Cô hỏi một cách lịch sự.
Tôi lắc đầu.
“Tôi tìm luật sư Trần… là Ngụy Quân bảo tôi đến.”
Tôi nói ra cái tên ấy.
Trợ lý sững lại, ánh mắt thoáng hiện sự nghiêm túc.
“Chị đợi một chút.”
Cô mời tôi và các con ngồi ở khu tiếp khách, còn ân cần rót nước cho chúng tôi.
Sau đó, cô đi vào văn phòng trong.
Chẳng bao lâu, một người đàn ông trung niên khoảng năm mươi, mặc vest, đeo kính gọng vàng bước ra.
Ông nhìn tôi, và hai đứa trẻ trong lòng tôi, ánh mắt thoáng hiện nét phức tạp: kinh ngạc, thương cảm và thấu hiểu.
“Cô là cô Hà Ninh, phải không?”
Ông chủ động đưa tay ra.
“Xin chào, tôi là Trần Chí Minh, luật sư do Ngụy Quân ủy thác.”
Tôi ngây người.
Sao ông ấy biết tên tôi?
Tôi do dự bắt tay.
“Chào luật sư Trần.”
“Xin mời vào.”
Ông dẫn tôi vào văn phòng.
Rộng rãi, nội thất sang trọng.
Qua ô cửa kính lớn là toàn cảnh Singapore rực rỡ.
Ông mời tôi ngồi, rồi từ két sắt lấy ra một túi hồ sơ niêm phong.
“Đây là tài liệu ông Ngụy ủy thác tôi giữ hộ từ một tháng trước.”
“Ông dặn, nếu sau một tháng, có một người phụ nữ tên Hà Ninh dẫn theo một cặp song sinh đến tìm tôi, thì giao cái này cho cô.”
“Nếu không phải cô, hoặc nếu chính ông ấy tới, thì hãy tiêu hủy toàn bộ.”
Ông đẩy túi hồ sơ về phía tôi.
Tay tôi run rẩy.
Ngụy Quân…
Thì ra anh đã sớm dự đoán tất cả.
Anh biết khu công nghiệp sẽ bị diệt vong.
Cũng biết anh có thể không quay lại được.
Nên đã sắp xếp mọi thứ cho ba mẹ con tôi.
Tôi mở túi hồ sơ.
Bên trong là ba quyển hộ chiếu mới tinh.
Một cuốn là của tôi, ảnh là tôi bảy năm trước, nhưng tên đã đổi thành “Lâm Tiêu”.
Một cái tên dịu dàng, bình thường.
Hai cuốn còn lại là của An An và Nhiên Nhiên.
Tên chúng là “Lâm An” và “Lâm Nhiên”.
Theo họ tôi, họ Lâm.
Ngoài hộ chiếu, còn có vài thẻ ngân hàng, và một tập hồ sơ ủy thác tài sản dày cộp.
Người thụ hưởng là Lâm An và Lâm Nhiên.
Số tiền trong đó… lớn đến mức tôi không dám tưởng tượng.
Đủ để các con tôi cả đời không phải lo cơm áo, có thể nhận nền giáo dục tốt nhất.
Cuối cùng, dưới tập giấy tờ ấy là một phong thư.
Trên phong bì không ghi tên người gửi.
Tôi mở ra, bên trong chỉ có vài dòng chữ.
Là nét chữ của Ngụy Quân.
“Hà Ninh, quên anh đi.”
“Dẫn con sống cho tốt.”
“Đừng nói cho chúng biết có người cha như anh.”
“Anh không xứng.”
Nhìn mấy dòng chữ ấy, nước mắt tôi cuối cùng cũng tuôn trào như vỡ đê.
Tên ác quỷ từng đánh, chửi và hành hạ tôi suốt bảy năm.
Người đàn ông đã trao cho tôi tia hy vọng lúc tôi tuyệt vọng nhất.
Bằng cách của riêng mình,
anh đã trao cho mẹ con tôi một thứ gọi là “tương lai sạch sẽ”.
Anh là tên khốn, là tội phạm, là kẻ cặn bã đúng nghĩa.
Nhưng anh cũng là cha của An An và Nhiên Nhiên.
Khoảnh khắc ấy, mọi oán hận suốt bảy năm trong lòng tôi— tan biến như mây khói.
07
Tôi nắm chặt xấp hồ sơ nóng hổi trong tay, bước ra khỏi tòa nhà ngân hàng Hoa Liên.
Phía sau tôi là điều hòa lạnh lẽo và thế giới của những con người thành đạt.
Phía trước là ánh nắng oi nồng, đầy hơi thở đời thường của Singapore.
Tôi ôm An An và Nhiên Nhiên trong lòng, lần đầu tiên cảm nhận được sự vững chãi khi đặt chân lên mảnh đất xa lạ này.
Tôi không còn là A Ninh.
Tôi là Lâm Tiêu.
Một người mẹ có thân phận hợp pháp, có khối tài sản khổng lồ, có đủ khả năng để bảo vệ các con của mình.
Việc đầu tiên tôi làm là gọi cho luật sư Trần.
Giọng nói của tôi đã không còn sự run rẩy và hèn mọn như ngày hôm qua.
“Luật sư Trần, tôi cần một chỗ ở.”
“Một nơi thật sự an toàn, bảo mật tuyệt đối.”
“Tiền không thành vấn đề.”
Đầu dây bên kia, luật sư Trần im lặng vài giây, sau đó đáp lại bằng chất giọng chuyên nghiệp và điềm tĩnh quen thuộc.
“Hiểu rồi, cô Lâm.”
“Nửa tiếng nữa tôi sẽ gửi địa chỉ và cách nhận chìa khóa.”
Hiệu suất làm việc của ông ấy thật đáng kinh ngạc.
Chưa đầy hai mươi phút sau, điện thoại tôi đã nhận được một tin nhắn.
Đó là một trong những khu căn hộ cao cấp nhất Singapore – Marina One Residences.
Hệ thống an ninh nổi tiếng nghiêm ngặt.
Theo chỉ dẫn, tôi đến một tủ đồ được chỉ định, lấy được thẻ phòng và chìa khóa.
Toàn bộ quá trình không gặp một ai.
Dịch vụ riêng tư thiết kế riêng cho giới thượng lưu ấy, khiến tôi cảm nhận được sự an toàn chưa từng có.
Khi tôi quẹt thẻ mở cánh cửa căn hộ dày cộp ấy, tôi chết lặng.
Qua những khung cửa kính kéo dài 360 độ, toàn cảnh Vịnh Marina rực rỡ hiện ra trước mắt.
Khách sạn Marina Bay Sands, công viên sư tử biển Merlion… tất cả đều thu vào tầm nhìn.
Căn hộ được thiết kế tối giản mà xa hoa.
Thảm dày êm ái, ghế sofa thoải mái, bếp mở sạch sẽ không một hạt bụi.
Thậm chí còn có một phòng trẻ sơ sinh được trang trí vô cùng ấm cúng.
Bên trong đặt hai chiếc cũi xinh xắn, xung quanh đầy ắp đồ chơi mềm mại.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, khiến cả căn phòng ấm áp và sáng bừng lên.
Nơi này, và cái kho ẩm mốc tối tăm nơi địa ngục Campuchia ấy, như hai thế giới hoàn toàn tách biệt.
Một bên là địa ngục.
Một bên là thiên đường.
Tôi nhẹ nhàng đặt An An và Nhiên Nhiên vào trong nôi.
CHƯƠNG 6 : https://yeutruyen.me/mot-tuong-lai-sach-se/chuong-6/

