17
Vài ngày trước khi Thẩm Mộ Vân về nước, Cố Lâm Châu đã nhận được tin cô sắp trở về.
Hôm cô về nước, anh ngồi ở công ty cả ngày nhưng tâm trí cứ lơ đãng.
Cuối cùng, anh vẫn quay về nhà.
Anh dỏng tai nghe ngóng bên ngoài, hình như có tiếng động ngoài sân. Nhưng đợi mãi, vẫn không thấy ai bước vào.
Đến tận hoàng hôn, ánh nắng đã tắt, trong sân vẫn chỉ có một mình Cố Lâm Châu.
Lòng anh vẫn trống rỗng như thế.
Lúc này, anh mới chắc chắn – mình thật sự mong cô quay lại.
Nhưng dường như từ trước đến nay, anh chưa từng chủ động đi tìm cô. Anh không biết phải làm thế nào.
Một tuần trôi qua, Thẩm Mộ Vân vẫn chưa quay về.
Cô như thể đã quên mất anh – người từng là chồng của cô.
Không đúng, họ đã ly hôn rồi.
Lúc này, một tin tức lặng lẽ lan truyền ở Kinh Hải: Tập đoàn Thẩm thị sắp bị thu mua.
Khi biết chuyện, Cố Lâm Châu bỗng cảm thấy may mắn – anh có thể nhân cơ hội này ép cô quay lại.
Thế nhưng suốt thời gian đó, anh không nhận được cuộc gọi nào từ mẹ Thẩm như dự đoán, cũng không đợi được cuộc gọi cầu cứu của Thẩm Mộ Vân.
Nhìn Tập đoàn Thẩm thị sắp bị thu mua, Cố Lâm Châu không thể chờ thêm được nữa.
Anh muốn tự mình đi xem – người phụ nữ ấy rốt cuộc đang làm gì.
18
Tôi và Trì Tụng trở về nước khi đã vào mùa đông.
Về nước xong, tôi sống trong căn hộ cao cấp gần công ty để tiện xử lý công việc.
Vài tuần nay, tôi luôn bận rộn với việc thu mua Tập đoàn Thẩm thị.
Thỉnh thoảng lại bị người nhà họ Thẩm làm phiền, họ muốn tôi quay về nhà họ Cố, cầu xin Cố Lâm Châu giúp đỡ.
Nếu Tập đoàn Thẩm thị bị mua lại, toàn bộ sự nghiệp sẽ tiêu tan trong tay cha tôi.
Chiều hôm ấy tan làm, tuyết đầu mùa bắt đầu rơi nhẹ.
Nhìn những bông tuyết ngoài cửa sổ, tôi chợt nhớ lại mùa đông năm đầu đại học.
Khi ấy, tôi đợi rất lâu trong tuyết, chỉ để nghe được tin Cố Lâm Châu đã yêu người khác.
Hôm đó tôi đổ bệnh nặng.
Một tin nhắn hiện lên trên điện thoại, kéo tôi khỏi dòng ký ức.
“Chị Mộ Vân, em đến đón chị.”
Sau khi ăn tối với Trì Tụng, cậu ấy đưa tôi về nhà.
Lúc đến dưới lầu, tuyết mỗi lúc một dày. Tôi còn đang do dự không biết có nên mời cậu lên nhà hay không.
Cậu lấy ra một chiếc khăn choàng, nhẹ nhàng quàng lên cổ tôi.
Ngón tay vô tình chạm vào da, khiến tim tôi lỡ một nhịp.
Trong mắt Trì Tụng đầy dịu dàng và mong chờ, cậu mỉm cười nói:
“Cùng người mình thích đón tuyết đầu mùa, thì sẽ mãi mãi bên nhau.”
“Chị Mộ Vân, hôm nay em rất vui.”
Má tôi khẽ ửng hồng, trong ánh mắt cũng ẩn hiện niềm vui khó giấu.
“Cảm ơn, ấm lắm.”
Cậu nhìn tôi bước vào tòa nhà. Tôi quay lại vẫy tay: “Về sớm nhé.”
“Mai gặp lại.” Trì Tụng đáp.
Từ xa nhìn cậu như một chú chó lớn bị chủ bỏ rơi.
Tôi có hơi hối hận – lúc nãy lẽ ra nên mời cậu lên nhà.
Lúc này, thang máy đột nhiên khựng lại một chút, rồi tự động mở ra.
Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra cảm xúc thật trong lòng mình.
Tôi lao ra ngoài, từ xa nhìn thấy Trì Tụng vẫn còn đứng dưới lầu.
Cậu vẫn đứng đó, không hề rời đi.
Tôi bước đến, kiễng chân lên, hôn lên môi cậu.
Trì Tụng sững người một giây rồi mới phản ứng lại. Cậu vòng tay ôm lấy tôi, chủ động đáp lại nụ hôn ấy, càng lúc càng sâu.
Lúc này Cố Lâm Châu đã đợi hơn một tiếng đồng hồ, vẫn không thấy Thẩm Mộ Vân quay về.
Sau khi vào khu chung cư, từ xa anh trông thấy một bóng lưng quen thuộc.
Hình như hai người đang ôm nhau giữa trời tuyết.
Cố Lâm Châu bỗng thấy tim đập loạn, bước về phía trước đầy thấp thỏm.
Đến gần mới phát hiện, người con gái ấy chính là Thẩm Mộ Vân.
Lồng ngực anh như bị ai đó siết chặt.
“Cậu ta là ai?”
Bị một giọng nói bất ngờ cắt ngang, tôi và Trì Tụng đều sững người.
Quay đầu lại, thấy đó là Cố Lâm Châu.
Mấy tháng không gặp, anh ta trông có vẻ tiều tụy hơn trước.
Tôi nhíu mày hỏi: “Anh đến đây làm gì?”
“Thẩm Mộ Vân, em bỏ đi như vậy, rốt cuộc là sao hả?” Cố Lâm Châu giận dữ, chỉ tay vào Trì Tụng tra hỏi.
“Cậu ta là ai?”
Tôi lạnh giọng đáp: “Chẳng phải đơn ly hôn đã ký rồi sao?”
“Tôi xé rồi.”
“Thẩm Mộ Vân, về với tôi.”
Cố Lâm Châu bước tới kéo tay tôi, định lôi tôi đi.
“Buông ra.”
Tôi hất mạnh tay anh ta ra, Trì Tụng lập tức đứng chắn trước mặt tôi.
“Mong anh giữ lễ độ.”
“Mày là ai, cô ấy là vợ tao, mày là cái thá gì?”
“Chuyện này là chuyện giữa vợ chồng tao.”
Cố Lâm Châu túm lấy cổ áo Trì Tụng, không khí lập tức căng thẳng.
Trì Tụng biết rõ bản chất anh ta: do dự, mù quáng, không biết trân trọng. Cậu cố tình nhắc nhở:
“Anh chồng cũ à, hai người đã ly hôn từ lâu rồi.”
Cố Lâm Châu không kìm được cơn giận trong lòng, vung nắm đấm đánh vào mặt Trì Tụng.
Cú đấm bất ngờ khiến Trì Tụng bị thương.
Tôi vội đỡ lấy Trì Tụng, thấy khóe miệng cậu ấy chảy máu, tôi tức giận lao đến, tát Cố Lâm Châu một cái.
“Cố Lâm Châu, anh điên đủ chưa? Chúng ta đã ly hôn rồi, tránh xa cuộc sống của tôi ra.”
“Còn nữa, cậu ấy là bạn trai tôi.” Dứt lời, tôi dìu Trì Tụng lên lầu, xử lý vết thương cho cậu.
Cố Lâm Châu nghe đến hai chữ “bạn trai”, như bị đóng đinh giữa trời tuyết.
Hai mắt anh đỏ ngầu, ánh mắt đầy đau đớn và không cam tâm, nhìn cô ấy cùng người khác quay về nhà.
Lúc ấy, tim anh như bị khoét đi một mảnh.
Cổ họng anh nghẹn lại, không thốt ra được lời nào.
Anh không thể cứu vãn nữa rồi.
19
Tôi đưa Trì Tụng về nhà, bắt đầu xử lý vết thương cho cậu.
Thấy gương mặt cậu ấy dính máu, tóc cũng ướt vì tuyết, tôi không khỏi thấy áy náy.
Nếu không phải vì tôi, cậu đã không bị thương.
Trì Tụng như cảm nhận được sự day dứt trong tôi: “Vừa nãy là do em sơ suất để hắn đánh trộm thôi.”
“Với vóc dáng đó thì làm sao đánh thắng được em.”
“Lần sau mà gặp hắn, chị bảo em đánh, em sẽ đánh.”
Nói xong, Trì Tụng còn không quên khoe cơ thể rắn chắc của một vận động viên.
Tôi lấy cồn và bông gạc trong hộp y tế, sát trùng rồi băng bó cho cậu.
“Đừng nhúc nhích, chưa dán xong.”
“Đau không?”
“Không đau, vết thương cỏn con thôi.” Trì Tụng cười nhìn tôi, như thể bị thương cũng là chuyện hạnh phúc.
Băng xong, tôi ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt sâu thẳm và nồng nhiệt của cậu.
“Lúc nãy chị nói gì ấy nhỉ? Em nghe không rõ.”
Sau sự cố vừa rồi, cả hai đều có chút ngượng ngùng.
“Chị đã đồng ý rồi đấy.”
“Chị Mộ Vân, làm bạn gái em nhé?” Trì Tụng lại hỏi.
Tôi gật đầu, Trì Tụng kéo tôi vào lòng ôm chặt.
“Bàn tay còn đau không?” Cậu nắm tay tôi, thấy lòng bàn tay đỏ ửng.
“Hơi đau một chút.”
“Lần sau để em đánh thay.” Trì Tụng nói xong, lại khẽ bổ sung: “Sẽ không có lần sau nữa.”
20
Cố Lâm Châu bước đi thất thần giữa trời tuyết, chẳng hiểu tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này.
Anh nhớ lần đầu tiên gặp Thẩm Mộ Vân.
Cô bé cười tít mắt, gọi anh: “Anh Lâm Châu.”
Có lẽ lúc ấy, anh đã thích cô rồi.
Chỉ là sau này, để chống đối sự kiểm soát của cha mẹ, anh cố tình lạnh nhạt với cô, muốn cô biết khó mà lui.
Hồi đó, cô luôn đi theo sau anh, lũ bạn cùng lứa hay lấy hôn sự của hai người ra trêu chọc.
Vì sĩ diện, anh cố ý không dẫn cô chơi cùng.
Rồi anh gặp Tần Dao ở đại học – cô ấy giống như một giấc mơ đẹp.
Từ xa ngắm nhìn, anh thấy thế giới có cô như một thiên đường – không có gánh nặng gia tộc, không có sự kiểm soát của cha mẹ, chỉ toàn tự do.
Qua cô ấy, anh tưởng mình có thể thoát khỏi thực tại.
Nhưng chạy trốn rồi, vẫn phải quay lại với thực tế.
Giờ anh mới hiểu – tình cảm dành cho Tần Dao chỉ là ảo tưởng do khoảng cách tạo ra.
Một hình bóng được tưởng tượng ra để phản kháng mẹ mình.
Tần Dao thật sự và hình tượng anh vẽ ra khác nhau một trời một vực.
Một người là thanh mai trúc mã bên anh suốt thời niên thiếu. Một người là ảo ảnh hoàn mỹ do chính anh tạo nên.
Khi mọi thứ quay lại thực tại, anh mới nhìn rõ lòng mình.

