Tôi không dám chậm trễ, mặc kệ ánh nhìn kỳ lạ của người xung quanh, lao hết tốc lực về phía cổng ga.

Theo kim chỉ La Canh mà chạy.

Khi mũi kim ngừng rung, cố định chỉ thẳng phía trước, tôi ngẩng đầu.

Trong bức tường xi măng là một tòa nhà sơn bong tróc, biển hiệu vỡ nát.

La Canh cho thấy thứ đó ở bên trong…

Tôi cắn răng, đẩy cửa bước vào.

Cửa vừa mở, mùi ẩm mốc lẫn bụi bặm ập tới.

Tôi khẽ nhíu mày.

Âm khí rất nặng.

Bên trong tối tăm, mạng nhện giăng kín.

Hàng ghế khán giả chỉ còn khung sắt hoen gỉ, trên sân khấu tấm màn tím sẫm rách nát buông thõng, sàn gỗ mục nát nứt toác sụp xuống.

Rõ ràng đã là giữa trưa.

Nhưng đứng trong đại sảnh, tôi không cảm nhận được chút ánh sáng nào.

Đang định rút điện thoại nhắn A Cửu, tim tôi chợt run lên.

Theo bản năng tôi ngẩng đầu.

Trên tầng hai phía sau lan can gỗ, một người phụ nữ mặc hí phục đỏ, tóc xõa, đầu cúi thấp đang đứng lặng lẽ.

Lúc này, cô ta cứng nhắc ngẩng đầu.

Tôi nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu và lớp da mặt không tự nhiên phủ trên xương thịt.

Chính là nữ tiếp viên.

Tôi nhìn cô ta không biểu cảm, chậm rãi đóng cửa phía sau, dán lên một tờ hoàng phù.

“Vì sao hại người?”

Giọng tôi trầm thấp, lộ sát ý.

Âm thanh không lớn.

Nhưng vang vọng khắp đại sảnh.

Người phụ nữ trên lầu không đáp, vẫn bất động.

Thấy vậy, tôi thở ra một hơi trọc khí, bước lên một bước.

Đã thế thì không cần nhiều lời.

Ngay khoảnh khắc đó, trên gương mặt tái nhợt của cô ta nở nụ cười dữ tợn.

Ống tay áo nước khẽ phất, cả người như treo trên dây thép, từ tầng hai lao thẳng xuống phía tôi.

Tôi không hề né tránh, lật tay một cái, trong tay đã kẹp hai tấm thần phù.

Khi pháp ấn kết thành, thần phù trong tay bừng lên.

“Thái Thượng pháp chú!”

“Trảm yêu phược tà, tru quỷ diệt hình!”

“Thần binh hỏa cấp như luật lệnh!”

“Sắc!”

7

Lá phù trong tay tôi bùng lên linh quang, mang theo vệt sáng lao thẳng về phía cô ta.

Ống tay áo nước đang lơ lửng giữa không trung bỗng vung mạnh, phần tay áo trắng bệch như hiện ra gương mặt quỷ gào thét, vậy mà lại không né tránh thần phù.

Giây tiếp theo…

“Rầm!”

Tay áo nổ tung, vải vụn bay đầy trời.

Sau màn vải vụn, một bóng đỏ lóe lên.

Khoảnh khắc tôi cảm nhận được lực nặng trĩu dội vào lòng bàn tay, tim tôi chấn động.

Chỉ thấy móng vuốt giấu trong tay áo đỏ bị tôi đập lệch đi hai tấc ngay trước ngực.

May mà tôi rèn luyện gân cốt quanh năm.

Nếu không cú đó đã đâm thẳng vào người tôi.

“Thú vị.”

Bị tôi đánh bật, cô ta nghiêng đầu, khóe môi lại cong lên.

Rõ ràng là gương mặt phụ nữ, nhưng giọng nói phát ra lại khàn như dao mài trên sắt.

Tôi cắn răng, bàn tay hóa trảo, chộp lấy cổ tay cô ta, chân trụ vững như thiết mã, vận khí rót khắp thân thể, kéo mạnh về sau.

Nhân lúc cô ta mất trọng tâm, tay phải luồn qua nách, bước lên một bước, kình lực dồn vào cánh tay phải, húc mạnh.

Thân hình cô ta như bị trọng kích, văng ngược ra sau.

“Rầm rầm!”

Bóng người đập vỡ bàn gỗ, tiếng nứt gãy vang lên.

Bụi mù cuộn lên.

Tôi thở ra một hơi trọc khí, thần thức mở rộng, chân phải trụ ngang, tay khởi Thái Cực.

“Cổ truyền Thái Cực… Dã Mã Phân Tông?”

“Hê hê.”

“Cô có chút bản lĩnh, không uổng công hạ được tên phế vật kia.”

“Đúng là một lớp da thượng hạng…”

Trong làn bụi, một bóng người cúi đầu lảo đảo đứng dậy.

Âm thanh nghiến răng chói tai như kim châm.

Cô ta cười khàn khàn, cứng đờ bước về phía tôi.

Tôi khẽ nhíu mày.

Định tiến lên một bước, tôi bỗng chú ý đến gương mặt cô ta.

Mỗi bước chân đặt xuống, gương mặt trắng bệch lại biến đổi một lần, sát khí dần lan tràn phía sau.

Nhìn dáng vẻ quái dị ấy, trong lòng tôi dâng lên bất an.

Không thể kéo dài nữa…

Nghĩ vậy, tôi hất ra ba đạo Lôi Phù, một tay kết ấn, chú lệnh thần hành.

“Càn Khôn phụng sắc!”

“Cửu Thiên…”

Chú mới thốt nửa câu, thân hình Họa Bì quỷ chợt lóe lên, khi xuất hiện đã đứng trước mặt tôi, hai ngón tay kẹp chặt ấn quyết chưa hoàn thành.

Tôi kinh hãi.

Gương mặt trắng bệch của cô ta biến đổi liên tiếp bảy lần.

Hỉ, nộ, ai, lạc, khủng, kinh, tư bảy loại biểu cảm lóe lên như quỷ mị.

Tóc dài dựng đứng, gương mặt dữ tợn.

Chưa kịp phản ứng, một lực mạnh từ đầu gối cô ta đánh trúng ngực tôi.

Cổ họng tôi ngọt lịm, cố ép dòng tinh huyết suýt phun ra, cắn răng mượn lực bật ngược lên, rút tay kết ấn, dồn kình đá mạnh một cước.

Tách khỏi cô ta, tôi nửa quỳ xuống đất, lau vệt m/áu bên môi, hít sâu điều chỉnh khí cơ trong cơ thể.

Trạng thái này chắc chắn là Họa Bì bảy chuyển.

Rắc rối rồi…

Lúc này, biểu cảm trên mặt cô ta lại thay đổi, mang vẻ vui mừng quỷ dị, hai tay thành trảo, lao về phía tôi.

“Phi!”

Tôi nhổ một ngụm m/áu, nghiến răng.

Phải liều mạng.

Hai tay nhanh chóng kết ấn, một lá phù bị tôi quăng ra.

“Hỏa Lệnh!”

Trên lá phù, hỏa quang theo phù văn bùng nổ, một ngọn lửa dữ dội trào ra.