“Muốn sống, phải mạo hiểm… giờ là giờ Mùi, dương khí mặt trời còn mạnh, vẫn kịp.”
“Chuẩn bị năm mươi cân rượu hùng hoàng độ cao, một thùng gỗ lớn, ớt, tỏi, gừng mỗi thứ mười cân, mang hết lên sân thượng.”
“Nhớ, phải nhanh.”
Lúc này Giang Khiết không còn chút nghi ngờ nào, lập tức ra ngoài tìm vật liệu.
Muốn cứu cô ta, phải giải quyết thứ trong cơ thể trước.
Còn con rắn kia…
Tôi lấy phất trần, bước ra ban công, khẽ quét một cái.
Cảm nhận ánh nắng phủ lên người, bên tai vang vọng lời dạy của sư phụ.
Từng chữ vang dội.
“Học pháp nhiều năm, cuối cùng lại đi giảng lý với tà vật? Học để làm gì?”
“Trừ yêu diệt ma là trách nhiệm trên vai chúng ta.”
“Tà vật hễ có lòng hại người, Quan Kỳ không cần nghĩ nhiều, chỉ cần nhớ một chữ.”
“Trảm!”
4
Rất nhanh, Giang Khiết đã chuẩn bị đủ mọi thứ.
Sau khi đặt chiếc thùng ở vị trí trên sân thượng có nắng gắt nhất, tôi bảo những người khuân rượu đổ toàn bộ rượu cùng các nguyên liệu mua về vào trong.
Tôi quay sang đám công nhân đang tò mò muốn đứng xem, rồi giải tán họ đi hết.
Trên sân thượng rộng lớn, chỉ còn lại tôi và Giang Khiết, tôi thầm niệm chú quyết, gọi ra một đạo phù hỏa rồi ném thẳng vào thùng gỗ.
“Ầm!”
Chỉ trong chớp mắt, trong thùng bốc lên ngọn lửa cao ngút trời!
Tôi phẩy phất trần một cái, không khí vang lên tiếng nổ rền!
Ánh lửa lập tức tản đi hơn nửa!
Lúc này, tôi lấy từ trong túi ra một gói chu sa nhỏ, rắc vào trong thùng.
Cảm thấy đã đủ, tôi lại rút ra một lá phù đưa cho Giang Khiết.
“Ngậm lá phù này, cởi đồ ra, rồi bước vào ngâm.”
“Hả? Ngay ở đây sao? Với lại… nóng thế này! Trên đó còn đang có lửa, tôi vào chẳng phải sẽ bị th/iêu ch/ết sao?!”
Giang Khiết không muốn.
Trong giọng nói vừa có sợ hãi, vừa có kháng cự.
“Muốn sống thì làm đi.”
Tôi không có thời gian giải thích nhiều.
Tôi ước chừng nửa canh giờ nữa, mặt trời sẽ bước sang giờ Thân, tức khoảng ba đến năm giờ chiều.
Khi ấy nắng đã ngả về tây, dư nhiệt không còn đủ, trợ lực sẽ giảm mạnh.
Giang Khiết nghe vậy, dường như giằng co rất lâu, cuối cùng mới run rẩy nhận lá phù từ tay tôi rồi cắn chặt trong miệng.
Bên tai vang lên tiếng sột soạt cởi áo.
Một mùi hương thoang thoảng lan ra.
“Vậy… vậy tôi vào nhé.”
Cô ta vẫn chưa yên tâm, lại hỏi thêm một lần.
Tôi gật đầu.
Cô ta hít sâu mấy hơi, rồi bước vào trong thùng gỗ.
Tiếng nước vang lên.
“Rõ ràng có lửa mà… thật sự không nóng… tôi còn cảm thấy… hơi dễ chịu…”
Bên tai truyền đến giọng cô ta đầy kinh ngạc.
Tôi bước tới cạnh thùng, đưa tay khẽ chạm thử nhiệt độ nước.
“Thân nhiệt của cô đã hoàn toàn khác người bình thường, việc cấp bách nhất là phải làm ấm lại.”
“Nước nóng, rượu mạnh, thêm các vật thuộc dương cùng ánh mặt trời, chính là cách hồi dương tốt nhất.”
“Giờ cô sẽ thấy dễ chịu.”
“Vài phút nữa, cô sẽ bắt đầu khó chịu.”
“Bởi vì thứ ký sinh trong người cô sẽ không chịu nổi.”
Tôi nói khẽ, đồng thời lặng lẽ rút từ trong phất trần ra một sợi râu hổ, ném vào trong thùng.
Hổ được gọi là sơn quân, thân thuần dương, dương khí cực mạnh.
Có một sợi râu hổ gia trì.
Chắc chắn rất nhanh sẽ có hiệu quả.
Huống chi phất trần này luôn theo tôi hành pháp nhiều năm.
Trên đó còn mang theo uy thế đặc biệt.
Quả nhiên đúng như tôi đoán.
Khoảng năm phút sau, bên tai tôi vang lên tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Giang Khiết.
“Ngực tôi tức quá… khó chịu lắm!”
“Tay chân không nhúc nhích được, tôi không thở nổi…”
“Tôi muốn ra ngoài…”
Giang Khiết nói, dường như không chịu nổi nữa, muốn bò ra.
Tôi cau chặt mày, một tay kết ấn Tử Vi, nhẹ nhàng vỗ lên trán cô ta.
Trong khoảnh khắc, sự giãy giụa của cô ta giảm đi không ít.
“Cố thêm chút nữa, nếu không chịu nổi thì nuốt luôn lá phù trong miệng vào.”
“Được…”
Tiếng nuốt vang lên.
Ngay sau đó, tôi cảm nhận rõ từng luồng khí đen đang điên cuồng chui ra khỏi cơ thể Giang Khiết!
Chu sa cùng linh phù hộ thân cũng cứng rắn thuần dương.
Chỉ cần nhập thể.
Những thứ trong người cô ta nhất định không chịu nổi!
“A!!”
Khi tiếng hét thê lương của Giang Khiết vang lên, tôi lập tức chắp tay kết ấn niệm chú!
“Trừ tà quét uế, thân tâm thanh minh!”
“Xua âm nâng dương, tam hồn hợp nhất!”
“Tà tán!”
“Quát!”
Tôi bước theo cương bộ, khi ấn thành, liền vỗ mạnh lên lưng Giang Khiết!
“Hự!”
Một tiếng rên nghẹn.
Giang Khiết gục bên miệng thùng, nôn ra dữ dội!
5
Đống thứ tanh hôi trên mặt đất, khỏi cần nghĩ cũng biết là trứng rắn ký sinh trong người Giang Khiết.
Thông qua sự lưu chuyển của khí.
Tôi còn cảm nhận được chúng vẫn đang động đậy, vẫn còn dấu hiệu sự sống.
Ngay sau đó, tôi dựng kiếm chỉ, vung ra hai đạo hoàng phù hỏa lệnh.
“Xèo xèo…”
Trong lửa phù, thậm chí còn vang lên tiếng kêu yếu ớt như than khóc.
Tôi không để ý thêm, quay người định kéo Giang Khiết ra khỏi nước sôi vẫn còn nóng rực.
Một khi trứng rắn đã bị ép nôn ra, thì không cần tiếp tục ngâm nữa.
Nếu không, khi phù lực tan đi.

