Âm thanh lại vang lên một lần nữa.
Rõ ràng, nặng nề, chậm rãi.
Mỗi tiếng gõ như trực tiếp nện vào tim chúng tôi.
Là ai?
Là thứ gì?
Là người… hay thứ gì khác?
Đầu óc tôi rối loạn hoàn toàn.
Đây là vùng núi hoang vu, trong bán kính hàng chục dặm không có bóng người.
Chúng tôi đã đi bộ suốt mấy tiếng mới tìm được nơi này.
Ngoài chúng tôi ra, không thể có người thứ hai biết được chỗ này.
Trừ khi…
Trừ khi là người trong nhóm nghiên cứu mà Chu Nham từng nói?
Nhưng nếu là họ, tại sao chỉ gõ cửa mà không nói gì?
Chu Nham từ từ, từng chút một, rời khỏi giường.
Động tác của anh nhẹ như lông vũ, sợ phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ.
Anh khom người, như con báo chuẩn bị săn mồi, chậm rãi tiến về phía cửa.
Anh áp tai vào cánh cửa.
Tôi cũng nín thở.
Thời gian như đông cứng lại.
Bên ngoài — tĩnh lặng như chết.
Tiếng gõ không vang lên nữa.
Ngay cả tiếng côn trùng trước đó cũng hoàn toàn biến mất.
Giống như cả khu rừng trong khoảnh khắc đã chết lặng.
Tôi thấy mồ hôi lạnh rịn ra ở thái dương Chu Nham, trượt dọc theo gò má căng cứng.
Anh nghe thấy điều gì?
Tôi nhìn anh dò hỏi.
Anh chậm rãi lắc đầu.
Ngay sau đó, con ngươi anh đột nhiên co rút.
Cả người như bị điện giật, bật mạnh ra khỏi cửa.
Anh lảo đảo lùi lại mấy bước, đập vào bàn phát ra tiếng trầm đục.
Anh kinh hãi nhìn cánh cửa, gương mặt lộ ra nỗi hoảng sợ chưa từng có.
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói già nua nhưng quen thuộc vang lên từ bên ngoài.
Giọng nói nhẹ bẫng, nhưng như cây kim đâm thẳng vào tai tôi.
“Tiểu Chu à…”
“Có phải cháu không?”
“Là bác Lý sống đối diện nhà cháu đây.”
Ầm một tiếng.
Đầu óc tôi như nổ tung.
Bác Lý?
Sao có thể!
Tin tức nói bà và bác Vương đã mất tích!
Cho dù họ trốn thoát được, làm sao có thể tìm đến tận nơi này?
Điều đó tuyệt đối không thể!
“Tiểu Chu, mở cửa đi.”
“Bên ngoài lạnh lắm.”
“Bác với bác Vương đi mãi mới tìm được hai cháu.”
“Sao hai cháu lại chạy đến nơi hoang vắng thế này?”
“Mở cửa cho bọn bác vào nghỉ chút đi.”
Giọng nói, ngữ điệu, thậm chí cả cách phát âm mang chút âm địa phương — giống bác Lý đến từng chi tiết.
Tôi thậm chí còn tưởng tượng được bà đang đứng ngoài cửa, vẻ mặt hiền hậu quen thuộc.
Da đầu tôi tê dại.
Tôi nhìn sang Chu Nham.
Anh tựa vào bàn, cơ thể run như cầy sấy.
Môi anh run lên, mặt trắng bệch như giấy.
“Đừng tin.”
Anh nghiến răng nói ra hai chữ.
“Là giả.”
“Tiểu Tĩnh cũng ở trong đó đúng không?”
Giọng nói ngoài cửa lại vang lên.
Lần này, nó gọi tên tôi.
“Ngoan nào, bảo Tiểu Chu mở cửa đi.”
“Bác mang cho hai cháu bánh ú bác tự gói.”
“Đúng loại bánh ú thịt trứng muối hai cháu thích nhất đó.”
Dạ dày tôi cuộn lên dữ dội.
Tôi nhớ ra rồi.
Ngay trước ngày xảy ra chuyện, bác Lý thật sự đã gõ cửa nhà chúng tôi, mang bánh ú tự tay gói sang.
Chuyện này chỉ có ba người chúng tôi biết.
Thứ ở ngoài cửa… làm sao biết được?
Điều này đã vượt quá mọi hiểu biết của tôi.
Một luồng lạnh buốt từ gan bàn chân chạy thẳng lên đỉnh đầu.
“Chu Nham…”
Giọng tôi run như sắp khóc.
“Nó… nó rốt cuộc là thứ gì?”
Chu Nham cắn chặt môi, không trả lời.
Anh chỉ dùng toàn bộ sức lực, chậm rãi nhưng kiên quyết lắc đầu với tôi.
Ánh mắt anh nói rõ.
Dù nghe thấy gì, thấy gì — cũng tuyệt đối không được tin.
Giọng nói ngoài cửa vẫn tiếp tục.
“Sao chưa mở cửa vậy?”
“Hai cháu không hoan nghênh bọn bác sao?”
“Tiểu Chu, Tiểu Tĩnh, mở cửa đi…”
Giọng nói bắt đầu trở nên ai oán, thê lương.
Giống như người đang chết đuối, giãy giụa trong khoảnh khắc cuối cùng.
Từng tiếng một, gõ vào dây thần kinh mong manh của chúng tôi.
Đột nhiên.
Giọng bác Lý biến mất.
Thay vào đó là tiếng khóc non nớt của một đứa bé trai.
“Chú ơi, cô ơi, mở cửa đi…”
“Cháu sợ lắm…”
“Cháu không tìm thấy ba mẹ…”
Là Tiểu Bảo — cậu bé ở tầng dưới!
Thằng bé cũng đã chết!
Phòng tuyến trong lòng tôi vào khoảnh khắc đó hoàn toàn sụp đổ.
Nước mắt trào ra dữ dội.
Tôi bịt miệng để không bật thành tiếng.
Tôi sợ nếu mình khóc, Chu Nham cũng sẽ sụp đổ.
Thế nhưng phản ứng của Chu Nham lại nằm ngoài dự đoán của tôi.
Nỗi sợ trên mặt anh đang dần biến mất.
Thay vào đó là một sự bình tĩnh gần như điên loạn.
Anh chậm rãi đứng thẳng dậy.
Ánh mắt xuyên qua cánh cửa, như nhìn thấy một chân tướng đáng sợ nào đó.
Anh cầm lấy chiếc xẻng công binh nặng trên bàn.
Từng bước một, quay lại đứng trước cửa.
Anh không nghe nữa.
Mà giơ mũi xẻng lên, ép chặt vào khe giữa cánh cửa và khung cửa.
Như thể dùng cách đó để gia cố tuyến phòng thủ cuối cùng của chúng tôi.
Tiếng khóc ngoài cửa đột ngột ngừng bặt.
Cả thế giới lại rơi vào tĩnh lặng chết chóc.
Lần này, không còn bất kỳ âm thanh nào nữa.
Nhưng chúng tôi đều biết.
Thứ đó chưa đi.
Nó vẫn ở ngoài kia.
Lặng lẽ chờ đợi.
【08 – Sự thật về “Quy tắc”】
Chúng tôi đối mặt với nỗi sợ hãi và tĩnh lặng vô tận cho đến khi trời sáng.
Thứ ở ngoài cửa không phát ra bất kỳ âm thanh nào nữa.
Nhưng tôi và Chu Nham đều biết, nó vẫn chưa rời đi.
Cảm giác bị theo dõi bám riết lấy chúng tôi cả đêm, khiến cả hai không sao chợp mắt.
Khi tia sáng đầu tiên len vào qua khe cửa sổ bị đóng đinh, Chu Nham mới từ từ đặt chiếc xẻng công binh xuống.
Cả người anh như kiệt sức.
Anh dựa vào tường, trượt xuống ngồi bệt dưới đất.
Tôi cũng chẳng khá hơn là bao.
Cảm giác tinh thần mình đang chạm đến ranh giới sụp đổ.
“Nó đi rồi sao?”
Tôi khản giọng hỏi.
Chu Nham lắc đầu, rồi lại gật đầu.
“Trời sáng rồi, nó sẽ tạm rút lui.”
“Nhưng nó đã khóa mục tiêu vào chúng ta.”
“Căn nhà an toàn này, không còn an toàn nữa.”
Tôi nhìn gương mặt anh đầy mệt mỏi, cảm giác bất lực dâng lên trong lòng.
“Chu Nham, anh phải nói cho em biết.”
“Anh phải kể cho em tất cả.”
“Tối qua thứ đó… tại sao lại biết chuyện bác Lý mang bánh ú cho chúng ta?”
“Tại sao nó bắt chước được giọng của Tiểu Bảo?”
“Nó rốt cuộc là gì?”
Lần này, Chu Nham không còn né tránh bằng câu “đừng hỏi” nữa.
Có lẽ sau những gì đã xảy ra đêm qua, anh hiểu rằng giữ bí mật thêm chẳng còn ý nghĩa gì.
Anh im lặng rất lâu, như đang tìm cách diễn đạt.
“Tĩnh Tĩnh, em còn nhớ anh từng nói với em về ‘quy tắc’ không?”
Tôi gật đầu.
“Anh đã lừa em.”
Anh nói.
“‘Quy tắc’ không chỉ có một.”
“Năm xưa nhóm nghiên cứu của bọn anh phát hiện ra một cuốn sổ tay… đã bị thiếu trang.”
CHƯƠNG 6 : https://yeutruyen.me/chay-chon-cung-anh/chuong-6/

