Tôi quay sang Lục Nguyệt Minh, tạm tin rằng trong nhà này vẫn còn người bình thường:
“Tôi đang bế con nhỏ trên tay, mà cô cũng là mẹ của hai đứa trẻ rồi, cô nghĩ xem – tôi có thể vừa bế con vừa ra tay đẩy người từ trên cầu thang xuống được không?”
Nói xong, tôi lập tức đưa con gái cho bà Trương – vú em đã chạy tới. Bế bao lâu rồi mỏi hết cả tay, chứ ở nhà tôi ba mẹ có bao giờ để tôi bế lâu vậy đâu!
Lục Nguyệt Minh gật đầu, rồi quay lại nhìn Lục Minh Tinh, lạnh giọng nói một câu—
“Đừng có gây chuyện nữa.”
6
Cơn sóng gió nhỏ vừa rồi chẳng ảnh hưởng gì đến khẩu vị của tôi cả.
Đang cho con bú thật sự rất dễ đói, mà mấy bữa ăn do chuyên gia dinh dưỡng nhà họ Lục chuẩn bị lại vừa lành mạnh vừa ngon miệng.
Tôi vừa ăn vừa tự nhủ thầm—Lý Chiêu Chiêu, từ giản dị sang xa hoa thì dễ, chứ từ xa hoa quay lại giản dị thì khó lắm đấy. Trải nghiệm cho biết thôi, đừng có quen miệng thật.
Không khí trên bàn ăn nhà họ Lục rất yên tĩnh. Rất tốt, tôi chỉ muốn nạp lại năng lượng, không muốn phải động não giao tiếp xã hội gì cả.
Nhưng Lục Minh Tinh lại một lần nữa phá hỏng khoảnh khắc yên bình của tôi—
“Chị à, chuyện vừa rồi ở cầu thang… thật ra là do em đứng không vững. Chị chỉ vô tình chạm nhẹ vào em thôi, em không nên phản ứng mạnh như vậy… Em không trách chị đâu.” Cô ta lại giở ra bộ mặt ngấn lệ yếu đuối—“Em hiểu mà, dù sao chị cũng là một người mẹ đơn thân…”
Cái gì cơ? Tôi là mẹ đơn thân hồi nào?! Chồng tôi chỉ đang đi Mỹ công tác học thuật ba tháng thôi mà, nửa tháng nữa là về rồi. Chuyện này tụi tôi đã bàn bạc kỹ càng, là tôi quyết định cho đi. Thế mà đến miệng cô ta, tôi lại thành người đàn bà bị chồng bỏ à?
“Cô Lục, trước hết nhé, hai chúng ta bằng tuổi, sinh cùng ngày, nên đừng có gọi chị này chị nọ nữa.” Tôi thật sự không chịu nổi kiểu trẻ trâu của cô ta: “Với lại, tụi mình 32 tuổi rồi, cô còn bày mấy trò nhõng nhẽo như con gái mới lớn làm gì!”
Tôi nghĩ thêm một lúc, thấy như vậy còn xúc phạm trí tuệ của các cô bé 16 tuổi… nhưng thôi, lười sửa lại.
Gương mặt Lục Minh Tinh thoáng qua vẻ xấu hổ, nhưng rồi lại đổi sang vẻ đáng thương xen chút bướng bỉnh, quay đầu nhìn bà Lục.
Bà Lục lập tức đỡ lời: “Chiêu Chiêu à, Minh Tinh khác với con. Con bé là con gái út của mẹ, từ nhỏ được cưng chiều lớn lên, không giống con. Con là đứa trẻ nghèo, phải trưởng thành sớm…”
Cái gì, “trẻ nghèo” á… Tôi từ trước tới giờ vẫn luôn nghĩ mình lớn lên trong một gia đình tiểu tư sản dưới lá cờ đỏ chứ?!
“Vậy thì từ nay tôi gọi cô là cô Lý nhé…” Lục Minh Tinh nói, vẻ mặt đầy đắc ý: “Chúng ta không giống nhau, tôi kém va chạm xã hội, từ nhỏ đã luôn được bố mẹ và chị gái bảo bọc…”
Bảo bọc? Tôi ngẫm lại, nếu nói đúng hơn thì đó là bỏ mặc thì đúng hơn… Nuôi con không phải chỉ có ăn uống là đủ, còn cần dạy dỗ nữa mà… Cả nhà này rõ là xem con gái lớn như người thừa kế, còn con gái út thì nuôi như loài dây tầm gửi yếu ớt…
Thôi thì, vừa mới làm mẹ, nhìn cô ta tôi lại có chút… thương hại.
7
Nhưng sự thương hại ấy, chỉ kéo dài đến sáng hôm sau.
Hôm nay là ngày nhân viên đến giao kết quả xét nghiệm DNA.
Từ sáng sớm, tôi đã cảm thấy bầu không khí trong biệt thự có gì đó khác thường. Lục Minh Tinh cứ đi qua đi lại trong phòng khách như ngồi trên đống lửa, lo lắng gần như viết hết lên mặt. Tôi chẳng rảnh mà ngắm cô ta lo lắng ra sao, ăn sáng xong thì trở về phòng chăm con, ai ngờ cô ta lại lẽo đẽo theo sau như cái đuôi.
Trời ơi, khi bạn biết rõ người kia là một kẻ ngu ngốc, nhưng lại không biết lần này cô ta lại định giở trò gì tiếp theo, thì cái cảm giác bực bội đó thật sự không thể tả nổi.
“Nói đi, lần này lại giở trò gì nữa đây?”
“Cô Lý, sáng nay tôi thấy cô ăn ít quá, thử miếng dưa lưới này đi, ngọt lắm.” Cô ta vừa nói vừa lảo đảo bưng khay trái cây tiến lại gần chỗ tôi và giường em bé.
“Để đó đi.” Tôi chỉ về phía bàn trang điểm ở xa, giọng nhàn nhạt.
Cô ta vâng một tiếng, nhưng bước chân như bị vấp phải tấm thảm, cả người loạng choạng ngã về phía chiếc bình hoa cổ bằng sứ xanh cao gần một mét bên cạnh! Bình hoa nghiêng đổ về phía giường em bé chỗ tôi đang đứng!
Tất cả diễn ra chỉ trong vài giây.
Ngay khoảnh khắc cô ta chạm vào bình hoa, tôi lập tức phản ứng—nghiêng người, dùng toàn bộ lưng và cánh tay để che chắn cho em bé, đồng thời vung chân đá mạnh chiếc ghế đôn da ở bên sang giữa tôi và bình hoa.
Bình hoa đổ xuống đất, vỡ tan, mảnh sứ bay tung tóe. Tôi ôm chặt lấy con, vài mảnh vỡ bén cứa vào cánh tay trái tôi, đau rát tức thì, rồi dòng máu ấm nóng trào ra.
Tiếng động lớn khiến cả nhà đổ xô đến phòng tôi.

