Dù độ tương hợp có cao, nếu không hòa hợp, hai bên vẫn có thể chọn ly hôn sau một năm thử sống chung.

Ngón tay tôi vô thức siết chặt vạt áo.

Thì ra, Sở Châu đối xử tốt với tôi dạo gần đây… chỉ là để dụ tôi tự nguyện ký đơn ly hôn?

Hóa ra, anh ấy và em trai mình—Sở Xuyên—chẳng khác nhau chút nào.

Tôi đau đến mức nghẹt thở, trong đầu hỗn loạn. Ngay lúc ấy, một giọng nói ngắn gọn vang lên:

“Không phải.”

Là Sở Châu đáp lời.

Sở Xuyên rõ ràng sững người, giọng hắn lộ vẻ kinh ngạc:

“Ý anh là… anh thật sự muốn cưới cô ta suốt đời á?”

“Chẳng phải lúc đầu đã nói rõ, sau khi ly hôn, chúng ta sẽ đi tìm người khác để ghép đôi sao?”

“Cô ta là một phế vật, vừa xấu vừa vô dụng, lấy về chỉ tổ mất mặt. Chẳng lẽ anh muốn bị cả hội bạn cười vào mặt à?”

Sở Châu sửa lời hắn:

“Không có ‘chúng ta’, chỉ có em. Anh chưa bao giờ nói mình sẽ đi tìm người khác.”

Không biết anh đang nghĩ gì, mà đôi mắt dịu dàng đi hẳn:

“Đăng Đăng rất tốt, thông minh, đáng yêu. Trước đây là anh thành kiến với cô ấy, mới bỏ lỡ quá nhiều điều.”

Lâm Hựu Đăng. Là tên tôi.

Tôi không ngờ trong lòng Sở Châu lại nghĩ về tôi như thế. Anh ấy gọi tôi là “Đăng Đăng” kìa — chưa từng có ai gọi tôi như vậy.

Sở Châu lại quay sang nhìn Sở Xuyên, cảnh cáo:

“Từ giờ cách xa vợ anh ra.”

Ngực Sở Xuyên phập phồng dữ dội, hắn như bị chọc giận đến cực điểm, nhảy dựng lên:

“Khốn nạn! Em còn chưa ly hôn mà! Sao lại là vợ anh chứ?!”

“Nếu em đã quyết định ly hôn, thì đừng có suốt ngày bám riết lấy vợ người khác.”

“Đm, ai bám ai hả? Cái đồ xấu xí đó, ai mà mù mới coi cô ta là trân châu!”

Sở Xuyên gãi đầu cáu bẳn, giọng trầm xuống:

“Thời kỳ nhạy cảm không tính… đó là phản ứng sinh lý, lúc đó em không tỉnh táo.”

Sở Châu nhìn hắn bằng ánh mắt khinh thường, nhếch mép:

“Đồ ngu.”

Sở Xuyên không để ý đến anh nữa, hít một hơi thuốc thật sâu, giọng khàn khàn, ánh mắt cũng trở nên mơ hồ:

“Dù sao thì nếu anh không ly hôn, em cũng không ly hôn. Thú nhân chủ động ruồng bỏ nhân loại, không phải là điều có tiếng tốt gì.”

“Hơn nữa… Lâm Hựu Đăng cái người đó, mỗi lần nhìn em đều ánh mắt lấp lánh, cứ như không có em là sống không nổi, bám người thấy ghê. Em… em cũng không tuyệt tình đến thế.”

“Thôi thì sống tạm vậy, nhìn mặt xấu mãi cũng quen, phế vật thì phế vật, cũng chẳng trông chờ gì. Giờ mà em đòi ly hôn, lại bị mang tiếng cặn bã, còn tìm đâu ra đối tượng khác tốt hơn?”

“Làm vợ thì làm vợ đi… cũng không phải không được… Đm, dù sao em cũng sẽ không chủ động ly hôn đâu.”

7.

Tôi lặng lẽ quay trở lại phòng.

Trừng mắt nhìn trần nhà, ngây người ra.

Thì ra Sở Xuyên ngay từ đầu đã nghĩ đến chuyện ly hôn rồi.

Hắn không thích tôi, không thích ngoại hình tôi, cũng không thích tính cách tôi.

Hắn luôn trọng sĩ diện, luôn muốn áp người khác xuống, mãi mãi đứng trên cao.

Việc kết hôn với tôi, có lẽ là nỗi nhục lớn nhất đời hắn.

Hơn nữa, nếu hắn chủ động đề nghị ly hôn, sẽ mang tiếng vô tình, ruồng bỏ nhân loại.

Nên hắn sẽ không chủ động nói ra.

Ban đầu, hắn tính để Sở Châu dụ dỗ tôi, để tôi tự nguyện đề nghị chia tay.

Không ngờ… Sở Châu lại phản bội hiệp ước, thật sự muốn sống bên tôi cả đời.

Vậy nên bây giờ, hắn không còn cách nào khác, đành phải miễn cưỡng chịu đựng sống tiếp với tôi.

Giống như hắn nói: mặt xấu nhìn lâu cũng thành quen, dù không thích, sống lâu rồi cũng có thể nhắm mắt bỏ qua.

Nhưng tôi không muốn như vậy.

Khi còn nhỏ, quần áo do viện phúc lợi phát, cái thì quá rộng, cái thì quá chật, màu sắc thì quái dị.

Cô bảo mẫu lúc đó luôn nói: “Cố mà mặc tạm.”

Món ăn quá mặn, nhưng không thể lãng phí, cũng đành nhắm mắt ăn tạm.

Tôi mặc đồ mình không thích, ăn những thứ mình không yêu, chịu đựng từng năm một như thế.

Nhưng giờ tôi đã lớn rồi, tôi có thể tự quyết định.

Về tương lai dài đằng đẵng phía trước, tôi không muốn tiếp tục chịu đựng. Cũng không muốn bị ai xem là phương án “tạm chấp nhận”.

Nếu Sở Xuyên muốn như vậy — thì để tôi chủ động ly hôn với hắn.

8.

Bữa sáng hôm sau, tôi có phần mất tập trung.

Tôi không biết nên mở lời thế nào — nói thẳng ra luôn, hay đợi đến đêm trước ngày kết thúc thử hôn nhân?

Bỗng nhiên, một tràng cười vang lên.

Tôi ngẩng đầu, vừa vặn thấy Sở Châu bước ra.

Dáng người anh cao thẳng, đường nét chân mày sắc sảo, khi ngẩng mắt lên, toát ra vẻ lạnh lùng xa cách.

Sở Xuyên đang chỉ vào áo len của anh, cười đến gập cả người:

“Anh, anh mặc cái quần áo chợ trời gì thế kia, xấu muốn chết! Gu của anh giờ xuống cấp đến mức này rồi à? Nếu không có tiền mua đồ, nói em một tiếng, khỏi phải mặc cái này ra đường mất mặt.”

Đó là một chiếc áo len màu be, đường may hơi thô. Góc áo còn thêu một con mèo đang ngủ.

Nhưng vì tay nghề tôi còn kém, nên nhìn xa chỉ thấy giống một cục chỉ đen rối.

Tôi xấu hổ đến đỏ cả tai, vội chạy lại, lén kéo sợi chỉ thừa trên áo len xuống.

Sở Châu đứng yên ngoan ngoãn, để mặc tôi cắt chỉ.

Anh liếc mắt nhìn Sở Xuyên vẫn còn đang cười, giọng thản nhiên:

“Không phải mua. Là Đăng Đăng đan cho anh, quà lễ Đông Chí.”

Nụ cười trên mặt Sở Xuyên lập tức đông cứng.

9.

Sau khi Sở Châu ra ngoài đi làm, Sở Xuyên vẫn còn lê la ăn sáng.

Tôi có chút khó hiểu — hắn không sợ trễ giờ à? Nhưng nghĩ lại, cũng chẳng cần hỏi làm gì.

Tôi định quay về phòng làm nốt việc còn dang dở, thì sau lưng vang lên một giọng ngập ngừng:

“Này… quà lễ Đông Chí của tôi đâu? Đừng giấu nữa, đưa tôi đi.”

Tôi khựng bước, không hiểu sao Sở Xuyên lại dám nói ra câu đó.

Tôi là người rất coi trọng lễ nghi. Dịp lễ lớn nhỏ, tôi đều chuẩn bị quà cho hai anh em nhà Phó.

Từ khuy măng sét, cà vạt, đến tai nghe, máy massage cổ.

Cho đến một hôm, tôi thấy chiếc khăn quàng tôi tặng Sở Xuyên… nằm trong thùng rác.

Sự ghét bỏ, khinh thường — giống hệt cách hắn nhìn tôi.

Nếu quà tôi tặng, có người nhất định sẽ vứt đi, thì tôi thà tặng nó cho người thực sự muốn giữ lấy.

“Không có.” Tôi đáp nhẹ nhàng.