Không hiểu vì sao, sắc mặt thiếu niên bỗng trầm hẳn, ngược lại siết chặt tay ta hơn.
5
Trên trán và mặt Bạch Dạ đều có vết thương, mu bàn tay cũng bị giẫm đến bầm tím.
Ta cẩn thận bôi thuốc cho hắn, đau đến nhe răng nhăn mặt, vậy mà hắn chẳng rên một tiếng.
Ngược lại, còn nghịch ngợm nhoẻn miệng cười với ta:
“Tỷ tỷ, nếu ta nói là tự ta nhảy xuống nước, tỷ có tin không?”
Ta sững người, nhìn gương mặt tuấn tú hoàn mỹ của hắn, đôi mắt phượng câu hồn nhìn ta chăm chú.
Không hiểu vì sao, ta lại nuốt nước bọt một cái—cảm giác cả người bỗng nhiên nóng bừng…
Đạn mạc lại mặt dày xuất hiện:
Thật ra cũng không trách nữ phụ ác độc bỏ nam chính, trà xanh thế này, ai mà cưỡng lại nổi, dù là nam hay nữ
“Tỷ tỷ.”
Thấy ta không đáp lời, thiếu niên uất ức nhíu đôi mày như sao trời.
“Có phải tỷ thương ca ca nên giận ta rồi không?”
“Không có, tỷ sẽ không giận ngươi đâu.”
Ta hoàn hồn, cúi đầu, mặt đỏ ửng tiếp tục bôi thuốc cho hắn.
Thiếu niên vui mừng lắm:
“Vậy… tỷ không thương ca ca sao?”
“Không thương.” Ta lắc đầu, “Tỷ chỉ thương ngươi thôi.”
Nếu không nhờ ta nhìn thấy đạn mạc, biết được thân phận thật sự của hắn, thì e rằng hắn đã sớm chết lạnh lẽo nơi đầu đường xó chợ.
Vậy mà giờ, tuổi nhỏ thế kia, lại bị một đám người vây đánh tàn nhẫn.
Bạch Dạ như đứa nhỏ giành được viên kẹo.
Nghe ta khẳng định, đôi mắt phượng sáng rỡ như có hàng vạn ngôi sao lấp lánh.
Lúc này, ta rốt cuộc cũng hiểu vì sao bao nhiêu nam nhân cưới cả mấy phòng thiếp, lúc vợ chồng xích mích lại đa phần đứng về phía tiểu thiếp.
Vì tiểu thiếp xinh đẹp, miệng ngọt, giỏi dỗ người.
Thiếu niên trước mặt cũng thế—hắn biết ta mềm lòng, không chịu được khi thấy hắn uất ức.
Huống chi, hắn còn có khuôn mặt quá đỗi yêu nghiệt…
Thật đúng là có nhan sắc, có tuổi trẻ, có tài hoa, có cả võ công.
Người thế này, thử hỏi có nữ nhân nào từ chối được?
Suốt cả ngày hôm đó, Bạch Dạ dính chặt lấy ta.
Dính đến mức nào ư?
Ta đi đâu hắn theo đó, ta nghỉ trưa hắn bưng ghế ngồi bên giường, ta xem sổ sách hắn ngồi bên nhìn không rời mắt.
Thỉnh thoảng còn lẩm bẩm đầy sùng bái:
“Tỷ tỷ sao cái gì cũng biết, tỷ thật là lợi hại!”
Thậm chí khi ta vào nhà xí… hắn cũng đứng gác ngoài cửa.
Có lúc ta nghi ngờ không biết mình đã nhặt phải… một đứa con?
Dùng xong bữa tối, nhìn dáng vẻ không rời ta nửa bước của hắn, ta chỉ biết lắc đầu—thế này không ổn.
Tam hoàng tử dường như đã nhận ra hắn.
Không thể để hắn ở lại lâu hơn nữa.
Đã đến lúc phải nghĩ cách đưa hắn về Huyền Vũ quốc.
Bạch Dạ viện cớ mình còn bị thương, năn nỉ ta ở lại viện Nam ngủ cùng hắn đêm nay.
Ta khó khăn lắm mới viện cớ đi tắm, vừa cởi y phục chuẩn bị bước vào bồn thì ngạc nhiên phát hiện—trong phòng lại có hương đốt?
Người trong phủ đều biết ta xưa nay không thích đốt hương.
Đang nghi hoặc, thì một bóng người bất ngờ từ cửa sổ nhảy vào.
Ta quay lại nhìn—là Thẩm Nhan.
Hắn nhìn thấy vai trần lộ ra của ta, lập tức vứt bỏ dáng vẻ ôn nhu như ngọc, lao thẳng về phía ta.
“Đường Dạng, nàng có đuổi ta ra khỏi nhà thì sao chứ? Đợi chúng ta đã gạo nấu thành cơm, chẳng phải nàng vẫn phải ngoan ngoãn gả cho ta thôi?!”
Nghĩ đến mấy ngày nay hắn còn ve vãn Lâm Diệu Diệu ở Đồng Tước Uyển, ta chỉ thấy buồn nôn.
Định tránh hắn, nhưng hương kia đã bắt đầu phát tác…
May thay, Bạch Dạ đến kịp!
Trong lúc nguy cấp, một cú đấm giáng xuống—đánh hắn ngã lăn.
Cha mẹ ta nghe tin, lập tức đến nơi.
Vừa biết rõ ngọn ngành, liền chỉ vào Thẩm Nhan mắng:
“Thứ cầm thú! Ngươi dám làm chuyện nhơ nhuốc với Dạng nhi?!”
Ban đầu họ còn có chút nương tay vì tình nghĩa nuôi dưỡng mười mấy năm, nay thì triệt để hết sạch.
“Thẩm Nhan, ngươi khiến chúng ta quá thất vọng! Từ nay ngươi không còn là dưỡng tử của Đường gia, cút!”
Thẩm Nhan thấy thế là thẹn quá hóa giận, vứt bỏ luôn vỏ bọc giả tạo, ánh mắt trở nên tham lam độc ác:
“Ta làm con các ngươi hơn mười năm, tài sản Đường gia cũng phải có một nửa là của ta. Muốn đoạn tuyệt? Được thôi, chia nửa gia sản cho ta!”
Phụ mẫu ta sững sờ vì lời hắn quá vô sỉ, nhưng dù sao cũng từng trải giang hồ, đâu dễ để hắn uy hiếp.
Lập tức sai người ném hắn ra ngoài như đổ rác, còn tìm ra kẻ lén đốt hương trong phòng ta—đuổi luôn khỏi phủ.
Bạch Dạ nhìn thấy ta mệt mỏi đau khổ, gương mặt tuyệt mỹ hiện lên vẻ xót xa:
“Tỷ tỷ, để ta đi tìm đại phu cho tỷ…”
Nhưng nhìn gương mặt hắn đẹp đến mức không phân nam nữ, cơ thể ta lại nóng rực không kiểm soát, ta bất giác ôm chầm lấy hắn từ phía sau.
Hắn quay đầu lại, ánh mắt không còn là vẻ ngây thơ thường ngày, mà đỏ rực như sói hoang—tràn đầy chiếm hữu:
“Đường Dạng, nàng đã lấy thân thể của ta… thì phải chịu trách nhiệm!”
Ta không nhìn thấy ánh mắt ấy, chỉ biết rằng đêm đó… chính ta là người chủ động suốt cả đêm.
Đạn mạc rên rỉ:
CHƯƠNG 6 : https://yeutruyen.me/ta-khong-nhuong/chuong-6/

