Ta sinh ra với gương mặt đầy nếp nhăn, phụ hoàng ghét bỏ mà chọc chọc lên mặt ta:

“Làm sao lại xấu xí thế này, chẳng giống Thái tử và Nhị hoàng tử của trẫm, phong thần tuấn lãng chút nào.”

Ta trợn trắng mắt, trong lòng thầm phun:

【Bởi vì ta giống người đó! Hai tên nghiệt chủng kia đẹp trai, là vì phụ thân ruột của chúng là mỹ nam đệ nhất kinh thành, người nuôi con tu hú mười mấy năm mà chẳng có chút nghi ngờ nào sao?】

Ngón tay phụ hoàng như bị điện giật, lập tức rụt lại.

Ánh mắt người chết trân nhìn hai vị hoàng huynh đang vui đùa, tay dần dần lần xuống chuôi kiếm bên hông, nơi đáy mắt đỏ như máu.

Bàn tay phụ hoàng khựng lại giữa không trung.

Ánh mắt người qua lại dò xét giữa ta và hai vị ca ca kia.

Hoàng hậu Tạ Uyển vẫn mỉm cười dịu dàng, tay lột một quả nho đưa tới bên miệng phụ hoàng.

“Bệ hạ, tuy tiểu công chúa giờ trông hơi nhăn nheo, nhưng lớn lên ắt hẳn là mỹ nhân, dù sao huyết thống của thiếp ở đây cũng không tầm thường.”

Ta cười lạnh trong lòng.

【Phải rồi, huyết thống của ngươi tốt, chuyên sản sinh ra loại không giống ai. Hai đứa con ngoan kia, mắt mũi chẳng phải giống hệt Phí Thừa tướng sao?】

【Phụ hoàng đúng là kẻ si tình số khổ, sáng lên triều nhìn mặt Phí thừa tướng, chiều về nhìn hai phiên bản thu nhỏ của y, sống vậy mười mấy năm mà không ngờ vực gì sao?】

Phụ hoàng vừa há miệng định ăn nho, nghe ta thầm nói xong, răng lập tức nghiến mạnh một cái.

“Rắc” một tiếng.

Sợi dây tên là “lý trí” kia, tựa hồ đã đứt.

Người đột ngột đẩy tay hoàng hậu ra, quả nho trong suốt lăn xuống đất, dính đầy bụi bặm.

“Bệ hạ?” Tạ Uyển ngẩn ngơ, lập tức ánh mắt rưng rưng,

“Là thiếp hầu hạ chưa tốt sao?”

Phụ hoàng hít sâu một hơi, cố đè xuống cơn cuồng nộ nơi đáy mắt.

Người quay sang, gắt gao nhìn ta.

Ánh mắt ấy, như muốn nhìn ra hoa từ gương mặt của ta.

“Hài tử này…” thanh âm người khàn khàn, “Quả thực không giống trẫm.”

Tạ Uyển ánh mắt chợt lóe, lập tức lấy khăn chấm nhẹ nơi khóe mắt.

“Hài nhi mới sinh đều thế, nếu bệ hạ không thích, thiếp lập tức sai người đưa con bé tới điện bên, miễn để bệ hạ chướng mắt.”

Vừa nói, nàng vừa đưa tay định bế ta.

Ta thét lên trong lòng:

【Đừng chạm vào ta! Ngươi là độc phụ, trong móng tay có tàng “đoạn trường tán”, kiếp trước chính là nhân lúc bế ta mà hạ độc, khiến ta chưa đầy tháng đã sớm chết yểu!】

【Phụ hoàng cứu mạng! Nữ nhân này định diệt khẩu rồi!】

Tay phụ hoàng như tia chớp, lập tức giật ta khỏi tay nàng.

Động tác thô bạo suýt khiến ta trào sữa, nhưng người ôm rất chặt.

“Không cần.” Phụ hoàng lạnh lùng nhìn Tạ Uyển, “Con gái của trẫm, có xấu một chút thì sao? Xấu mới an toàn.”

Tay Tạ Uyển khựng lại giữa không trung, nụ cười trên mặt suýt nữa không giữ được.Đọc full tại page Nguyệt hoa các

Thái tử Triệu Kiền chạy tới, ngẩng khuôn mặt non nớt xinh xắn, nhìn ta một cái rồi bĩu môi chê bai:

“Phụ hoàng, muội muội thật sự xấu quá, giống như con khỉ chưa mọc lông. Hay là đưa đi đi, đừng để dọa mẫu hậu.”

Nhị hoàng tử Triệu Khôn cũng phụ họa theo:

“Đúng vậy phụ hoàng, con xấu xí này nhìn là muốn ói, sao xứng làm muội muội của chúng ta.”

Ta phun ra một cái bong bóng.

【Yo, hai con chó con bạch nhãn này, bề ngoài thì ra dáng người mà thôi.】

【Đáng tiếc thay, Thái tử ba tuổi đã dám đẩy cung nữ xuống giếng dìm chết, Nhị hoàng tử năm tuổi đã thích hành hạ mèo chó cho đến chết.】

【Tâm địa độc ác như vậy, đúng là cùng một giuộc với Phí thừa tướng mưu quyền soán vị kia.】

Cánh tay phụ hoàng ôm ta siết chặt lại. Ta cảm thấy xương cốt cũng muốn gãy.

Nhưng người chẳng màng tới hai đứa “con ngoan” đang làm nũng, ngược lại giơ chân đá một phát vào Triệu Khôn dưới chân.

“Cút.”

Triệu Khôn không kịp đề phòng, ngã ngồi bệt xuống đất, oa một tiếng khóc òa lên.

Tạ Uyển sắc mặt đại biến, nhào tới ôm lấy Triệu Khôn:

“Bệ hạ! Khôn nhi còn nhỏ, người làm gì vậy?”

Phụ hoàng từ trên cao nhìn xuống ba mẹ con một nhà kia.

Ngày trước từng cảm thấy là cảnh hòa thuận vui vẻ, nay nhìn vào chỉ thấy đỉnh đầu xanh đến chói mắt.

“Trẫm nhìn thấy là phiền.”

Phụ hoàng bỏ lại một câu như thế, ôm ta sải bước rời đi,

để lại ba mẹ con phía sau sững sờ tại chỗ.

Người bế ta về thẳng ngự thư phòng.

Đây là một vinh hạnh xưa nay chưa từng có.

Phải biết rằng, đến cả Thái tử cũng chưa bao giờ có tư cách được ở trong ngự thư phòng khi phụ hoàng xử lý chính sự.

Phụ hoàng đặt ta lên long án, bản thân thì ngồi xuống ghế, ngẩn người.

Người nhìn ta một hồi, rồi lấy ra một mặt gương đồng soi chính mình.

Thô kệch, cứng cỏi, sát khí lẫm liệt.

Quả thật chẳng giống hai đứa con mặt trắng kia chút nào.

【Đừng soi nữa, có soi nữa ngươi cũng không biến thành mỹ nam đệ nhất kinh thành đâu.】

Ta ngáp một cái.

【Nhưng ta lại thích diện mạo của phụ hoàng, nhìn là thấy vững lòng. Không như lão bạch kiểm Phí thừa tướng kia, chỉ cần nhìn đã biết là kẻ chuyên đâm sau lưng, gian trá hiểm độc.】

Khóe miệng phụ hoàng giật nhẹ một cái.

Người đưa tay chọc nhẹ lên má ta, lực nhẹ hơn khi nãy rất nhiều.

“Tiểu quỷ nhà ngươi, cũng biết nói chuyện đấy.”

Dĩ nhiên là người biết ta không thể nói. Nhưng người nghe hiểu.

Lúc này, đại thái giám Vương Đức Toàn khom người tiến vào:

“Bệ hạ, Phí thừa tướng cầu kiến, nói là vì chuyện lũ lụt ở Tây Nam.”