“Từ bây giờ, cô sẽ được cảnh sát bảo vệ 24/24.”
Tôi gật đầu trong vô thức.
Nhà, tôi không thể quay về nữa.
Căn phòng nhỏ ấm áp từng là tổ ấm của tôi, giờ trong mắt tôi chỉ là mô hình tái hiện hiện trường án mạng.
Tôi nhìn Chu Vũ và Lưu ca bận rộn khám nghiệm, lấy chứng cứ.
Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ.
Đây không phải là kết thúc.
Đây mới chỉ là bắt đầu.
Tên ác quỷ ẩn trong bóng tối kia…
Đã chính thức tuyên chiến.
Với tôi.
Và với cả cảnh sát.
05
Trên đường đến nhà an toàn, tôi luôn trong trạng thái mơ hồ.
Tôi ngồi ở hàng ghế sau của xe cảnh sát.
Chu Vũ ngồi bên cạnh tôi.
Lưu ca ngồi ghế phụ, không ngừng gọi điện thoại, giọng nghiêm nghị như đang chỉ đạo điều gì đó hệ trọng.
Ánh đèn thành phố ngoài cửa sổ như dải ngân hà đang tuôn trào, trôi ngược về phía sau với tốc độ chóng mặt.
Mọi thứ trở nên thật không chân thực.
Vài tiếng trước, tôi vẫn chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, bôn ba vì miếng cơm manh áo.
Vui mừng chỉ vì mua được một chiếc iPhone cũ giá tám trăm tệ.
Giờ đây, tôi lại trở thành nhân chứng then chốt trong một vụ án giết người hàng loạt.
Và là mục tiêu số một bị kẻ thủ ác công khai đe dọa.
Cuộc đời tôi, đã bị mấy chục bức ảnh đó chém làm hai nửa.
Căn hộ an toàn nằm trong một tòa chung cư cao cấp ở trung tâm thành phố.
An ninh nghiêm ngặt, muốn vào thang máy cũng phải quẹt thẻ.
Căn hộ rộng rãi, bài trí kiểu khách sạn: sạch sẽ, sáng sủa nhưng lạnh lẽo, vô hồn.
“Nơi này tuyệt đối an toàn.”
Sau khi kiểm tra kỹ từng góc phòng, Lưu ca nói với tôi.
“Bên ngoài sẽ có hai đồng chí thay phiên nhau trực 24/24.”
“Không có lệnh của chúng tôi, tuyệt đối không ai được phép vào.”
“Đồ dùng cá nhân của cô, chúng tôi sẽ cử người tới lấy giúp.”
Tôi gật đầu, khẽ nói “cảm ơn”.
Giọng khô khốc như không phải của mình.
Lưu ca dặn dò thêm vài câu rồi rời đi vội vàng.
Vụ án đã nâng cấp, ông còn vô số việc phải lo.
Trong phòng chỉ còn tôi, Chu Vũ và một nữ cảnh sát phụ trách ghi chép.
“Uống chút nước đi.”
Chu Vũ đưa tôi một chai nước — chính là loại “Tuyết Sơn Linh Tuyền” đã ngừng sản xuất.
Tôi ngẩn ra.
“Đây là…?”
“Phòng vật chứng tìm thấy.
Vụ án chưa phá nên tất cả đều bị niêm phong.”
Chu Vũ giải thích:
“Tôi đặc biệt xin một chai.”
“Đôi khi, phải đối mặt với nguồn gốc của nỗi sợ, ta mới vượt qua được nó.”
Tôi cầm lấy chai nước, hơi lạnh của nó khiến đầu ngón tay tôi có lại chút cảm giác.
Tôi vặn nắp, uống một ngụm lớn.
Nước rất thanh mát, vương một vị ngọt mơ hồ.
Như thể hương vị của ba năm trước sống dậy trên đầu lưỡi tôi.
“Chúng tôi đã đối chiếu ảnh các cô gái trong điện thoại với cơ sở dữ liệu toàn quốc về người mất tích.”
Chu Vũ bắt đầu báo cáo tiến triển vụ án.
Giọng anh trầm ổn, mang theo cảm giác khiến người ta an tâm.
“Ngay lúc nãy, chúng tôi đã xác định được danh tính đầu tiên.”
Anh mở máy tính bảng, đưa đến trước mặt tôi.
Trên màn hình là một tấm ảnh thẻ.
Cô gái trong ảnh buộc tóc đuôi ngựa, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy hy vọng về tương lai.
Chính là cô gái mà tôi từng thấy trong album điện thoại, gương mặt trống rỗng, ánh mắt vô hồn.
“Cô ấy tên Lý Huệ, 21 tuổi.”
“Sinh viên năm ba khoa Ngoại ngữ, Đại học Giang Thành.”
“Ba năm trước, đúng vào năm ‘Tuyết Sơn Linh Tuyền’ ngừng sản xuất, tối ngày 4 tháng 5, cô ấy rời ký túc xá và biến mất hoàn toàn.”
“Cảnh sát khi đó đã lập án điều tra nhưng không thu được manh mối nào, vụ việc rơi vào ngõ cụt.”
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình siết chặt.
Lý Huệ.
Một con người thật sự, một cô gái có tên có tuổi, có quá khứ.
Không còn là gương mặt mờ nhạt, kinh hãi trong điện thoại.
Cuộc đời cô ấy, kết thúc đột ngột ở tuổi 21.
“Chúng tôi đang điều tra các mối quan hệ xã hội của Lý Huệ.”
“Bạn học, thầy cô, bạn bè, người thân.”
“Hy vọng có thể tìm được mối liên hệ với hung thủ.”
“Còn về ông chủ tiệm điện thoại cũ tên ‘Mập’, chúng tôi đã khống chế.”
“Hiện đang thẩm vấn, sẽ sớm có kết quả.”
Chu Vũ phân tích từng chi tiết, rõ ràng, logic chặt chẽ.
Như thể muốn dùng lý trí xua tan bóng tối mù mịt trong lòng tôi.
Tôi nhìn hồ sơ Lý Huệ trên màn hình.
Nhìn những gì cô từng làm, sở thích của cô, ảnh chụp cùng bạn bè.
Một suy nghĩ vụt qua đầu tôi.
“Cảnh sát Chu, tôi có thể… xem lại những bức ảnh trong điện thoại không?”
Chu Vũ hơi bất ngờ nhưng vẫn gật đầu.
Anh mở album, lấy ra những bức ảnh đã được đánh dấu là “vật chứng”.
Từng gương mặt quen thuộc hiện lên, khiến người ta nghẹt thở.
Tê liệt, hoảng sợ, tuyệt vọng.
Tôi cố gắng chịu đựng sự khó chịu trong lòng.
Lần này, tôi không còn bị cuốn theo cảm xúc của họ.
Tôi nhìn chúng bằng con mắt của một điều tra viên.
Tường xi măng trong nền ảnh.
Những góc tường bẩn thỉu.
Quần áo rẻ tiền trên người các cô gái.

