“Chuyện xảy ra thế này, tâm trạng của người nhà chúng tôi cũng hiểu, chỉ là có vài việc vẫn cần phải điều tra cho rõ ràng…”

Họ trực tiếp đưa bức ảnh cho bố.

“Lúc năm giờ hai mươi phút sáng, do sương mù dày đặc, tài xế xe tải không nhìn thấy đứa trẻ trên cao tốc, khi tai nạn xảy ra, bé gái đã tử vong tại chỗ…”

Theo lời của chú công an.

Trong nhà bỗng chốc yên lặng hẳn.

Tôi có chút sợ hãi, đi đến bên mẹ, rụt rè xin lỗi:

“Mẹ ơi xin lỗi, con không cố ý chạy ra giữa đường đâu.”

“Lúc đó chân đau quá, đau đến mức con nhìn thấy cả hoa nhỏ, bất giác lại đi ra giữa đường.”

Tôi xin lỗi mẹ.

Dù sao mẹ đã bảo tôi đi sát làn khẩn cấp.

Nhưng mẹ không trả lời tôi.

Biểu cảm trên mặt bà khiến tôi sợ hãi.

Tôi sợ mẹ đánh tôi, nên muốn trốn sang bên bà nội.

Nhưng lại phát hiện mặt bà trắng hơn cả tuyết.

Bà chỉ tay vào bố mẹ, run rẩy nói:

“Trời ơi tạo nghiệt rồi! Dao Dao bị các con hại chết rồi!”

“Dao Dao của bà, tim gan của bà ơi!”

Tôi lập tức hoảng loạn, vội bay tới bên bà, muốn ôm lấy bà.

“Bà ơi đừng khóc, Dao Dao ở đây mà!”

Nhưng cơ thể tôi lại xuyên qua bà, đến cả tay bà tôi cũng không chạm được.

Tôi đau đớn hít mũi.

Tôi đã chết rồi.

Sau này sẽ không bao giờ được ôm bà, nghe bà kể chuyện nữa.

“Không thể nào, con gái tôi sao có thể chết được, có phải các người ác ý chỉnh sửa ảnh không?”

Mẹ đột nhiên lắc đầu.

Chú công an nhíu mày, lấy thẻ ngành ra, nói lại lần nữa:

“Chúng tôi có chỉnh ảnh hay không, chẳng lẽ các người không rõ sao?”

“Theo điều tra của chúng tôi, đứa trẻ này xuống xe ở đoạn đường giữa, tại sao các người lại bỏ một đứa trẻ sáu tuổi một mình trên cao tốc? Nguyên nhân tử vong còn đang chờ xác minh.”

“Chúng tôi đến để xác nhận thông tin người chết, bây giờ, mời các người theo chúng tôi tới đồn cảnh sát một chuyến, nhận dạng xem người chết có phải là Thẩm Dao hay không, có phải con gái của các người hay không!”

Tôi nhìn mẹ mặt trắng bệch, đứng ngây ra đó không nhúc nhích mà sốt ruột.

“Mẹ ơi, là con đây mà, mau đưa con về nhà đi.”

“Dao Dao biết sai rồi, sau này sẽ học thật giỏi, mẹ đừng bỏ con nữa.”

Tôi khóc rất thảm.

Nghe bà nói, đứa trẻ không về nhà sẽ bị chó hoang lớn tha đi ăn thịt.

Tôi không muốn bị tha đi.

Tôi muốn làm cháu ngoan của ông bà, muốn cùng bố mẹ anh trai ăn cơm đoàn viên.

Bố hít sâu một hơi:

“Được, bây giờ chúng ta đi ngay.”

Ông hoảng loạn đến mức mang nhầm cả giày.

Lần này không ai cười ông nữa.

Khi ra đến cửa thấy mẹ vẫn đứng bất động, ông tức giận hỏi:

“Rốt cuộc em có đi không?”

Mẹ dường như lúc này mới hoàn hồn.

Ngẩng đầu lên, bà đã nước mắt đầm đìa.

“Đi, em đi ngay đây.”

Ông nội cũng muốn đi, nhưng bà nội chịu kích thích không nổi, ngất xỉu.

“Bố, bố ở nhà chăm sóc mẹ và Thần Thần, con với Lệ Lệ đi.”

“Nếu… nếu thật sự là Dao Dao, con sẽ đưa con bé về nhà.”

Bố đặt bà nội lên giường, đỏ mắt dặn dò, ông nội gật mạnh:

“Được, đón Dao Dao về nhà.”

6

Bên ngoài bắt đầu rơi tuyết.

Có mấy đứa trẻ đang chơi ném tuyết, không cẩn thận ném trúng vào chân mẹ.

Mẹ đột nhiên rùng mình, nước mắt lại trào ra, nức nở như cơn gió lạnh.

Tôi chợt nhớ năm ngoái.

Cũng tuyết rơi dày đặc, tôi muốn chơi ném tuyết với anh trai.

Nhưng mẹ không cho, vì anh trai hoàn thành nhiệm vụ toán nên được thưởng.

Còn tôi không hoàn thành, mẹ không cho ra ngoài.

Trước lúc khởi hành, mẹ từng nói với tôi:

“Dạo này con làm khá tốt, nếu tuyết rơi, mẹ sẽ cho con chơi ném tuyết với anh.”

Nhưng tuyết đã rơi rồi, tôi lại không thể chơi ném tuyết với anh trai nữa.

Tới đồn cảnh sát rất nhanh, chỉ mất vài phút.

Mẹ như nghĩ ra điều gì đó, đột ngột lấy điện thoại ra.

Bà nhớ lại, lúc xem định vị, vị trí của tôi cách nhà chỉ năm phút, mà vị trí đó chính là đồn cảnh sát.

Chú công an dẫn đường, đưa bố mẹ đến nhà xác:

“Đó là một chiếc xe tải chở hàng, bánh xe cán trực tiếp lên đứa trẻ, hiện trường rất thảm khốc. Thi thể tuy đã được pháp y phục hồi sơ bộ, nhưng vẫn khó nhận dạng. Mong hai người chuẩn bị tâm lý.”

Nhìn gương mặt tái nhợt vì kinh hoàng của bố mẹ,

Tôi rất muốn lao đến nói với họ:

Không cần xem nữa đâu, đó là Dao Dao.

Đưa Dao Dao về nhà đi.

Bố không nghe thấy tôi, ông run rẩy vén tấm vải trắng che người tôi, chỉ nhìn một cái, ông đã nôn thốc ra.

Dưới lớp vải trắng, tôi thật xấu xí.

Đầu bị lõm sâu, tay chân vặn vẹo, thậm chí một bên chân bị rời ra.

Giống hệt con búp bê tôi từng chơi.

Mẹ bịt miệng, chắc cũng thấy tôi rất xấu.

Từ nhỏ mẹ đã cho rằng tôi không thông minh.

Giờ thì, chắc bà càng ghét tôi hơn rồi.

Tôi đau lòng rơi nước mắt, bố mẹ không cần tôi cũng là điều dễ hiểu.

Cùng lắm… cùng lắm thì tôi ngủ lại ở đây.