Dù tôi hoàn toàn không cần, nhưng cảm giác được quan tâm… thật sự ấm áp.
Chúng tôi tìm được điểm đầu tiên.
Rồi điểm thứ hai, thứ ba.
Tốc độ nhanh, phối hợp ngày càng ăn ý.
Nghỉ chân dưới một thác nước, Lục Tử Ương đột nhiên nói:
“Tống Tri Ý.”
“Ừm?”
“Em… sẽ chọn anh ta chứ?”
Tôi biết anh đang nói về ai.
Tôi im lặng.
“Tình cảm của anh ta… quá áp lực.” Tôi nói, “Anh ta có thể dễ dàng cho em mọi thứ, cũng có thể dễ dàng hủy hoại người khác. Em… hơi sợ.”
Đây là lời thật lòng của tôi.
Sự tử tế của Trần Tinh Dã, luôn đi kèm với sức mạnh áp đảo.
Còn tôi, quen rồi — tự mình gồng gánh.
“Còn anh thì sao?” Lục Tử Ương nhìn tôi, trong mắt đầy khẩn thiết và mong chờ.
“Em thấy anh thế nào?”
Tôi nhìn anh.
Nắng xuyên qua kẽ lá, rọi lên gương mặt anh.
Lúc này, anh không còn là minh tinh kiêu ngạo nữa, mà là một chàng trai ngốc nghếch, cố chấp.
“Anh giống như…” Tôi ngẫm nghĩ rồi nói,
“Giống cái cây to sau núi nhà em.”
“Lúc nào cũng ở đó. Bình yên, vững chãi.”
Anh cười — nụ cười rực rỡ vô cùng.
“Ví dụ này, anh thích.”
Chúng tôi tiếp tục đi.
Trên đường, nói chuyện rất nhiều.
Kể về con đường nổi tiếng của anh.
Kể về “tuổi thơ dữ dội Đông Bắc” của tôi.
Lần đầu tiên, tôi thấy mình thoải mái đến thế với một người ngoài.
Tôi kể rằng tôi chẳng phải thiên kim gì cả, nhà chỉ là một mỏ nhỏ ở Đông Bắc.
Từ bé tôi đã quen leo núi lội suối.
Vào showbiz chỉ vì kiếm tiền nhanh, muốn sớm độc lập, không muốn nối nghiệp khai thác khoáng sản của bố.
Anh nghe rất say sưa.
“Vậy nên, cái ‘mỹ nhân ngốc nghếch’ đó chắc làm em ngột ngạt lắm nhỉ?”
“Không chỉ là ngột ngạt.” Tôi thở dài, “Ngày nào em cũng muốn bẻ gãy guốc cao gót, xé nát mấy cái váy xòe.”
Anh bật cười lớn.
Không khí giữa chúng tôi chưa từng hài hòa như lúc này.
Khi chúng tôi tìm được điểm đánh dấu cuối cùng và định lao về đích —
thì phát hiện Trần Tinh Dã và bạn đồng hành đã đứng chờ ở đó từ lâu.
Anh tựa vào gốc cây, nhàn nhã nhìn chúng tôi.
“Các em chậm quá đấy.”
Cô gái bên cạnh nhìn anh với ánh mắt đầy sùng bái.
Rõ ràng, Trần Tinh Dã đã đi đường tắt đưa cô ta về sớm.
Trong rừng phức tạp như vậy, kinh nghiệm của anh ta chính là “cheat code”.
Mặt Lục Tử Ương sầm lại.
“Cuộc thi vẫn chưa kết thúc.”
“Thật sao?” Trần Tinh Dã cười khẽ, rồi nhìn về phía tôi:
“Tống Tri Ý, đoạn cuối cùng này — đi với tôi chứ?”
Đây là một lời thách thức trần trụi.
Cũng là một câu hỏi lựa chọn cuối cùng.
Chọn Lục Tử Ương – bình yên vững chãi, tiến bước từ tốn.
Hay chọn Trần Tinh Dã – phiêu lưu đầy rẫy bất ngờ, nhưng rực rỡ.
Tôi nhìn anh.
Rồi quay sang nhìn Lục Tử Ương bên cạnh.
Sau đó, tôi mỉm cười.
Tôi bước đến trước mặt Trần Tinh Dã.
“Không cần đâu.”
Tôi nói.
“Con đường này, tôi tự đi được.”
Dứt lời, tôi nắm lấy tay Lục Tử Ương.
“Đi thôi.”
Trong ánh nhìn sững sờ của Trần Tinh Dã, chúng tôi nắm tay nhau, chạy về phía vạch đích.
10
Chúng tôi đã chiến thắng.
Dù Trần Tinh Dã đến đích trước, nhưng anh ấy đã chủ động thừa nhận với đạo diễn rằng — để tiết kiệm thời gian, anh đã bỏ qua hai điểm đánh dấu.
Vì vậy, ngôi quán quân thuộc về chúng tôi.
Đứng trên bục nhận thưởng, ánh đèn sân khấu rọi thẳng lên người tôi.
Tôi nhìn xuống phía dưới — Lục Tử Ương đang mỉm cười nhìn tôi, trong đôi mắt anh, như có ánh sao.
Tôi cũng quay sang nhìn Trần Tinh Dã ở phía bên kia, trên mặt anh không còn vẻ ngỡ ngàng nữa, thay vào đó là một sự thấu hiểu và tán thưởng.
Anh làm khẩu hình với tôi:
“Em ngầu lắm.”
Ngay khoảnh khắc đó, tôi bỗng thấy lòng mình sáng tỏ.
Tôi không cần phải dựa dẫm vào bất kỳ ai.
Bất kể là sự dịu dàng che chở của Lục Tử Ương, hay là quyền lực và sự hào phóng của Trần Tinh Dã.
Tôi — Tống Tri Ý, chỉ dựa vào chính mình, cũng có thể sống thật tốt.
Trong buổi tiệc mừng kết thúc chương trình,
Giữa tiếng hò reo của mọi người, Lục Tử Ương cầm ly rượu bước đến trước mặt tôi.
“Tống Tri Ý.”
Hôm nay mặt anh đỏ ửng, không rõ là vì rượu hay vì hồi hộp.
“Anh… anh thích em.”
“Em biết.” Tôi mỉm cười.
“Vậy… thì…”
“Anh có nguyện ý, sau ánh đèn sân khấu, cũng trở thành cái cây to vững chãi phía sau em không?” Tôi hỏi.
Anh ngây ra một lúc, rồi vỡ òa trong sung sướng.
“Anh nguyện ý! Tất nhiên là nguyện ý!”
Anh kích động đến mức suýt làm đổ rượu.
Cả khán phòng vang lên tiếng vỗ tay và huýt sáo náo nhiệt.
Ở một góc, Trần Tinh Dã nâng ly về phía tôi, uống cạn trong một hơi.
Sau đó, anh xoay người, rời đi đầy phong thái.
Tôi biết, anh đã hiểu sự lựa chọn của tôi.
Chúng tôi — rồi sẽ trở thành những người bạn thật tốt.
Sau khi chương trình Thử thách nơi hoang dã phát sóng, tôi bùng nổ nổi tiếng.
Tài khoản Weibo của tôi tăng lên ba mươi triệu người theo dõi.
Cư dân mạng không còn gọi tôi là “mỹ nhân ngốc nghếch” nữa, mà gọi là:
“Tống Gia.” (宋爷 – cách gọi đầy kính nể và ngầu)
Các hợp đồng quảng cáo, kịch bản phim, như tuyết rơi bay tới tấp.
Tôi chọn một bộ phim hành động để làm nữ chính, vì đạo diễn nói có rất nhiều cảnh đánh đấm, đảm bảo đã tay.
Chị Trình Tĩnh thành lập studio cá nhân cho tôi, bận tối mắt tối mũi, nhưng lúc nào miệng cũng cười không khép được.
Chuyện tình của tôi và Lục Tử Ương cũng nhận được sự ủng hộ của mọi người.
Chúng tôi không giấu giếm, thoải mái công khai.
Thỉnh thoảng, tôi sẽ chia sẻ một chút cuộc sống thường ngày lên Weibo.
Ví dụ như, anh ấy hậu đậu học nấu món Đông Bắc cho tôi, rồi suýt nữa làm nổ tung cả căn bếp.
Ví dụ như, tôi dạy anh thắt nút dây, anh học mãi… cuối cùng tự trói chính mình lại.
Fan nói, chúng tôi là cặp đôi vừa đáng yêu vừa gần gũi nhất trong giới giải trí.
Về phần Trần Tinh Dã.
Sau này, anh thật sự trở thành bạn của tôi.
Anh đầu tư vào bộ phim đầu tay của tôi, trở thành ông chủ của tôi.
Nhưng anh chưa bao giờ can thiệp vào bất kỳ quyết định nào của tôi.
Chỉ thỉnh thoảng, khi tôi gặp khó khăn, anh sẽ đưa ra vài lời khuyên, với tư cách bạn bè.
Hôm đó, phim đóng máy.
Trong tiệc mừng công, Lục Tử Ương uống say, ôm tôi lẩm bẩm bên tai:
“Tri Ý… anh vô dụng quá…”
“So với Trần Tinh Dã, anh chẳng thể cho em cái gì cả…”
Tôi véo má anh một cái.
“Ai nói vậy?”
“Anh đã cho em… những thứ mà anh ấy không thể.”
“Thứ gì?” Anh mơ màng hỏi.
“Sự bình yên. Và đồng hành.”
Còn có… một nơi gọi là “nhà”, nơi tôi có thể thoải mái là chính mình.
Anh cười ngốc nghếch.
Tôi cũng cười theo.
Tôi ngẩng đầu nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ.
Từ một minh tinh tuyến mười tám sống dựa vào nhân vật “mỹ nhân ngốc”, đến ngày hôm nay —
Tôi như vừa trải qua một giấc mơ thật dài.
Nhưng trong lòng bàn tay tôi, là hơi ấm chân thực từ bàn tay của Lục Tử Ương, nói cho tôi biết — tất cả điều này… không phải là mơ.
Tôi — Tống Tri Ý, cuối cùng cũng đã sống thành phiên bản mà mình mong muốn nhất.
Thật tuyệt.
HẾT

