Trương Dũng bị tạm giam hình sự với cáo buộc lừa đảo, đồng thời là tội phạm tái phạm nhiều lần. Điều chờ đợi ông ta phía trước sẽ là sự trừng phạt nghiêm khắc từ pháp luật.

Chương trình phóng sự chuyên đề trên đài truyền hình địa phương cũng đã được phát sóng.

Trong chương trình, hành động đòi lại công lý của tôi được đưa tin như một trường hợp điển hình tích cực, cảnh sát và chuyên gia pháp lý cũng nhân cơ hội này để tuyên truyền rộng rãi đến người dân những đặc điểm và phương pháp phòng tránh của dạng lừa đảo “bắt cóc tình thân”.

Thông tin cá nhân của tôi được bảo vệ rất tốt, trong chương trình chỉ gọi tôi là “cô Giang – người phụ nữ dũng cảm và thông minh”.

Cơn sóng gió, kết thúc trong một trạng thái gần như hoàn hảo.

Một buổi chiều nọ, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi được chuyển tiếp từ cảnh sát Lý.

Đầu dây bên kia là Trương Tiểu Soái – con trai của Trương Dũng.

Giọng cậu ta khàn đặc và mệt mỏi hơn hôm trước, nhưng vẫn tràn đầy áy náy.

“Chị… xin lỗi chị… Em lại làm phiền rồi. Em có xem bản tin rồi, cũng biết kết quả xử lý cuối cùng. Bố em… đáng bị như vậy.”

“Khoản bồi thường và tiền quyên góp đó, cảm ơn chị… cảm ơn chị đã không dồn gia đình em vào đường cùng.”

“Em đã tìm được việc làm thêm cho kỳ nghỉ hè rồi, là phụ bếp ở một tiệm thức ăn nhanh. Tuy… tiền kiếm được chẳng đáng là bao, nhưng em sẽ luôn cố gắng hết sức.”

Tôi lặng lẽ lắng nghe, trong lòng ngổn ngang cảm xúc.

Tôi nói với cậu ta:

“Trương Tiểu Soái, chặng đường phía trước của em còn rất dài. Đừng để sai lầm của bố trói buộc cuộc đời mình, cũng đừng gánh vác những thập tự giá mà em không đáng phải mang.”

“Hãy sống ngay thẳng, học hành chăm chỉ, trở thành một người hoàn toàn khác với ông ta. Đó mới là cách em trả lời cho bản thân mình, và cho tất cả những sai lầm vừa qua.”

Đầu dây bên kia, là một khoảng lặng rất dài…

Và rồi vang lên một tiếng nấc nghẹn ngào, cố kìm nén.

12.

Tôi đã dùng 100.000 tệ tiền bồi thường tổn thất tinh thần từ nhà hàng để làm hai việc.

Việc đầu tiên, tôi đặt một phòng riêng sang trọng tại một nhà hàng gia đình yên tĩnh, món ăn tinh tế, để tổ chức lại buổi kỷ niệm 30 năm ngày cưới cho ba mẹ – một buổi tiệc giản dị, ấm áp, chỉ có ba người chúng tôi.

Không còn tiếng ồn ồn ào, không còn ánh mắt soi mói toan tính, chỉ có ánh đèn vàng dịu nhẹ và những món ăn ngon miệng.

Trên bàn ăn, ba tôi – người trước giờ vốn ít nói – chủ động nâng ly. Ông hơi đỏ mắt, nhìn tôi, giọng đầy cảm khái:

“Trước đây, ba với mẹ luôn nghĩ rằng, dù con gái có giỏi giang đến đâu thì vẫn là đứa trẻ cần cha mẹ lo lắng. Lúc nào cũng sợ con ở ngoài bị bắt nạt, bị người ta lừa gạt.”

“Nhưng qua chuyện lần này, ba mới nhận ra, con gái của ba đã thật sự trưởng thành. Con đã trở thành chỗ dựa vững chắc, là trụ cột có thể che mưa chắn gió cho ba mẹ.”

“Nguyệt à, ba tự hào về con lắm!”

Mẹ tôi ngồi bên cạnh, nước mắt không kiềm được mà rơi lã chã. Vừa lau nước mắt, bà vừa cười nói:

“Đúng vậy, nhờ có con mà ba mẹ mới thoát nạn. Không thì hai ông bà già này đã bị lừa một cách vui vẻ, còn cười toe toét mà đếm tiền giúp người ta rồi!”

Ba người chúng tôi nhìn nhau cười.

Những hoảng sợ, tức giận và u uất trước đó, đều tan biến hết trong bữa cơm ấm áp này.

Tình cảm gia đình, sau cơn sóng gió, lại càng thêm gắn bó bền chặt.

Việc thứ hai tôi làm, là dùng số tiền còn lại để lên kế hoạch cho ba mẹ đi một chuyến du lịch đến Vân Nam – nơi mà họ đã mơ ước bấy lâu nhưng vì nhiều lý do mà mãi chưa đi được.

Từ vé máy bay, khách sạn cho tới lịch trình, tất cả đều do tôi tự tay sắp xếp.

Tại sân bay, tôi nhìn ba mẹ vui vẻ như hai đứa trẻ lần đầu được đi xa, hứng thú ngắm nghía thẻ lên máy bay, chụp hình lưu niệm bên cửa sổ nhìn ra máy bay.

Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy một niềm mãn nguyện và hạnh phúc chưa từng có.

Được dùng chính khả năng của mình để bảo vệ sự bình yên cho người thân, thực hiện ước nguyện cho ba mẹ – điều đó còn khiến tôi cảm thấy thành tựu hơn bất kỳ thương vụ đầu tư bạc tỷ nào mà tôi từng thực hiện.

Tài khoản mạng xã hội của tôi nhận được một bức thư cảm ơn công khai từ tài khoản chính thức của nhà hàng XX.

Trong thư, họ một lần nữa chân thành xin lỗi, đồng thời gửi lời cảm ơn tôi vì đã “một mình thúc đẩy cả quá trình tối ưu và nâng cấp dịch vụ của toàn bộ tập đoàn”.

Phía dưới phần bình luận, là vô vàn lời tán dương:

“Đây mới là cách phản kháng đòi quyền lợi đúng đắn! Một cú phản đòn đỉnh cao như sách giáo khoa! Tặng chị đẹp một vạn cái like!”

“Lương thiện mà không có ranh giới thì chỉ là ngây thơ! Nói hay quá! Gặp côn đồ thì không được nhân nhượng!”

“Chỉ một người mà thay đổi cả ngành dịch vụ. Chị là nữ thần trong lòng em đó!”

Tôi ngồi trên chuyến bay tới Côn Minh, nhìn ra ngoài cửa sổ là biển mây tầng tầng lớp lớp và bầu trời xanh thẳm vô biên, trong lòng bỗng thấy nhẹ tênh.

Cơn bão “hóa đơn trời ơi đất hỡi” giáng xuống bất ngờ kia, giống như một kỳ thi lớn ngoài dự tính — thử thách trí tuệ, bản lĩnh và cả giới hạn của tôi.

Thật may, tôi đã nộp được một bài thi khiến bản thân hài lòng.

Tôi thấm thía hiểu rằng, khi đối mặt với bất công và sự xâm phạm, lùi bước và thoả hiệp sẽ không đổi lại được sự tôn trọng, chỉ càng khiến kẻ khác được đà lấn tới.

Lý trí và dũng cảm, mãi mãi là hai món vũ khí mạnh mẽ nhất để bảo vệ bản thân và người thân của mình.

Lương thiện — nhất định phải mọc răng.

Và những chiếc răng ấy, nên sắc nhọn đến mức không ai dám coi thường.

-Hết-