Chỉ tiếc là, trong cái khí chất đó lại lẫn vào sự kiêu ngạo và khinh thường không che giấu nổi.

Cô ta họ Tôn, chính là “Giám đốc Tôn” mà quản lý Tiền đã nhắc đến trong điện thoại.

Mở đầu, cô ta khách sáo vài câu như được lập trình sẵn: “Xin lỗi vì đã khiến quý khách có trải nghiệm không tốt.” Giọng điệu hờ hững, không chút thành ý, rồi nhanh chóng đi thẳng vào vấn đề, định dùng thái độ kẻ bề trên để giải quyết “rắc rối” này cho nhanh gọn.

Từ trong chiếc túi xách hàng hiệu, cô ta lấy ra một xấp phiếu được in màu bóng loáng, đặt lên bàn trước mặt tôi.

“Cô Giang, lần này đúng là sơ suất từ phía quản lý chi nhánh bên tôi. Để bày tỏ sự xin lỗi, đây là phiếu tiêu dùng trị giá 5.000 tệ, có thể dùng tại bất kỳ nhà hàng nào thuộc hệ thống của chúng tôi.”

“Hy vọng cô và gia đình vẫn sẽ tiếp tục ủng hộ, cho chúng tôi cơ hội được cải thiện dịch vụ.”

Giọng điệu như thể đang bố thí.

Năm nghìn tệ phiếu tiêu dùng.

Tôi nhìn chằm chằm vào đống phiếu màu mè đó, suýt bật cười vì tức.

Tôi đã trải qua chuyện bị lừa, bị đe dọa, bị bôi nhọ, cha mẹ tôi thì sợ đến mức đứng không vững, ngày kỷ niệm đáng lẽ nên ngọt ngào của họ bị phá nát không còn gì.

Cuối cùng, thứ gọi là “thành ý” của họ lại là muốn tôi tự móc tiền ra, tiếp tục đến tiêu xài ở nơi đến sự an toàn cơ bản cho khách cũng không đảm bảo nổi?

Thật là vừa ngạo mạn, vừa nực cười đến mức không thể chấp nhận được!

Tôi không buồn động vào, lạnh lùng đẩy cả xấp phiếu trở lại.

Giọng tôi rất nhẹ, nhưng lạnh đến thấu xương.

“Giám đốc Tôn, ý cô là, sau khi tôi trải qua từng ấy chuyện, cuối cùng không những không nhận được bất kỳ bồi thường thực tế nào, mà còn phải bỏ tiền túi để tiếp tục giúp nhà hàng các người tăng doanh thu?”

Gương mặt cô ta lập tức đơ lại.

Chắc chắn cô ta không ngờ tôi sẽ từ chối thẳng thừng đến vậy – dứt khoát, không nể nang.

“Cô Giang, chúng tôi đã xóa khoản sáu mươi ngàn tệ của người bạn cô và chịu toàn bộ tổn thất. Giờ lại đưa ra bồi thường đầy thành ý như vậy, cô làm căng quá… chẳng phải là có phần được đà lấn tới sao?”

Trong giọng nói của cô ta đã không còn sự khách sáo, mà thay vào đó là sự bực dọc và trách móc.

Tôi đứng dậy, nhìn xuống từ trên cao, ánh mắt tràn đầy chế giễu.

Xóa khoản sáu mươi ngàn tệ đó? Đó vốn là lỗi của chính các người, tự các người gây ra cái hố đó, tự các người lấp lại, chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?

Thế mà đến miệng cô, lại biến thành ân huệ dành cho tôi?

Tôi nhếch môi, ánh nhìn quét qua xấp phiếu tiêu dùng trên bàn.

“Còn về cái gọi là ‘thành ý’ kia…” Tôi cười lạnh, “Xin lỗi, trong mắt tôi, đó chỉ là một sự qua loa và xúc phạm.”

Mặt cô ta sầm lại. Cô ta khoanh tay, ngả người ra sau ghế, ánh mắt lạnh lẽo bắn thẳng về phía tôi.

“Vậy cô muốn sao? Cô nói thẳng ra đi. Tôi nhắc nhở một câu, chuyện gì cũng nên có chừng mực.”

Tôi nhìn khuôn mặt ngạo mạn của cô ta, lòng hoàn toàn nguội lạnh. Tất cả hy vọng giải quyết bằng con đường ôn hòa, chính thức đổ vỡ.

Tôi bật cười, chậm rãi cầm túi xách, tiện tay gom luôn đồ của ba mẹ mình.

“Tôi muốn gì, các người sẽ sớm biết thôi.”

Nói dứt lời, tôi không buồn liếc cô ta lấy một cái, dắt ba mẹ bước thẳng đến quầy thu ngân.

Dưới ánh mắt sững sờ của quản lý Tiền và giám đốc Tôn, tôi rút thẻ, thanh toán đúng khoản 2.088 tệ – chính xác số tiền mà ba mẹ tôi đã dùng để ăn uống hôm nay.

Rồi tôi cầm hóa đơn, đầu không ngoảnh lại, rời khỏi cái nhà hàng khiến tôi buồn nôn đến tận cổ.

Về đến nhà, sau khi dỗ dành để ba mẹ bớt hoảng loạn, tôi mở laptop ra.

Đêm yên ắng, tiếng gõ bàn phím vang lên rắn rỏi giữa không gian tĩnh lặng.

Tôi viết lại toàn bộ câu chuyện đã diễn ra chiều nay – bằng góc nhìn ngôi thứ nhất.

Từ hóa đơn 62.000 tệ như trên trời rơi xuống, đến màn đe dọa ngầm của quản lý Tiền.

Từ cuộc gọi “tẩy não” đầy chiêu trò của tên lừa đảo họ Trương, đến cú đột kích của cảnh sát khi hắn vừa lộ diện.

Từ cách họ vạch trần chiêu trò “lừa đảo bằng tình thân” tinh vi, đến bộ mặt lạnh lùng của Giám đốc Tôn khi quăng ra mấy tờ phiếu 5.000 tệ để bịt miệng tôi.

Từng câu từng chữ, từng chi tiết, từng lời thoại – tôi đều viết lại chính xác nhất có thể.

Tôi đính kèm các bằng chứng: video quản lý Tiền đe dọa “giam giữ người trái phép”, đoạn ghi âm đã biến giọng khi đấu khẩu với Trương lừa đảo, cả bức ảnh hóa đơn 62.000 tệ đã được làm mờ thông tin nhạy cảm.

Cuối cùng, tôi gõ tiêu đề bài viết – một tiêu đề đủ sức khiến cả thành phố dậy sóng:

“Tọa độ XX – Mừng kỷ niệm ngày cưới của ba mẹ tại nhà hàng XX, bị nhét hóa đơn 62.000 tệ từ người lạ, giám đốc khu vực dúi vào tay 5.000 phiếu tiêu dùng để bảo tôi ngậm miệng.”

Tôi đọc lại một lượt, kiểm tra kỹ, rồi nhấn “Đăng”.

Bài viết đồng thời xuất hiện trên diễn đàn sinh hoạt nổi tiếng nhất thành phố, trang mạng xã hội chuyên về ẩm thực – đánh giá nhà hàng, và tài khoản Weibo cá nhân của tôi.

Ngay khoảnh khắc tôi bấm “gửi”…

Tôi biết, tiếng kèn phản công – cuối cùng cũng vang lên.

10.

Sức lan truyền của mạng xã hội mạnh hơn tôi tưởng, nhanh và dữ dội như một cơn bão.

Chưa đầy một tiếng sau khi bài viết được đăng, điện thoại tôi đã reo liên tục không ngừng nghỉ.