Tôi đăng ký một lớp học vẽ sơn dầu, cuối tuần nào cũng dành một buổi chiều để ngồi bên giá vẽ, tô màu cho những khung tranh vụng về.
Tôi vẽ không đẹp.
Nhưng tôi thấy vui.
Vì cuối cùng, tôi đã có thời gian và tâm trí để làm những việc chẳng hữu ích gì, nhưng làm tôi hạnh phúc.
Từ Nhạc đã có bạn gái.
Là một cô gái rất dịu dàng, hay cười.
Ba chúng tôi thường xuyên cùng nhau ăn tối.
Cô gái rất thích nghe tôi kể chuyện nơi công sở, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Có lần, cô ấy lén nói với Từ Nhạc:
“Chị Chu giỏi thật đấy, chắc là lớn lên trong một gia đình tràn ngập yêu thương, nên mới tự tin và mạnh mẽ đến vậy.”
Từ Nhạc nghe xong, chỉ mỉm cười mà không đáp.
Anh quay sang nhìn tôi, chúng tôi chạm mắt.
Trong mắt nhau, đều là một tia nhẹ nhõm và bình thản.
Phải rồi.
Ai mà ngờ được—
Sức mạnh của một người, đôi khi đến từ chính những tháng năm tăm tối nhất mà họ từng đơn độc vượt qua.
Tết năm ấy, tôi không về quê.
Tôi tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ dài, mang theo giá vẽ, đến Đại Lý.
Tôi thuê một căn nhà có thể nhìn ra núi Thương Sơn và hồ Nhĩ Hải.
Mỗi ngày đều vẽ tranh, uống trà, tắm nắng, dắt chó đi dạo.
Con chó ấy, tôi nhặt được bên vệ đường.
Tôi đặt tên cho nó là “May Mắn”.
Tôi hy vọng nó may mắn. Cũng hy vọng chính tôi… may mắn.
Đêm giao thừa, tôi tự tay chuẩn bị một bữa cơm tất niên thật thịnh soạn.
Một người, một chai rượu, một con chó.
Tôi ngồi trong sân, ngắm pháo hoa rực rỡ bên phố cổ phía xa, lắng nghe tiếng pháo nổ vang vọng khắp nơi.
Tôi không hề thấy cô đơn.
Ngược lại, tôi cảm thấy—
Đó là một loại bình yên hiếm có, khi được ở cạnh chính mình.
Đúng lúc ấy, điện thoại tôi đổ chuông.
Là một số lạ, thuộc tỉnh nhà.
Tay tôi hơi khựng lại.
Hai năm nay, tôi chưa từng nhận bất kỳ cuộc gọi quấy rối nào từ quê nhà.
Tôi biết, họ đã sợ.
Cũng biết, tôi đã thắng.
Tôi do dự vài giây, rồi vẫn nhấn nút nghe.
Đầu dây bên kia, im lặng rất lâu.
Sau đó, một giọng nói khàn khàn, yếu ớt, xen lẫn dè dặt và lấy lòng vang lên:
“Chu … Chu Chu à…”
Là mẹ tôi.
“Con… năm mới vui vẻ…”
Tim tôi rất bình lặng.
Như mặt hồ mùa đông đã đóng băng, không chút gợn sóng.
Tôi không trả lời, chỉ lặng lẽ lắng nghe.
Đầu dây bên kia là tiếng thở nặng nề, lẫn lộn tiếng tạp âm.
Rồi là giọng Trần Khải thấp giọng thúc giục bên cạnh: “Mẹ mau nói đi!”
Vương Tú Liên lại im lặng rất lâu, dường như đang cố sắp xếp từ ngữ.
“Chu Chu … mẹ… mẹ thấy bài báo con đăng lời xin lỗi rồi…”
“Chúng ta… xin lỗi con.”
“Bây giờ… chúng ta vẫn sống ổn.”
“Em con… giờ làm ở tiệm rửa xe, tuy cực nhưng đàng hoàng.”
“Còn mẹ… mẹ nấu cơm thuê cho người ta, cũng kiếm được chút tiền.”
“Chúng ta… không định làm phiền con nữa…”
“Chỉ là… chỉ là hôm nay giao thừa… mẹ… mẹ chỉ muốn nói một câu…”
“Năm mới vui vẻ.”
Đến cuối cùng, bà đã không kìm được mà nghẹn ngào.
Nhưng tôi có thể nghe ra—
Lần này, không có tính toán. Không có diễn kịch.
Chỉ còn lại một nỗi nhớ muộn màng, đầy khiêm nhường, từ một người mẹ.
Tôi vẫn không đáp.
Vì tôi không biết phải nói gì.
Nói “Không sao”?
Tôi không làm được.
Nói “Tôi hận các người”?
Cũng chẳng cần thiết nữa.
Chúng tôi cứ thế, cách nhau qua một cuộc gọi.
Lặng im.
Nghe tiếng thở của nhau. Nghe thời gian trôi đi từng giây, từng phút.
Không biết bao lâu sau, tôi nghe thấy Trần Khải dường như giật lấy điện thoại.
Giọng anh ta, cũng không còn ngạo mạn như xưa, mà trở nên yếu ớt và thấp hèn:
“Chị… chị… chị dạo này khỏe không?”
Tôi nhẹ giọng, “Ừm” một tiếng.
Đó là chữ đầu tiên tôi nói với họ sau hai năm trời.
Trần Khải ở đầu dây kia như thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy… vậy thì tốt… vậy… tụi em không làm phiền chị nữa.”
“Chị… năm mới vui vẻ.”
—
Cuộc gọi, kết thúc.
Tôi cầm điện thoại, đứng trong sân, ngẩng nhìn pháo hoa rực rỡ đang nở tung trên bầu trời đêm.
Rồi vụt tắt.
Khóe mắt tôi hơi ướt.
Nhưng trong lòng—
Chưa bao giờ sáng sủa đến thế.
Tôi hiểu, cuộc gọi này không phải một khởi đầu mới.
Mà là một lời từ biệt thật sự.
Một cuộc hòa giải, đến muộn quá lâu… nhưng cuối cùng, vẫn đến.
Không phải tôi đã tha thứ cho họ.
Mà là—tôi đã tha thứ cho chính mình.
Tha thứ cho cô gái từng khao khát tình thân đến tuyệt vọng, nhưng lại bị tổn thương đến rã rời.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn.
“May Mắn” chạy đến, dụi đầu vào chân tôi.
Tôi ngồi xổm xuống, ôm lấy nó.
“May Mắn,” tôi nói, “năm mới vui vẻ.”
Từ giờ trở đi—
Gia đình của tôi, chỉ còn nó.
Tương lai của tôi, chỉ thuộc về tôi.
—
Và thế là đủ rồi.
Thật sự đủ rồi.
[ Hết ]

