Dòng chat hiện lên khiến tôi rợn người.

“Nghe đâu họ Trần mình có đứa cháu gái giỏi lắm, làm sếp ở Thượng Hải, kiếm mấy triệu mỗi năm cơ!”

“Phải đấy, nhưng lòng dạ còn độc hơn rắn! Đẩy cả mẹ lẫn em trai vào chỗ chết cũng không chớp mắt!”

Kèm theo tin nhắn là một bức ảnh.

Là mẹ tôi, đang ngồi trên một chiếc ghế nhựa thấp, dáng lưng còng xuống, tóc bạc phơ, cúi đầu nhặt rau.

Một tấm ảnh “chụp lén” được dàn dựng rất khéo.

Ánh sáng mờ tối, góc máy cố tình chọn thấp, khiến một người vốn vẫn khỏe mạnh, rắn rỏi, trông như một cụ già sắp tàn hơi kiệt sức.

Ngay lập tức, bên dưới xuất hiện hàng loạt bình luận hùa theo:

“Trời ơi, tạo nghiệp quá rồi. Có phải là con người nữa không?”

“Uổng công sinh ra làm con gái, sách vở học hết vào bụng chó à?”

“Tôi nói rồi, con gái học hành nhiều quá cũng chỉ hư thân, tâm tính hoang dại hết rồi!”

“Con nhỏ Trần Chu này, tôi nhìn nó lớn lên từng ngày, không ngờ giờ lại thành ra thế này!”

Những lời mỉa mai đó, từng câu từng chữ như những nhát dao có tẩm độc, xuyên thẳng qua màn hình mà đâm vào tôi.

Tôi thậm chí còn thấy cả bạn học đại học, bạn học cấp ba của mình trong nhóm.

Họ không nói gì, nhưng tôi tưởng tượng được ánh mắt của họ khi đọc những dòng này — sẽ nghĩ gì về tôi.

Danh tiếng của tôi, ở quê nhà, đã bị vùi dập tan tành.

Tôi đã bị họ cùng nhau dựng thành một “Tần Hương Liên” thời hiện đại:

tham sang phụ khó, bỏ rơi người thân, vong ơn bội nghĩa.

Tôi giận đến run cả người, lập tức thoát khỏi tất cả các nhóm liên quan.

Tôi tưởng rằng, làm như vậy sẽ giúp tôi không phải nhìn, không phải tức, không phải đau nữa.

Nhưng tôi vẫn quá ngây thơ.

Tối hôm đó, khi tôi đang tăng ca ở công ty, một số điện thoại lạ ở địa phương gọi tới.

Tưởng là khách hàng hoặc đối tác, tôi bắt máy.

Đầu dây bên kia vang lên một giọng phụ nữ chua ngoa, sắc lẹm, tràn đầy oán độc:

“Trần Chu! Con tiện nhân bất hiếu vô lương tâm này!”

Là bác dâu tôi.

Không biết bà ta moi đâu ra được một số điện thoại ở Thượng Hải.

“Lương tâm cô để chó tha rồi hả? Mẹ cô bị cô chọc tức đến phát bệnh tim, bây giờ đang được cấp cứu trong bệnh viện rồi đấy!”

“Bác sĩ nói chắc là không qua khỏi đâu!”

“Tôi nói cho cô biết, Trần Chu, nếu mẹ cô có mệnh hệ gì, chính cô là kẻ giết người! Cả đời này cô đừng mong yên ổn!”

Bà ta gào lên như thể mẹ tôi đã hấp hối thật sự, giọng như xé toạc cả màng nhĩ.

Tim tôi chợt thắt lại.

Lý trí thì cảnh báo đây có thể lại là một màn kịch.

Nhưng những từ như “phát bệnh tim”, “cấp cứu”, “không qua khỏi” lại như những búa tạ giáng xuống ngực tôi.

Lỡ như… là thật thì sao?

Tôi cúp máy, tay chân lạnh toát.

Tôi đứng trước cửa sổ sát đất trong văn phòng, nhìn ra ngoài thành phố sáng đèn.

Lần đầu tiên, tôi cảm thấy bối rối và sợ hãi thật sự.

Cuộc chiến này, dường như mãi mãi không có hồi kết.

Họ giống như một khối u bám sâu vào xương tủy.

Chỉ cần tôi vẫn còn là con gái của họ, thì họ sẽ mãi mãi dùng thứ gọi là “tình thân” để biến nó thành một con dao — lặp đi lặp lại, cứa tôi đến chết dần chết mòn.

15

Phản xạ đầu tiên của tôi là lập tức đặt vé tàu cao tốc sớm nhất để về quê.

Tôi thậm chí đã mở sẵn ứng dụng đặt vé.

Nhưng ngay khoảnh khắc chuẩn bị thanh toán, tay tôi khựng lại.

Trong đầu tôi bỗng hiện lên dòng tin nhắn mà Từ Nhạc từng gửi:

“Mẹ cậu đang chơi mạt chược dưới khu nhà, trông rất sung sức!”

Tôi nhắm mắt lại, buộc mình phải tỉnh táo.

Không được hoảng loạn.

Càng là lúc này, càng không được để cảm xúc dẫn dắt.

Vì rất có thể, đây chính là cái bẫy cuối cùng – cũng là cái bẫy độc ác nhất mà họ giăng ra.

Họ muốn dùng “tính mạng của mẹ tôi” để ép tôi khuất phục.

Nếu tôi quay về, bất kể mẹ tôi sống hay chết, tôi đều là kẻ thua cuộc.

Nếu bà còn sống, thì sẽ có hàng trăm cái miệng chĩa vào tôi, mắng rằng tôi làm bà tức phát bệnh, khiến tôi không thể không cúi đầu xin lỗi.

Nếu bà thật sự không còn, thì cả đời này tôi sẽ mang tiếng “nghịch tử”, “sát thủ giết mẹ”, sống mãi trong dằn vặt và tội lỗi.

Dù ngả bên nào cũng là cạm bẫy.

Tôi xóa đơn đặt vé, cầm điện thoại lên gọi cho Từ Nhạc.

Giọng tôi run lên, nhưng tôi cố giữ bình tĩnh:

“Nhạc Nhạc, giúp mình một việc.”

“Tra giùm xem mẹ mình, Vương Tú Liên, hiện tại có thực sự đang được cấp cứu trong bệnh viện hay không.”

“Càng nhanh càng tốt, bao nhiêu tiền cũng được.”

Từ Nhạc nghe ra được sự bất ổn trong giọng tôi.

“Chu Chu, cậu đừng hoảng, xảy ra chuyện gì vậy?”

Tôi kể ngắn gọn lại nội dung cuộc điện thoại của bác dâu.

Từ Nhạc bên kia lập tức buông một tiếng chửi.

“Đám người này đúng là không thấy quan tài không đổ lệ!”

“Cậu yên tâm, chuyện này để mình lo.”

“Cậu ở yên trong Thượng Hải, đừng đi đâu cả, đợi mình báo lại.”

“Nhớ kỹ, bất kỳ ai gọi tới, cũng đừng bắt máy!”

Tắt máy, tôi rũ người ngồi phịch xuống ghế, cảm giác như toàn thân bị rút cạn sức lực.

Từng phút, từng giây trôi qua đều là một dạng tra tấn.

Tôi nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, như đang chờ đợi một phiên tòa định tội.

Một tiếng sau, điện thoại Từ Nhạc gọi đến.

Tôi hít sâu một hơi, nhấn nút nghe.