Từ sau khi mẹ mất, cha tôi nói đã bán nhà rồi, dẫn tôi rời khỏi khu dân cư cũ.
Chúng tôi dọn về một khu hẻo lánh ở ngoại ô, ông bảo ông bà nội không muốn tôi quay lại vì sợ gợi lại chuyện buồn.
Ông cũng nói chúng tôi không về vì ông còn yêu mẹ, về đó sẽ càng đau lòng hơn, ông sợ tôi cũng đau lòng.
Hóa ra tất cả đều là cái cớ, chỉ là ông muốn đưa tôi đi để che giấu chuyện mình đã có một gia đình khác mà thôi.
Trong chốc lát, tôi không biết phải làm gì nữa. Mọi thứ xung quanh tôi dường như đều là giả.
Bao năm qua, trong thế giới của tôi chỉ có cha, vậy mà ông lại là một cú lừa.
Vòng bạn bè của ông để chế độ “người lạ đều xem được”, tôi cứ thế lướt ngược lại mấy năm liền.
Mỗi năm sinh nhật Hứa Khải, ông đều chúc mừng linh đình. Còn sinh nhật của tôi, mỗi lần chỉ là một tin nhắn, kèm bao lì xì 6,6 đồng.
Ông còn nói sau này có điều kiện sẽ bù cho tôi một bữa sinh nhật thật lớn.
Nghĩ tới đây, tôi lập tức hủy chức năng “thanh toán thân thiết” mà tôi mở cho ông, đồng thời hủy hết đơn hàng quần áo tôi định mua cho ông, dọn sạch giỏ hàng.
Ông ta không xứng!
Tôi gọi hỏi vài người bạn, họ bảo theo con đường hợp pháp thì rất khó lấy lại căn nhà.
Vậy thì… tôi chỉ còn cách dùng con đường “không chính thống” thôi.
7
Hai ngày sau, tôi quay lại thành phố nơi mình làm việc, trả lại căn phòng trọ hiện tại, chuyển sang ở khách sạn gần công ty.
Bao năm nay thắt lưng buộc bụng, hành lý của tôi chẳng có gì nhiều, một chiếc ba lô là đủ.
Tôi dùng thẻ mới đổi cho mình chiếc máy tính cũ lag đến phát điên, còn mua thêm vài bộ quần áo mới.
Lại xin thêm một kỳ nghỉ phép năm, ra ngoài giải khuây một chuyến.
Làm việc bao nhiêu năm, tôi chưa từng đi du lịch.
Trong khi vòng bạn bè của Hứa Đại Cường thì cứ cách dăm ba bữa lại là cả nhà đi chơi.
Năm đó vì tiết kiệm tiền, tôi từ bỏ cả những cơ hội học tập tốt hơn, bây giờ tôi phải bù đắp lại từng chút cho bản thân.
Tôi không còn như trước, ngày nào cũng gọi video cho Hứa Đại Cường, ngược lại là ông ta ngày nào cũng gọi cho tôi, nhưng đều bị tôi từ chối.
“Tôi dạo này đi công tác, không tiện.”
Hứa Đại Cường vẫn như cũ, thường xuyên gửi cho tôi ảnh mì gói, ảnh cơm chan nước sôi.
Trước đây thấy vậy tôi đều chuyển tiền cho ông, còn bây giờ tôi đang nằm phơi nắng trên bãi biển, uống cocktail, rất lâu mới trả lời một cái sticker.Đọc full tại page Phong lương minh nguyệt
“Ba cố lên nhé, sắp tới ngày được ở nhà to rồi.”
Du lịch về, u ám trong lòng tôi tan đi hơn nửa.
Thế là tôi chọn một ngày, gọi điện cho Hứa Đại Cường.
Ông ta không bắt máy.
【Con trai, sao vậy, ba đang làm việc.】
Sau đó gửi qua một tấm hình, trong ảnh ông ta mặc đồ công nhân đứng trên công trường, mồ hôi đầm đìa.
Tôi nhìn vòng bạn bè vừa mới đăng của ông ta: 【Con dâu tương lai mời ăn cơm, nhìn con tôm hùm to này nè】, kèm ảnh là một khách sạn sang trọng.
【Không có gì, chỉ là nhớ ba thôi.】
Nói ra câu này chính tôi cũng thấy buồn nôn.
【Dạo này công việc mệt quá.】
【Con muốn nghỉ việc.】
Tôi tưởng ông ta sẽ đồng ý, không ngờ vẫn là câu quen thuộc.
【Con trai, để lát nữa ba nói với con.】
Tôi nhớ kiếp trước, khi tôi nói với ông ta rằng mình mệt, ông ta bảo cố gắng lên, sắp mua được nhà của riêng rồi.
Xem ra chuyện tốt của thằng con riêng cũng sắp tới rồi.
Theo những gì tôi lướt vòng bạn bè, Hứa Khải nhỏ hơn tôi bảy tuổi.
Vậy tức là lúc mẹ tôi còn sống, ông ta đã có người bên ngoài rồi, thảo nào năm mẹ mất, họ thường xuyên cãi nhau.
Tôi lấy giấy ra, chậm rãi tổng hợp lại tất cả những gì mình đã phát hiện.
Giờ phút này, trong lòng tôi chỉ còn lại hai chữ: báo thù.
8
Buổi tối, Hứa Đại Cường gọi điện thoại đến.
“Sao vậy con trai? Con trai cưng của ba hôm nay ra ngoài bị ai bắt nạt à?”
Qua video, mặt ông ta lấm lem bụi đất, trông rất khổ sở.
Tôi không nhịn được mà thấy buồn cười — để lừa tôi mà phải diễn đến mức này, không mệt sao?
“Không có gì đâu, chỉ là công việc mệt quá, nghĩ lại bao nhiêu năm rồi chưa nghỉ ngơi, con định xin nghỉ làm một thời gian.”
Tôi đưa camera hướng về phía mình, cố nhìn xem rốt cuộc ông ta đang toan tính điều gì.
“Hơn nữa con cũng lớn tuổi rồi, đến giờ vẫn chưa có chốn ở ổn định.”
“Ba à, ba tiết kiệm được bao nhiêu rồi? Hay là mua nhà đi, để con còn ổn định.”
“Rồi kiếm bạn gái, kết hôn, sinh cho ba đứa cháu béo múp, ba cũng không cần phải cực khổ nữa, cả nhà mình sống vui vẻ bên nhau.”
“Con trai ba lớn thật rồi.” Ông ta nói xong, như đang suy nghĩ gì đó.
“Giờ tình hình bên ngoài không tốt, nghỉ việc phải cẩn thận đấy.”
“Mệt thì đúng là cần nghỉ ngơi. Chuyện mua nhà để ba tính xem sao, con có tám mươi vạn, ba bên này tuy không nhiều nhưng góp lại đủ tiền cọc rồi.”
Quả nhiên, ông ta biết rõ tôi có bao nhiêu tiền — tôi bỗng thấy mình trước giờ đúng là quá ngây thơ.
“Ba, hay mình về quê đi.”
“Con xem rồi, ở quê nếu chọn khu xa một chút, là đủ tiền mua đứt.”
“Mua căn hai phòng nhỏ là được rồi, một phòng cho ba, một phòng cho vợ chồng con.”
“Không được, hai phòng nhỏ quá. Mà về quê làm gì.”
“Hễ về quê là ba lại nhớ đến mẹ con.” Vừa nói ông ta vừa bắt đầu lau nước mắt không tồn tại kia.
Kiếp trước tôi lại không nhận ra, người đàn ông này diễn giỏi đến mức ấy.
“Ba à, mẹ đi cũng hơn hai mươi năm rồi, nên để mọi thứ qua đi.”
“Ba cũng nên bắt đầu một cuộc sống mới.” Tôi cố nén cười, dịu giọng khuyên nhủ.
Nhớ mẹ tôi sao? Nếu thật sự nhớ, sao ông lại đem căn nhà của mẹ tặng cho người khác, còn đem con của mẹ làm cái máy rút máu nuôi người khác?
“Con nói gì vậy, trong lòng ba chỉ có mình mẹ con thôi.” Hứa Đại Cường cao giọng.
“Sao con có thể quên mẹ con nhanh như vậy? Cả đời này ba cũng không quên được bà ấy.”
Ha, lại đến nữa — lại PUA tôi.
“Ba, mấy hôm trước con mơ thấy mẹ, mẹ bảo con về quê mua nhà, còn trách con bao năm rồi không về thăm ông bà ngoại.”
“Mẹ mắng con bất hiếu, nói ba mươi tuổi đầu rồi còn chưa lấy vợ.”
“Mẹ còn mắng con để ba một mình sống cô đơn bên ngoài.”
“Con nghĩ mẹ nói đúng.” Tôi ngẩng đầu lên, lấy chai thuốc nhỏ mắt đã chuẩn bị sẵn ra, nhỏ thêm vài giọt.
“Con trai, con chỉ là quá nhớ mẹ con thôi.” Ông ta khựng lại một chút.
“Ba à, hay mình về quê thăm mộ mẹ đi.” Tôi đề nghị.
“Con biết mà, mỗi lần ba đến là lại nhớ lại chuyện xưa, mẹ con là người tốt biết bao, tiếc là đi sớm, để lại hai cha con ta bơ vơ.” Giọng Hứa Đại Cường chùng xuống.
“Vì vậy, ba à, con quyết định rồi, nghỉ việc, quay về sống bên ba.”
“Tiền của ba cộng với tiền của con, mình mua một căn nhà nhỏ, con sẽ tìm việc ở quê, lấy vợ sinh con, cả nhà mình sống yên ổn với nhau.”
Ông ta ngẩn người rất lâu, như thể không biết phải phản ứng thế nào, dường như bên cạnh còn có ai đang đẩy ông ta.
“Ba à, con hỏi bạn con rồi, khu mình từng ở hồi xưa, căn hai phòng loại tệ nhất, trả trước ba mươi phần trăm chỉ cần năm mươi vạn là đủ.”
“Ba giúp con vay ngân hàng vài chục năm, chắc là xoay được.”
“Cả nhà mình ở bên nhau là tốt nhất rồi còn gì.”
“Con à, ba nghĩ mình nên suy nghĩ cẩn thận, chuyện này không nhỏ đâu.” Ông ta bắt đầu hoảng loạn.
“Ba, con là đứa con trai duy nhất của ba mà, ba còn lo gì nữa? Hơn nữa, để ba ở lại một mình ngoài kia thì cô đơn biết bao, sinh con chẳng phải là để lo cho cha mẹ khi về già sao?”

