Không khí trong điện như bị đông cứng.
Tô Vinh Thư giống như nghe được trò cười hoang đường nhất, chợt đứng phắt dậy, bước tới, giọng vì ghen hờn mà chát chúa: “Ôn Lệnh Dư, ngươi còn giả bộ gì nữa? Bệ hạ và bản cung kết tóc thuở thiếu thời, sinh tử cùng nhau! Người đã hứa sẽ một đời một kiếp, chỉ có một mình bản cung! Nạp ngươi, chẳng qua là vì con nối dõi, vì muốn trấn an Ôn gia! Trong mắt người, ngươi khác gì một vật trang trí, một cái bình sinh sản? Hắn làm sao động tình với ngươi được?!”
Lời nàng như dao nhọn, đâm thẳng vào da thịt, là kết tinh của ba năm ghen tức đè nén.
Ta lặng lẽ nghe hết, đợi âm cuối cùng của nàng tan trong không khí, mới mở miệng, giọng nói bình thản đến đáng sợ: “Tình nghĩa của nương nương cùng bệ hạ, thần thiếp không dám sánh. Chỉ là thần thiếp những ngày gần đây đọc sử, thấy chuyện tiền triều Lệ Đế cùng Nguyên hậu Hứa thị, cũng là đồng cam cộng khổ, ân sâu nghĩa trọng. Thế mà sau khi Lệ Đế đăng cơ, ngày càng sủng ái nghĩa nữ Tiêu thị, lạnh nhạt với Hoàng hậu. Sau rốt nghe theo lời gièm pha, suýt nữa hại vợ giết con. May thay trưởng tử của Hứa hậu khi đó nắm binh quyền, kịp thời hồi triều, bằng không Hứa hậu há chẳng đã uổng mạng nơi cửu tuyền?”
Tô Vinh Thư sắc mặt lập tức trắng bệch.
Ta lướt nhìn dung nhan nàng tái nhợt không chút huyết sắc, tiếp tục bằng giọng điệu điềm nhiên như kể chuyện xưa: “Sử bút như thiết, đế hậu ly tâm, vợ chồng phản mục, chẳng phải chuyện hư cấu. Tình thâm như biển, đôi khi không địch lại tháng năm bào mòn, chẳng địch nổi nụ cười của người mới, lại càng chẳng địch được sợi dây máu mủ ruột rà.”
Ta ngừng lại, ánh mắt như vô tình lướt qua bụng dưới phẳng lì của Tô Vinh Thư, rồi cúi đầu: “Huống chi hiện nay trong cung, hoàng tử công chúa đều do thần thiếp sinh ra. Bệ hạ có ghé Trường Tín cung hỏi han đôi chút, cũng là lẽ thường tình của người làm phụ thân.”
“Câm miệng!” – câu nói cuối ấy như kim châm tẩm độc, đâm trúng nỗi sợ sâu kín nhất trong lòng Tô Vinh Thư.
Lại là chuyện con cái! Con tiện nhân này dùng hai đứa con mà dần chiếm lấy ánh nhìn của bệ hạ!
Chuyện sử sách nàng vừa nhắc tới càng khiến nàng rét run, như thể đang soi vào tương lai bi thảm của chính mình.
Nỗi sợ trong lòng lập tức hóa thành lửa giận cuồng nộ.
“Tiện tì! Ngươi dám nguyền rủa bản cung, giễu cợt bản cung vô tử, còn muốn chia rẽ đế hậu?!”
Tô Vinh Thư ngực phập phồng, chỉ tay về phía ta, hét lên với bà vú già: “Kéo ra ngoài điện! Dựa theo tội làm loạn hậu cung, phỉ báng trung cung, đánh roi ba mươi trượng! Đánh thật mạnh cho bản cung! Để lục cung đều thấy rõ kết cục của hạng yêu nghiệt quyến rũ quân vương, tâm thuật bất chính!”
Ta bị lôi xốc ra giữa sân Phượng Nghi cung.
Bị ép nằm sấp xuống nền đá, từng trượng nặng nề rơi xuống, vang lên tiếng trầm đục khủng khiếp.
Ta cắn chặt răng, không rên một tiếng, chỉ vùi mặt vào cánh tay, chịu đựng từng cơn đau tưởng như lóc thịt rút gân.
Mồ hôi lạnh thấm ướt trán, áo lưng nhanh chóng nhuộm đỏ vệt máu.
Cung nhân qua lại thấy cảnh ấy, không ai dám ngẩng đầu, chỉ lặng lẽ cúi mặt, bước đi vội vã, lòng đầy kinh hãi.
Ba mươi trượng giáng xuống xong, ta đã thoi thóp như ngọn đèn sắp tắt, toàn thân gần như không còn sức cử động.
Tô Vinh Thư đứng trên bậc cao, lạnh lùng cúi nhìn xuống: “Giải về Trường Tín cung, nghiêm mật trông giữ, không có thủ dụ của bản cung, bất luận kẻ nào cũng không được ra vào! Đợi bệ hạ hồi cung, sẽ lại xử trí tiếp!”
Ta bị hai thái giám kẹp hai bên, lôi xốc đi khỏi Phượng Nghi cung.
Máu tươi kéo lê trên con đường đá xanh, để lại những vệt sẫm đứt quãng.
Về đến thiên điện âm u lạnh lẽo của Trường Tín cung, Bích Lam khóc nức nở, run tay lau rửa vết thương, bôi thuốc cho ta.
“Nương nương… người hà tất phải chọc giận Hoàng hậu…”
Ta nằm sấp trên chiếc sạp cứng lạnh, giọng nói vì đau mà đứt quãng, nhưng từng chữ lại dị thường rõ ràng: “Nếu không chọc giận nàng ta, nàng ta sao có thể vội vã muốn ta biến mất đến vậy?”
Bích Lam khẽ run tay.
“Biển rộng mặc cá tung hoành… trời cao mặc chim bay?”
Ta giật giật khóe môi, đó là một nụ cười thảm đạm đến cực điểm, mà cũng tỉnh táo đến cực điểm: “Đó chỉ là lời tự dối mình của kẻ ngu. Tổn thương đã thành, sẹo vĩnh viễn còn đó. Nói gì đến bắt đầu lại, chẳng qua chỉ là sự trốn chạy hèn nhát.”
Ta nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, khi mở ra, đáy mắt chỉ còn một mảnh hàn ý u tối: “Chốn cung này dạy ta một đạo lý: lấy đức báo oán, vậy lấy gì báo đức? Chỉ có thể… lấy máu trả máu, lấy răng trả răng.”
Đêm khuya, Trường Tín cung tĩnh lặng như mồ hoang.
Ngay trong đêm ấy, Trường Môn cung bỗng bốc cháy.
Lửa bùng lên từ thiên điện, gặp gió càng dữ, rất nhanh lan sang chính điện.
Bên trong tường cung, tiếng hô cứu hỏa, tiếng kêu gào rối loạn thành một mảnh.
Không một ai hay biết rằng, trận hỏa hoạn bỗng dưng bùng lên kia, ngoài việc thiêu rụi một tòa lãnh cung hoang phế, còn lặng lẽ mang đi cả ta — kẻ vốn nên chôn thân trong biển lửa.
Tây Sơn hành doanh.
Y Liêu Thần đang ngồi trong trướng, trong tay vuốt ve một đôi vòng ngọc bạch.
Đó là lễ vật ngày hôm qua do quan địa phương tiến dâng, ngọc chất ôn nhuận, chạm khắc tinh xảo.
Vừa nhìn thấy, hắn đã nghĩ tới ta — cổ tay ta thon nhỏ, da trắng như tuyết, đeo vào ắt hẳn rất đẹp.
Hắn chợt nhận ra, mình chưa từng tặng ta món trang sức ra hồn nào.
Phó tướng hốt hoảng xông vào, quỳ sụp xuống đất bẩm báo: “Bệ hạ! Trong cung truyền đến tin gấp, Trường Môn cung phát hỏa, Thục phi nương nương… đã tạ thế.”
Chiếc vòng ngọc trong tay Y Liêu Thần rơi xuống đất, vỡ nát thành từng mảnh.
7
Tây Sơn hành doanh cách kinh thành ba trăm dặm.
Y Liêu Thần cưỡi ngựa phóng như bay, bỏ mặc ngự liễn phía sau, chỉ dẫn theo mấy chục thân vệ, suốt đêm thúc ngựa trở về.

