“Làm trò? Tôi phải để cả thiên hạ nhìn thấy, anh và mẹ anh ép tôi đến đường cùng như thế nào!”
Hai vợ chồng họ, ngay giữa phòng khách nhà con gái tôi, mất hết thể diện, cấu xé nhau không chút liêm sỉ.
Tiếng chửi rủa, tiếng gào khóc, tiếng đồ đạc va đập, tất cả hòa vào nhau thành một mớ hỗn loạn.
Cuối cùng, chính con gái tôi là người phải gọi cảnh sát đến can thiệp.
Cảnh sát đến, cuối cùng cũng tách được hai người bọn họ ra.
Trước khi rời đi, con dâu thứ hai chỉ tay vào mặt Trần Lập Nghiệp, gào đến khản cả giọng:
“Trần Lập Nghiệp! Vậy là hết rồi! Ngày mai ra Ủy ban dân chính! Ly hôn!”
Nói dứt câu, nó quay người bỏ chạy khỏi nhà, không thèm ngoái đầu lại.
Trần Lập Nghiệp đứng sững tại chỗ, ngơ ngác như kẻ mất hồn, lặng lẽ bước theo phía sau.
Từ đầu đến cuối, nó không hề nhìn tôi lấy một lần.
Trong ánh mắt ấy, có lẽ là oán hận, có lẽ là chút nhẹ nhõm cuối cùng. Nhưng tôi đã chẳng còn bận tâm nữa.
Chẳng bao lâu sau, tôi nghe tin họ thực sự đã đi làm thủ tục ly hôn.
Con dâu thứ hai mang theo đứa con và toàn bộ số tiền tiết kiệm trong nhà, quay về sống ở nhà mẹ đẻ.
Còn tôi, ngay lập tức nhờ luật sư Lý khởi động thủ tục kiện cáo đối với Trần Lập Nghiệp.
Bởi lẽ ngôi nhà thứ hai đó là tài sản tôi tặng riêng cho nó trước hôn nhân, theo pháp luật, hoàn toàn thuộc sở hữu cá nhân của nó.
Nay hai người ly hôn, ngôi nhà ấy chẳng liên quan gì đến con dâu cả.
Mà Trần Lập Nghiệp thì chẳng có tiền thuê luật sư, lại càng chẳng còn lòng dạ nào để đối đầu với tôi nữa.
Toàn bộ quá trình diễn ra cực kỳ suôn sẻ.
Tòa nhanh chóng phán quyết thu hồi lại quyền tặng cho.
Ngôi nhà thứ hai, thuận lợi trở về đứng tên tôi.
Đứa con trai thứ hai yếu đuối, bất tài, kẻ đã trốn tránh tình thân, cuối cùng vì tính cách hèn kém của chính mình mà mất đi cả nhà cửa lẫn gia đình.
Tôi nghe nói, sau khi dọn ra khỏi ngôi nhà mà tôi từng tặng, nó vì không đủ tiền thuê chỗ ở nên phải tạm thời nằm nhờ trên ghế sofa nhà một người bạn.
Nó trở thành kẻ “ra đi tay trắng” đúng nghĩa.
8.
Lần lượt thu hồi hai căn nhà, kế hoạch “quét sạch” của tôi coi như đã hoàn thành được một nửa.
Những người còn lại, là gã con trai cả giả nhân giả nghĩa Trần Lập Quốc, và đứa con trai thứ tư lạnh lùng nhất – Trần Lập Cường.
Tôi không ngạc nhiên khi thấy thằng ba làm loạn, hay thằng hai thì hèn yếu. Nhưng tôi không ngờ, đứa luôn sĩ diện, đặt nặng tiền đồ như Trần Lập Quốc, khi bị dồn đến đường cùng lại là kẻ bộc lộ bộ mặt đáng sợ nhất – vô liêm sỉ, không còn giới hạn.
Ngay khi tôi khởi động thủ tục kiện nó, thấy “mềm mỏng” chẳng ăn thua, nó liền xé bỏ chiếc mặt nạ đạo đức, bắt đầu ra tay độc ác.
Nó biết rõ, điểm yếu duy nhất của tôi chính là con gái – Trần Nguyệt.
Thế là tất cả thủ đoạn bẩn thỉu, nó đều trút lên đầu con bé.
Bắt đầu từ công ty của Trần Nguyệt.
Vốn dĩ con bé làm rất tốt, năng lực nổi bật, quan hệ với cấp trên lẫn đồng nghiệp đều hòa thuận.
Nhưng thời gian đó, cấp trên trực tiếp của nó đột nhiên quay ngoắt thái độ, liên tục gây khó dễ một cách vô lý.
Giao cho nó những công việc khó nhằn nhất, hầu như không thể hoàn thành nổi.
Trong các buổi họp phòng, cố tình bới móc từng chuyện nhỏ, công khai mắng mỏ con bé trước mặt cả đội.
Thậm chí, dự án mà Trần Nguyệt dồn tâm sức làm suốt mấy tháng ròng, cuối cùng lại bị ép giao cho một người “có quan hệ” khác đứng tên.
Trần Nguyệt tức tưởi, ấm ức đến muốn khóc mà chẳng làm được gì.
Mãi sau này, con bé mới được một người bạn thân trong công ty tiết lộ: cấp trên của nó, chính là bạn học cũ của Trần Lập Quốc thời còn học trường Đảng, quan hệ thân thiết lắm.
Thì ra, chính Trần Lập Quốc đã dùng mối quan hệ của mình, chèn ép Trần Nguyệt để ép con bé phải xuống nước, để nó quay sang thuyết phục tôi từ bỏ.
Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó.
Chuyện còn khốn nạn hơn, xảy ra vài ngày sau đó.
Chiều tan làm, Trần Nguyệt vừa về tới khu chung cư thì bị mấy tên lưu manh đứng chặn ở dưới lầu.
Bọn chúng không ra tay đánh đập, chỉ đứng vây quanh con bé, miệng phun ra toàn những lời tục tĩu khó nghe.
“Ô, em gái xinh thế này, đi đâu mà vội thế?”
“Nghe nói dạo này mẹ cô phát tài hả? Sao không mời tụi anh đi uống một ly nhỉ?”
“Về bảo với bà ấy, làm người thì chừa đường lui một chút, đừng ép người quá đáng… Không thì sau này có chuyện gì xảy ra, ai biết được đấy.”
Những lời lẽ bẩn thỉu cùng ánh mắt giễu cợt khiến gương mặt con bé tái mét.
May mà bảo vệ khu chung cư phát hiện kịp thời, đuổi bọn chúng đi.
Nhưng từ hôm đó trở đi, những cuộc “chạm mặt tình cờ” như vậy cứ lặp đi lặp lại.
Chúng bám riết lấy con bé như ruồi nhặng, dai dẳng không buông.
Nó không dám kể với tôi, sợ tôi lo, ngày nào cũng gắng gượng cười.

