Đứa con trai trước mặt tôi luôn cứng rắn như thép cuối cùng cũng để lộ phần mềm yếu nhất trong lòng mình.

Tôi rất muốn đưa tay ôm lấy nó vuốt phẳng nếp nhăn nơi giữa mày nó.

Nhưng tôi chỉ là một làn gió không thể chạm vào.

Tôi chỉ có thể quanh quẩn bên cạnh tham lam cảm nhận tình thân đến muộn này.

Nhìn con trai tôi đã trưởng thành thành một người đàn ông vững vàng đội trời đạp đất.

Nhìn cháu tôi khỏe mạnh hoạt bát tràn đầy hy vọng.

Nhìn đế chế tôi xây bằng cả cuộc đời đang được trao cho sinh mệnh mới.

Mọi tiếc nuối oán hận và bất cam trong tôi đều hoàn toàn tan biến vào khoảnh khắc này.

Tôi Giang Tri Hạ cả đời sóng gió từng yêu từng hận từng thắng cũng từng mất mát.

Nhưng cuối cùng tôi không thua.

Cuộc báo thù của tôi khép lại bằng cách hoàn mỹ nhất.

Di sản của tôi được truyền thừa bằng trí tuệ sáng suốt nhất.

Sinh mệnh của tôi tiếp tục bằng hình thức đẹp đẽ nhất.

Đủ rồi.

Như vậy là đủ rồi.

Chấp niệm cuối cùng nơi sâu thẳm linh hồn rốt cuộc cũng tan biến.

Tôi cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có.

Tạm biệt con trai của mẹ.

Tạm biệt cháu nội của bà.

Tạm biệt thế giới này.

Câu chuyện của tôi kết thúc tại đây.

Còn truyền kỳ của các con đang tắm trong ánh mặt trời kéo dài vô hạn cho đến vĩnh hằng.

19

Cố Ngôn Thâm chết vào một buổi sáng đầu thu.

Tin hắn chết do một hộ công của bệnh viện phát hiện khi đang dọn dẹp chất bẩn cho hắn.

Lúc ra đi hắn rất yên tĩnh.

Thậm chí không làm kinh động đến bệnh nhân giường bên vẫn đang ngáy đều đều.

Đôi mắt hắn mở to.

Trừng trừng nhìn vào một đốm mốc nhỏ cỡ hạt đậu trên trần nhà.

Nhãn cầu đục ngầu đầy tia máu.

Bên trong đông cứng lại là oán độc và bất cam vô hạn chưa kịp tan đi.

Thân thể hắn gầy đến mức chỉ còn trơ xương.

Nằm liệt giường thời gian dài khiến lưng và mông hắn xuất hiện từng mảng loét lớn.

Thối rữa chảy mủ tỏa ra mùi hôi ngọt lợ đến buồn nôn.

Y tá đến xác nhận tử vong ghi chép thời gian một cách qua loa rồi dùng một tấm vải trắng phủ từ đầu đến chân hắn.

Giống như đang xử lý một món rác thải bị bỏ đi.

Không người thân.

Không nước mắt.

Không lời tiễn biệt.

Hắn cứ như vậy lặng lẽ biến mất khỏi thế giới này.

Tựa như một làn khói xanh chưa từng tồn tại.

Ba ngày sau luật sư Trần mới nhận được điện thoại từ bệnh viện.

Hỏi có ai đến xử lý hậu sự cho Cố Ngôn Thâm hay không.

luật sư Trần im lặng rất lâu.

Cuối cùng ông nói ông sẽ xử lý.

Ông trích ra một khoản tiền rất nhỏ từ quỹ dự phòng thi hành di chúc tôi để lại.

Dùng để thanh toán số viện phí còn thiếu của Cố Ngôn Thâm.

Và chi trả cho một lễ hỏa táng cùng an táng đơn giản nhất.

Không tang lễ.

Không bia mộ.

Chỉ có một hũ tro cốt rẻ tiền được đặt trong nghĩa trang ngoại ô thành phố ở một góc hẻo lánh nhất.

Tên đăng ký mộ là Cố Ngôn Thâm.

Ngoài ra không có thêm một chữ nào.

Sau khi làm xong tất cả luật sư Trần gửi cho tôi một tin nhắn.

Chỉ có hai chữ:

“Mọi việc đã xong.”

Tôi nhìn chiếc hộp nhỏ nằm trong nghĩa trang.

Chợt nhớ đến rất nhiều năm trước.

Lần đầu tiên tôi gặp hắn.

Hắn vẫn chỉ là một cậu thanh niên hơn hai mươi tuổi.

Mặc chiếc áo sơ mi đã giặt đến bạc màu đứng trước cửa kho hàng của tôi có chút lúng túng hỏi:

“Xin hỏi ở đây có tuyển quản lý kho không?”

Khi đó trong mắt hắn vẫn còn sự trong trẻo và chất phác của tuổi trẻ.

Tôi không biết từ khi nào.

Sự trong trẻo ấy bị vũng bùn dục vọng nuốt chửng hoàn toàn.

Là khi sự nghiệp tôi lên như diều gặp gió hắn bắt đầu hưởng thụ phú quý không cần bỏ sức?

Hay khi hắn gặp Chu Cầm nếm trải cảm giác kích thích của phản bội?

Hoặc có lẽ ngay từ đầu hắn tiếp cận tôi đã mang theo mục đích không thể nói ra?

Tôi không muốn truy cứu nữa.

Người chết nợ tiêu.

Mối ân oán yêu hận kéo dài hai mươi năm giữa tôi và hắn.

Cuối cùng cũng vẽ nên một dấu chấm tròn trịa.

Cuộc đời hắn khởi đầu vì tôi.

Cũng kết thúc vì tôi.

Hắn đạt được tất cả những thứ vốn không thuộc về mình.

Cuối cùng lại mất sạch bằng cách nhục nhã nhất.

Đó chính là số mệnh của hắn.

Cũng là cái giá cuối cùng hắn phải trả cho lòng tham và sự phản bội của chính mình.

Tôi nhìn hũ tro cốt cô độc kia lần cuối.

Quay người rời đi.

Không bao giờ ngoảnh đầu lại nữa.

20

Tại thị trấn nhỏ ở miền Nam ẩm ướt và oi bức ấy, cuộc sống của Chu Cầm cũng rơi vào một vũng bùn chết lặng.

Năm năm trôi qua.

Con dao thời gian đã không chút nương tay khắc lên gương mặt cô ta những dấu vết tàn nhẫn.

Khóe mắt đầy những nếp nhăn li ti.

Làn da từng được chăm sóc kỹ lưỡng nay trở nên chảy xệ và xỉn màu.

Để mưu sinh, một ngày cô ta phải làm ba công việc.

Ban ngày bưng bê trong quán trà cơm, ban đêm làm nhân viên xếp hàng cho siêu thị, rạng sáng còn phải đi lau dọn các tòa nhà văn phòng.

Sự lao lực không hồi kết đã vắt kiệt chút phong vận cuối cùng còn sót lại.

Khiến cô ta hoàn toàn biến thành một phụ nữ trung niên mờ nhạt chỉ biết vùi đầu vì miếng cơm manh áo.