Vì lỡ ăn một miếng diếp cá trước buổi tiệc tối, Bùi Hành Tri đã tzát tôi một cú trời giáng ngay trước mặt bao nhiêu người.
Anh lau tay, ánh mắt nhìn tôi như nhìn một thứ rác rưởi:
“Cái loại hạ đẳng mồm mép tanh hôi như cô, căn bản không xứng với vị trí Bùi phu nhân.”
Bạch nguyệt quang của anh đứng bên cạnh che miệng cười khẽ: “Chắc chị cũng thèm quá rồi, dẫu sao trước đây cũng từ khu ổ chuột đi ra mà.”
Tôi không khóc, cũng chẳng xin lỗi.
Tôi chỉ bình thản lấy từ trong túi xách ra lọ “Vitamin” đã uống suốt 5 năm qua, ngay trước mặt họ, đổ hết sạch vào tháp rượu champagne.
Bùi Hành Tri nhíu mày: “Cô lại phát điên cái gì đấy?”
Tôi liếm vệt mzáu nơi khóe môi, để lộ nụ cười chân thật đầu tiên trong suốt 5 năm này.
Anh không biết, đó chẳng phải là Vitamin.
Đó là thuốc an thần liều cao để ức chế “Gen siêu hùng” (XYY) trong cơ thể tôi.
Thuốc dừng rồi.
Giờ đây, giờ săn sẽ bắt đầu.
01.
Tôi đổ sạch những viên thuốc trắng vào tháp champagne.
Trong làn nước màu hổ phách, những viên thuốc tan ra nhanh chóng, sủi lên những bọt khí li ti.
Bùi Hành Tri cảm thấy bị mất mặt trước quan khách.
Sắc mặt anh xanh mét. Anh bzóp chặt lấy czổ tôi, đẩy mạnh tôi ra sau.
Lưng tôi đập vào bức tường lạnh lẽo, phát ra một tiếng động trầm đục.
“Chúc Dã, cái loại tiện chủng như cô, cho cô mặt mũi quá rồi phải không?” Giọng anh rít qua kẽ răng, mang theo cơn giận dữ kìm nén.
“Cô có biết lọ thuốc này đắt thế nào không? Một lọ đủ cho cái nhà nghèo kiết xác của cô ăn cả đời đấy.”
Tay anh bzóp czổ tôi mỗi lúc một chặt. Tôi bắt đầu cảm thấy ngạt thở.
Lâm Uyển – bạch nguyệt quang của anh tiến lại gần. Cô ấy mặc một chiếc váy dạ hội trắng tinh khôi, trông như một tiên nữ không vướng bụi trần.
“Hành Tri anh ơi, anh đừng giận mà.” Cô ấy nhỏ nhẹ khuyên nhủ, tay đặt lên cánh tay Bùi Hành Tri. “Chắc chị nhà chỉ muốn gây sự chú ý với anh thôi, dẫu sao thì…”
Cô ấy khựng lại, che miệng cười khẽ: “Dẫu sao ngoài việc làm loạn lên, chị ấy cũng chẳng biết làm gì khác nữa.”
Miệng thì nói lời can ngăn, nhưng đôi giày cao gót mười phân dưới chân cô ấy lại dẫm thật mạnh lên mu bàn chân tôi.
Cơn đau nhọn hoắt từ bàn chân lập tức truyền đi khắp cơ thể. Tôi có thể cảm nhận được gót giày đang nghiến nát da thịt, thậm chí chạm vào cả xương.
Xung quanh, đám quan khách đều đang xem kịch hay.
Ánh mắt họ như những mũi kim đâm vào người tôi.
“Nhìn cô ấy kìa, thật mất mặt.”
“Bùi tổng sao lại cưới loại đàn bà này nhỉ.”
“Nghe nói trên người có mùi nghèo hèn, rửa thế nào cũng không sạch.”
Những âm thanh đó không lớn không nhỏ, vừa đủ lọt vào tai tôi.
Tôi cúi đầu nhìn bàn chân bị dẫm đến chảy mzáu của mình. Mázu nhuộm đỏ thảm trắng, trông như một đóa hoa xấu xí.
Cơ thể tôi bắt đầu run rẩy nhẹ.
Đó không phải vì sợ hãi, mà là vì phản ứng cai thuốc sau thời gian dài bắt đầu tái phát.
Một cảm giác hưng phấn lạ lẫm như dòng điện chạy khắp tứ chi bách hài.
Bùi Hành Tri tưởng tôi sợ. Anh buông tay, nhìn tôi từ trên cao: “Cút về nhà quỳ mà sám hối. Tối nay cấm ăn cơm.”
Giọng anh như đang ra lệnh cho một con chó.
Tôi không nhúc nhích. Tôi từ từ ngẩng đầu lên, mỉm cười với anh một cái.
Nụ cười này rất nhẹ, rất nhạt. Khóe miệng nhếch lên để lộ hàm răng trắng sứ, nhưng trong đôi mắt không hề có chút hơi ấm nào.
Nhìn thấy nụ cười của tôi, Bùi Hành Tri bỗng rùng mình một cái không rõ lý do. Anh nhíu mày, định nói gì đó.
Nhưng tôi đã quay người, khập khiễng bước về phía cửa.
Tôi không ngoảnh đầu lại. Tôi biết, từ khoảnh khắc này, mọi thứ đã khác rồi.
Kẻ cam chịu mang tên Chúc Dã đã ch trong buổi tiệc này. Giờ đây, thứ đang tồn tại là một con dã thú vừa thoát khỏi xiềng xích.
02.
Tôi quay về căn biệt thự được gọi là “nhà” kia. Nơi này nói là nhà, chẳng thà nói là một cái lồng lộng lẫy.
Việc đầu tiên tôi làm là tìm sạch những lọ thuốc dự phòng giấu ở mọi ngõ ngách trong biệt thự.
Trong tủ đầu giường, trong ngăn bí mật của phòng thay đồ, trong ngăn kéo thư phòng, thậm chí trong thùng gạo ở bếp cũng có.
Tôi mở từng lọ, đổ hết những viên thuốc trắng vào bồn cầu, rồi nhấn nút xả nước.
Thuốc xoay tròn trong hố nước rồi biến mất. Giống như cuộc hôn nhân 5 năm nực cười của tôi vậy.
Tôi nhìn mình trong gương. Sắc mặt nhợt nhạt, môi không còn chút mzáu, nhưng đôi mắt thì sáng đến đáng sợ.
Đồng tử giãn nở không kiểm soát, rìa mắt vằn lên tia đỏ kỳ quái.
Cảm giác hưng phấn thèm khát mzáu thịt như hàng vạn con kiến bò khắp người tôi.
Tôi khao khát được nghe tiếng xương gãy, khao khát được ngửi mùi mzáu tươi.
Cửa mở. Bùi Hành Tri đưa Lâm Uyển về.
Anh dường như đã nguôi giận sau buổi tiệc, gương mặt mang theo vẻ mỉa mai đắc ý. Lâm Uyển thì như một nữ chủ nhân, thân mật khoác tay anh.
“Đi, bưng bữa tối chuẩn bị cho Vượng Tài ra đây.” Bùi Hành Tri ra lệnh cho người giúp việc.
Vượng Tài là con chó Golden nhà họ nuôi. Người giúp việc bưng ra một cái bát inox đựng thức ăn thừa đã bắt đầu có mùi thiu.

