Nhưng… bắt đầu từ đâu?

Thẩm Tinh Hà chết ở nước ngoài.

Cảnh sát kết luận là tai nạn do chơi thể thao mạo hiểm.

Một linh kiện trong bộ đồ bay wingsuit đã bị lỗi kỹ thuật.

Nhưng nếu lời Diệm Tu nói là thật—nếu đó không phải tai nạn…

Vậy thì lỗi kỹ thuật kia chính là bị can thiệp.

Là ai ra tay?

Hứa An An?

Không giống.

Cô ta tham lam, độc ác thật, nhưng không đủ gan và khả năng để lên kế hoạch cho một vụ ám sát xuyên quốc gia như vậy.

Là Diệm Tu?

Tại sao?

Vì cạnh tranh thương mại?

Không hợp lý.

Thời điểm đó, Viễn Châu Capital còn chưa xuất hiện.

Anh ta và Thẩm Tinh Hà… không có bất kỳ liên hệ nào.

Vậy thì… là vì tôi sao?

Ý nghĩ đó khiến sống lưng tôi lạnh buốt.

Không thể nào.

Anh ta hoàn toàn không có tình cảm gì với tôi.

Trong mắt anh ta, tôi chỉ là một công cụ.

Một người như anh ta—sẽ không bao giờ giết người chỉ vì một công cụ.

Manh mối, dường như lại rơi vào ngõ cụt.

Tôi bực bội đi qua đi lại trong phòng như con thú bị nhốt lồng.

Ánh mắt lại một lần nữa dừng trên bàn làm việc của Thẩm Tinh Hà.

Tôi bước tới, kéo ngăn kéo ra.

Bên trong, ngoài chiếc điện thoại đen kia và bản hợp đồng sỉ nhục ấy…

Không còn gì cả.

Tôi cầm lấy điện thoại, lại mở đoạn ghi âm đó lên.

“…Anh sẽ cắt đứt với Hứa An An. Cô ta quá đáng sợ…”

“…Thật ra, anh gặp một cô gái. Cô ấy khác hoàn toàn. Rất trong trẻo, rất bình thường… làm việc ở một tiệm hoa…”

“…Mẹ à, đợi con về.”

Đợi anh về…

Anh ấy định trở về làm gì?

Chấm dứt với Hứa An An.

Bắt đầu lại với cô gái ở tiệm hoa.

Rồi sao nữa?

Sau khi trở về… anh ấy còn định làm gì?

Ánh mắt tôi dừng lại trên chồng tạp chí thương mại đặt trên bàn.

Đó là những tạp chí Thẩm Tinh Hà từng đọc.

Trên đó, có không ít chỗ được anh dùng bút highlight đánh dấu.

Phần lớn đều liên quan đến ngành năng lượng mới và công nghệ cao.

Văn Bội Lan từng nói, tuy Thẩm Tinh Hà ham chơi, nhưng về kinh doanh, anh rất có đầu óc.

Anh luôn quan tâm đến các ngành công nghiệp mới nổi.

Thậm chí từng chủ trì cải cách nội bộ ở vài công ty con.

Tuy cuối cùng—những cải cách đó đều bị đè xuống bởi một số “người cũ” trong tập đoàn.

“Người cũ”…

Tim tôi chợt khựng lại.

Trong một công ty, ai là người ghét cải cách nhất?

Chính là những kẻ ăn trên ngồi trốc nhờ vào cơ chế cũ—những kẻ có đặc quyền, có lợi ích.

Nếu Thẩm Tinh Hà trở về—

Nếu anh thật sự định tiếp quản tập đoàn, mạnh tay cải cách lại toàn bộ hệ thống…

Thì ai sẽ là người bị ảnh hưởng nặng nề nhất?

Tôi lập tức mở laptop của anh ra.

Bị khóa bằng mật khẩu.

Tôi thử ngày sinh của anh — sai.

Thử dãy tọa độ hôm trước tôi từng thấy — cũng sai.

Tôi nhìn chằm chằm vào giao diện đăng nhập.

Suy nghĩ.

Là gì mới đúng?

Bất chợt—

một câu trong bản ghi âm hiện lên trong đầu tôi.

Cô gái bán hoa ấy.

Tiệm hoa đó tên là… “Tiệm Hoa Dư Quang.”

Tôi thử gõ vào: “Yuguang”.

Sai.

Tôi thêm chữ “Huadian”.

“YuguangHuadian”.

Vẫn sai.

Chẳng lẽ…

Tôi hít sâu một hơi, rồi gõ: “Yuguang520”.

Màn hình sáng lên.

Màn hình desktop hiện ra trước mắt tôi.

Tôi đã thành công.

Tim tôi đập như muốn nổ tung lồng ngực.

Thì ra, tình cảm mà Thẩm Tinh Hà dành cho cô gái đó… còn sâu đậm hơn tôi tưởng.

Anh thậm chí đã lấy tên cô ấy, làm mật khẩu máy tính của mình.

Tôi nuốt xuống cảm xúc rối ren trong lòng.

Nhanh chóng bắt đầu lướt qua các tập tin trong máy.

Phần lớn chỉ là tài liệu dự án, báo cáo kinh doanh.

Khi tôi gần như đã muốn bỏ cuộc—

Thì trong một thư mục bị mã hóa, tôi phát hiện ra một tập tin duy nhất.

Tên của nó là: “Kẻ Ăn Bám.”

Tôi click vào.

Trong đó, là toàn bộ chứng cứ tham nhũng, biển thủ của một nhóm lãnh đạo cấp cao trong Tập đoàn Thẩm thị.

Sao kê chuyển khoản.

Hợp đồng ngầm.

Sổ sách rửa tiền.

Mỗi dòng chữ như một cái tát vào sự ngây thơ từng có của tôi.

Và ở đầu danh sách ấy—

Tôi thấy một cái tên mà tôi quen thuộc đến đau lòng.

Trương Bá.

Trương Viễn Sơn.

Phó Tổng Giám đốc Tập đoàn Thẩm thị.

Người từng vào sinh ra tử với cha của Thẩm Tinh Hà.

Lão thần đứng sau hậu trường bao năm.

Người mà ngay cả Văn Bội Lan cũng phải kính nể vài phần.

Là ông ta?

Tôi không thể tin nổi vào mắt mình.

Cuối tài liệu là một đoạn ghi chú mà Thẩm Tinh Hà đã viết:

“Công sức cả đời của cha, không thể để bọn sâu mọt này phá hủy.”

“Chú Trương, vì nể tình chú từng theo cha tôi lập nghiệp, tôi cho chú một cơ hội cuối cùng.”

“Trong vòng ba ngày, hãy trả lại toàn bộ số tài sản đã chiếm đoạt.”

“Và… tự mình nộp đơn từ chức.”

“Nếu không, chờ tôi trở về—chúng ta gặp nhau tại tòa.”

Ngày tạo của tập tin—

Chính là năm ngày trước khi anh ấy tử nạn.

Tôi hiểu rồi.

Tôi đã hiểu hết.

Cái chết của Thẩm Tinh Hà—không phải tai nạn.

Cũng không phải chuyện tình cảm dẫn đến thù hận.

Mà là một vụ mưu sát bẩn thỉu, để bịt đầu mối.