“Cô này, có phải cô lấy nhầm hành lý rồi không?”

“Đây là vali của tôi, sao mà nhầm được?”

“Nhưng cái này là của tôi mà.”

“Của cô? Trên đó có viết tên cô à? Ai thấy nào?”

Trước băng chuyền hành lý ở sân bay, một giọng nữ yếu ớt pha lẫn tiếng nghẹn ngào vang lên, cô ta ôm chặt một chiếc vali màu hồng anh đào, không chịu buông tay.

Bên cạnh, một người đàn ông như vệ sĩ, đứng chắn trước mặt cô ta, ánh mắt đầy khinh thường nhìn về phía chủ nhân thật sự của chiếc vali.

Tô Nhiên chỉ cảm thấy thái dương đang giật thình thịch.

Chuyến công tác lần này thật quá xui xẻo.

Băng chuyền hành lý vẫn “ù ù” quay đều.

Sảnh đến đông đúc, người qua người lại, ồn ào hỗn loạn.

Tô Nhiên lập tức nhìn thấy vali của mình.

Chiếc vali hồng anh đào đó là do cô nhờ bạn là nhà thiết kế người Ý đặc biệt đặt làm, trên toàn thế giới chỉ có duy nhất một cái.

Chất liệu thân vali đặc biệt, màu sắc cũng được điều chỉnh thử nghiệm hơn chục lần mới xác định được màu hồng độc quyền cuối cùng.

Cô bước nhanh đến, đưa tay chuẩn bị lấy vali xuống.

Nhưng một bàn tay trắng trẻo khác còn nhanh hơn cô.

Một cô gái mặc váy liền thân màu trắng, trang điểm tinh tế, đã nhanh tay ôm lấy chiếc vali.

Cô gái trông khoảng hơn hai mươi tuổi, tóc dài xõa vai, gương mặt ngây thơ vô tội.

Tô Nhiên hơi sững người.

“Cô ơi, xin lỗi, đây là vali của tôi.” Cô lễ phép nhắc nhở.

Cô gái ngẩng đầu lên, chớp chớp đôi mắt to, vẻ mặt ngơ ngác.

“Của cô? Không thể nào, cái này là tôi mới mua mà.”

Giọng cô ta mềm mại như kẹo, còn mang theo một chút ấm ức,

như thể Tô Nhiên mới là người vô lý gây sự vậy.

Tô Nhiên hít sâu một hơi, cố kiềm chế, chỉ vào một bên thân vali.

“Chiếc vali này là hàng đặt riêng, trên đó có viết tắt tên tôi, SR.”

Nghe vậy, cô gái lập tức xoay ngược chiếc vali lại, ôm càng chặt hơn.

“Ở đâu? Sao tôi không thấy? Có khi nào cô định giở trò lừa đảo không?”

Đúng lúc này, một bóng người cao lớn chắn trước mặt cô gái.

Người đàn ông mặc đồ hiệu từ đầu đến chân, tóc chải bóng loáng, nhìn Tô Nhiên từ trên xuống bằng ánh mắt khinh khỉnh.

“Cô định làm gì đấy? Giữa chốn đông người mà định cướp đồ sao?”

Anh ta tên Trương Hạo, là bạn trai của cô gái tên Lâm Vi Vi.

Lâm Vi Vi lập tức trốn ra sau lưng anh ta, thò nửa cái đầu ra, mắt đỏ hoe.

“A Hạo, cô ấy dữ lắm, cứ khăng khăng nói vali của em là của cô ta.”

Trương Hạo lập tức bảo vệ bạn gái chặt hơn, ánh mắt nhìn Tô Nhiên tràn đầy địch ý.

“Cô à, nhìn cô ăn mặc ra dáng người có học, sao lại làm chuyện như thế? Chiếc vali này là tôi mua cho bạn gái tôi đấy, chắc cô nhận nhầm rồi?”

Tô Nhiên suýt thì bật cười vì tức.

Thời buổi này, cướp đồ mà cũng có thể nói hùng hồn như vậy sao?

Sự kiên nhẫn của cô đang dần bị bào mòn.

Thứ bên trong vali còn quan trọng gấp vạn lần cái vali.

Nếu thứ đó xảy ra chuyện gì, cô không gánh nổi hậu quả.

“Tôi nói lại lần nữa, chiếc vali này là của tôi.”

Từng chữ từng chữ, Tô Nhiên nói rõ ràng, giọng lạnh đi trông thấy.

“Tôi không có thời gian đứng đây đôi co với các người.”

Trương Hạo cười khẩy một tiếng.

“Ồ, còn ra vẻ nữa? Không phải là thấy vali bạn gái tôi là bản giới hạn, muốn chiếm làm của riêng sao?”

Anh ta đảo mắt nhìn Tô Nhiên từ trên xuống dưới.

“Loại phụ nữ như cô tôi gặp nhiều rồi, trên người chẳng có món đồ hiệu nào, lại muốn bám víu đàn ông giàu có. Tiếc là tìm nhầm người rồi.”

Lâm Vi Vi ở phía sau khe khẽ phụ họa.

“Đúng thế đó A Hạo, chiếc vali này anh phải nhờ bao nhiêu mối quan hệ mới mua được cho em mà, em thích nó lắm luôn.”

Một hát một bè, phối hợp ăn ý vô cùng.

Đã có vài hành khách bị tiếng cãi vã thu hút, dừng lại quan sát.

Tiếng bàn tán không lớn, nhưng đủ rõ ràng.

“Cô gái đó trông không giống người xấu, có khi thật sự nhận nhầm rồi?”

“Khó nói lắm, bây giờ nhiều cô gái thực dụng lắm, thấy đàn ông giàu là muốn bám vào.”

Sắc mặt Tô Nhiên hoàn toàn trầm xuống.

Cô không muốn làm lớn chuyện, nhưng giờ xem ra, không dạy dỗ chút thì họ lại tưởng cô dễ bắt nạt.

Hai người này, rõ ràng xem cô là quả hồng mềm dễ bóp.

“Được, các người nói là của các người đúng không?”

Tô Nhiên bỗng trở nên bình tĩnh, thậm chí còn nở nụ cười nhẹ.

Trương Hạo và Lâm Vi Vi liếc nhau, cả hai đều có vẻ đắc ý.

Tưởng cô chịu bỏ cuộc rồi.

“Tất nhiên là của chúng tôi rồi!” Trương Hạo ngẩng cao đầu.

“Được thôi.” Tô Nhiên gật đầu, rồi móc điện thoại ra.

“Vậy thì báo cảnh sát, hoặc gọi an ninh sân bay đến, để họ phân xử xem chiếc vali độc nhất vô nhị này rốt cuộc là của ai.”

2

Nghe thấy hai chữ “báo cảnh sát”, ánh mắt của Lâm Vi Vi lóe lên một chút,

nhưng Trương Hạo lại tỏ ra chẳng hề bận tâm.

“Gọi thì gọi! Ai sợ ai? Cây ngay không sợ chết đứng!”

Anh ta giống như hiện thân của chính nghĩa, giọng nói vang dội, thu hút thêm nhiều ánh mắt chú ý.