Ba chồng khoát tay: “Thật ra chúng ta cũng chẳng chăm sóc con được bao nhiêu. Theo luật, tài sản vợ chồng chia đôi, phần của Chu Dịch sẽ chia tiếp. Ba sẽ nhờ luật sư làm việc với con.”
Tôi đè nén niềm vui trong lòng, ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh: “Vâng, con nghe theo ba.”
Ba chồng gật đầu rồi rời khỏi phòng bệnh. Căn phòng chỉ còn lại tôi và người mẹ chồng đang nằm liệt trên giường.
Tôi chậm rãi bước tới, nhìn thẳng vào đôi mắt đầy oán hận của bà ta, hạ giọng nói: “Bà đang tức vì ba chia tài sản cho tôi, đúng không? Không cam tâm phải chia cho tôi dù chỉ một chút, đúng không? Tiếc quá, luật pháp là vậy, bà không cản được đâu.”
Mắt bà trợn trừng, toàn thân run rẩy, miệng phát ra những tiếng “a a a” vô nghĩa, không thể nói, không thể cử động.
Hứng thú nổi lên, tôi cúi sát tai bà thì thầm: “À đúng rồi, suýt nữa quên nói với bà. Tôi sớm biết họ bị nhốt trong kho lạnh rồi. Ngay từ lúc gọi bà tới, tôi đã biết cả rồi. Chỉ là sau đó xảy ra quá nhiều chuyện, lại bị bà liên tục gây rối, nên tôi… quên mất họ còn ở trong đó.”
“Nói cho cùng thì, công lớn khiến họ chết trong kho lạnh… chính là bà đấy.”
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt bà ta, thấy rõ đồng tử co rút, nước mắt trào ra dữ dội. Miệng ú ớ nhưng hoàn toàn bất lực. Nếu còn động đậy được, chắc bà ta đã lao tới cào chết tôi rồi.
Nhưng thấy bà tức đến vậy, tôi lại càng không ngại nói thêm. Tôi cúi sát hơn nữa: “Bà thấy tôi độc ác đúng không? Sao lại gọi là độc ác được. Tôi biết chuyện từ lâu, nhẫn nhịn đến hôm nay là để cho họ chết hẳn.”
“Ly hôn làm gì chứ? Họ còn sống thì tài sản cũng chẳng chia được bao nhiêu, cuối cùng vẫn rơi vào tay họ. Chi bằng để họ chết quách đi, gọn gàng hơn nhiều.”
“Dù sao thì… ly hôn sao bằng làm ‘góa phụ’, vừa danh chính ngôn thuận, lại vừa thơm, đúng không?”
“Bà hiểu tôi mà, nhỉ? Bị bà chèn ép bao nhiêu năm, cuối cùng tôi cũng đòi lại được công bằng cho chính mình rồi.”
Ánh mắt mẹ chồng tôi giận dữ đến tột độ, nước mắt không ngừng tuôn rơi, gương mặt ngập tràn hối hận và phẫn nộ. Nhưng bà không thể làm gì cả, chỉ phát ra những tiếng nức nở vô nghĩa, chẳng ai hiểu bà đang muốn nói gì.
Tôi đứng đó nhìn bà khóc thêm vài phút, rồi xoay người rời đi.
Sau khi Chu Dịch và Giang Hân chết, những dòng chữ bay cũng thưa dần. Chỉ còn sót lại vài lời than vãn đòi hoàn tiền:
【Tôi mua gói hội viên để xem cái kết này à?】
【Có bộ phim nào mà nam nữ chính chết hết không vậy trời? Sốc thật sự!】
【Chết rét trong kho lạnh, chưa kịp nói câu nào luôn, đúng là chưa từng thấy.】
【Thôi xong, chết hết rồi, chẳng còn gì để xem, giải tán thôi.】
【Không thể tin nổi, người thắng cuối cùng lại là… nữ phụ.】
【Chồng chết, không con, ôm trọn tài sản, đúng là thơm thật sự!】
Phải, rất thơm.
Còn thơm hơn nữa là: Vương Oanh cũng bị bắt. Nhưng cô ta chủ động đề nghị hòa giải ngoài tòa. Dù sao thì cô ta không trực tiếp nhốt hai người kia, chỉ là gián tiếp, không phải chủ mưu. Trách nhiệm chính vẫn thuộc về Chu Dịch và Giang Hân.
Vương Oanh đề nghị bồi thường hai triệu. Tôi và ba chồng đều đồng ý. Mỗi người chia một nửa, tôi lập tức nhận về một triệu. Ba chồng chỉ liếc nhìn điện thoại, rồi lặng lẽ rời đi.
Sau khi lo xong hậu sự cho Chu Dịch, tôi dọn về nhà mẹ ruột. Nghỉ ngơi nửa tháng thì luật sư tới gặp.
Ông ta rà soát toàn bộ tài sản chung của tôi và Chu Dịch: bốn căn nhà, hai chiếc xe, một công ty. Chu Dịch chết rồi, công ty cũng không thể tiếp tục vận hành. Ba chồng cho người mua lại, đổi thành tiền mặt.
Tôi không muốn sống trong căn nhà mang hơi thở của Chu Dịch, cũng không muốn lái chiếc xe anh ta từng dùng. Tôi chỉ cần tiền. Vì thế, toàn bộ bất động sản đều được bán đi, đổi thành tiền mặt chuyển cho tôi. Cộng cả tiền công ty, tổng cộng hơn tám mươi triệu.
Tôi mang số tiền đó trở về quê nhà. Mua một căn nhà gần ba mẹ, tậu thêm một chiếc Mercedes E, rồi tìm một công việc nhàn nhã để làm.
Dù sao thì hơn bảy mươi triệu tôi gửi tiết kiệm kỳ hạn, tiền lãi mỗi tháng cũng đủ để tôi sống cả đời không hết. Tôi chỉ cần có việc gì đó làm cho đỡ buồn. Nếu không thì… hẹn hò cho vui, tuyệt đối không để lộ mình có bao nhiêu tiền.
Bởi vì tôi hiểu rõ: lòng người là thứ dễ thay đổi nhất, và tôi không muốn đánh cược.
Còn hôn nhân ư? Tôi sẽ không bước vào nữa đâu. Vì tôi đã biết kết cục sẽ ra sao.
Nhưng tôi vẫn yêu đời. Vì tôi có tiền. Tôi có thể sống phong phú, rực rỡ, và tự do.
Chuyện bắt gian năm đó, tôi đã chôn sâu trong lòng, không bao giờ kể với ai. Những dòng chữ bay năm xưa cũng không xuất hiện nữa.
Dù họ chưa từng đứng về phía tôi, tôi vẫn phải cảm ơn họ. Nếu không có họ, tôi làm sao có cơ hội giết sạch tất cả? Nếu không nhờ họ tường thuật tình hình theo thời gian thực, tôi cũng chẳng biết hai người kia chết như thế nào.
Tất nhiên, tôi sẽ không nói lời cảm ơn đâu. Bởi vì nếu họ biết… chắc sẽ tức chết mất.
Ai mà ngờ chỉ vì xem phim rồi gõ vài dòng bình luận, lại vô tình đẩy nam nữ chính vào chỗ chết?
Chuyện này kể ra, chắc chẳng ai tin nổi.
(Hết truyện)

