Tối hôm đó, chị Lý nhắn cho tôi:
“Tô Dao, tin hot nè — Chu Lâm Lâm bị mắng tới tấp.”
“Sao vậy?”
“Trương tổng không ký tiếp hợp đồng, sếp lớn nổi trận lôi đình, hỏi giám đốc Vương lý do.
Ổng đổ tại Chu Lâm Lâm làm không tới nơi. Cô ta lại quay sang đổ do em không bàn giao rõ ràng.”
“Rồi sao nữa?”
“Sếp bắt giám đốc Vương đích thân đi gặp Trương tổng. Kết quả là bị đuổi thẳng.”
Tôi nhìn màn hình điện thoại, không nói gì.
“Tô Dao, em biết Trương tổng nói gì không?”
“Nói gì?”
“Ổng nói: ‘Khi Tô Dao còn ở đó, các người xem cô ấy như cỏ rác. Cô ấy đi rồi, các người mới biết cô ấy là vàng. Nhưng muộn rồi.’”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố nhấp nháy.
Thành phố này, mỗi ngày đều có người đang nỗ lực. Mỗi ngày, cũng có người bị phụ bạc.
Nhưng tôi — sẽ không để bản thân bị phụ bạc thêm lần nào nữa. Lần này, tôi đã chọn chính mình.
12.
Một năm sau.
Tôi ngồi trong văn phòng công ty mới, bên ngoài là toàn cảnh đường chân trời khu CBD.
Giám đốc thị trường, lương tháng 40.000. Tiền thưởng theo hiệu suất năm ngoái — 150.000.
Tôi đã mua xe. Đặt cọc căn hộ ở phía Đông thành phố.
Cuộc sống chưa bao giờ tốt đến vậy.
Điện thoại reo — tin nhắn từ Linh tổng.
“Tô Dao, đã chuẩn bị xong tài liệu cho buổi gặp khách chiều nay chưa?” “Xong rồi ạ, em đã gửi tài liệu cho chị.” “Tốt. Giữ phong độ nhé.”
Tôi đặt điện thoại xuống, liếc nhìn tấm ảnh trên bàn.
Là bức chụp trong buổi team building tháng trước. Cả phòng thị trường có 15 người, tôi đứng giữa.
Cấp dưới gọi tôi là Tô tổng. Không còn là chị Tô. Là Tô tổng.
Chiều, tôi ra ngoài gặp khách hàng.
Đi ngang một quán cà phê, tôi bỗng nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Là Chu Lâm Lâm.
Cô ta ngồi ở một góc quán, cúi đầu nhìn điện thoại. Mặc áo thun quần jeans bình thường, mặt mộc, không còn vẻ lộng lẫy, kiêu kỳ như cô công chúa nhỏ năm nào.
Tôi do dự vài giây, rồi bước vào.“Chu Lâm Lâm?”
Cô ta ngẩng đầu, thấy tôi thì sững sờ: “Tô… Tô Dao?”“Lâu rồi không gặp.”
Cô ta đứng bật dậy, có phần lúng túng. “Chị… chị giờ làm ở đâu?”
“Tòa nhà bên cạnh thôi.” Tôi đáp. “Còn em?”
“Em…” Cô ta cúi đầu. “Em nghỉ ở công ty cũ rồi.”“Ồ?”“Cậu Vương cũng… bị giáng chức rồi.”
Tôi không nói gì.“Tô Dao, em…” Cô ta mấp máy môi, như định nói gì đó.
Tôi chờ.
Nhưng cuối cùng, cô ta không nói ra được. “Không có gì.” Cô ta gượng cười: “Chị… chị sống ổn chứ?”
“Cũng ổn.” Tôi nhìn đồng hồ. “Chị còn phải gặp khách, đi trước nhé.”“Dạ… dạ.”
Tôi quay người, bước về phía cửa.
“Tô Dao.” Phía sau vang lên giọng cô ta.
Tôi dừng lại.
“Năm đó… em không nên đối xử với chị như vậy.” Giọng cô ta rất nhỏ. “Em xin lỗi.”
Tôi quay đầu nhìn cô ta.
Người từng cao ngạo, từng được o bế, Giờ đây đứng trước mặt tôi, vành mắt đỏ hoe.
Tôi nhớ lại những đêm tăng ca đến mệt mỏi.
Nhớ lại câu nói: “Chị quá cứng nhắc, bảo sao không thăng chức được.”
Nhớ đến giọng của giám đốc Vương: “Người trẻ phải có tầm nhìn.”
Nhớ lại đêm hôm ấy, tôi ngồi một mình trong văn phòng, cặm cụi sửa phương án đến sáng.
“Chu Lâm Lâm.” Tôi nói, “Không cần xin lỗi.”
Cô ta sững người.
“Em không sai. Chỉ là… em đã ở sai vị trí, làm điều một người trẻ tuổi thường sẽ làm.”
Tôi quay người, bước ra khỏi quán cà phê.
Nắng chiếu lên mặt tôi, ấm áp.
Tôi mở cửa xe, ngồi vào trong.
Trong gương chiếu hậu, Chu Lâm Lâm vẫn đứng đó, trước cửa quán, nhìn chiếc xe tôi đang lái rời đi.
Cô ta muốn nói điều gì đó — tôi biết.
Nhưng tôi không cần nữa.Có những chuyện, đã bỏ lỡ… là bỏ lỡ.
Tôi khởi động xe, chạy về phía công ty khách hàng.
Trên đường đi, tôi nhớ lại câu nói của Trương tổng:“Năng lực là của em. Khách hàng cũng vậy.”
Đúng thế.
Năng lực là của tôi. Lựa chọn cũng là của tôi.
Tôi chọn rời đi. Chọn con đường của chính mình.
Đó mới là “tầm nhìn” của tôi.
Không phải làm bệ đỡ cho ai. Mà là tự mình đi lên, để những kẻ khác… không còn đường nào để bám vào.
Ngoài cửa sổ, thành phố lùi lại phía sau như một dải phim tua ngược.
Tôi khẽ mỉm cười.
Cuộc sống, cuối cùng cũng nằm trong tay tôi.

