Ba năm trước, phu quân vì che chở người trong lòng mà quay lưng rời đi, bỏ lại sau lưng một người vợ mới sinh và đ /ứa tr /ẻ còn đỏ hỏn.

Không thư từ, không tin tức, như thể cả nhà ta chưa từng tồn tại trong cuộc đời hắn.

Ta chờ đến cạn lòng, cuối cùng dứt khoát gả lại cho một tiêu sư.

Ngày tiêu sư áp tiêu hồi phủ, con trai ta từ xa đã chạy bổ tới, ánh mắt sáng rỡ, giọng non nớt vang lên giữa sân:

“Phụ thân!”

Tiêu sư thuận tay ôm lấy ta vào lòng, cúi đầu xoa tóc đ /ứa tr /ẻ, cười ôn hòa:

“Phải rồi, bảo bối tâm can của ta đây.”

Ngay khoảnh khắc ấy, ta chợt cảm thấy sau lưng mình như có một luồng hàn ý bám riết không tan.

Tim khẽ run, ta theo bản năng quay đầu lại

Ở đầu phố, người chồng cũ năm xưa lặng lẽ đứng đó.

Áo quần xộc xệch, râu tóc bơ phờ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào gia đình ba người chúng ta, như thể muốn nhìn xuyên qua từng tấc hạnh phúc trước mắt.

01

Chuyến thuyền của Từ Ân về trễ hơn giờ đã hẹn trong thư. Ta dẫn Hồng nhi đợi ở bến sông.

Bầu trời xám xịt, bất chợt mưa phùn lất phất, Hồng nhi trốn dưới ô của bà bán hoành thánh, vùi đầu cố uống hết bát canh nóng.

Ta bất đắc dĩ móc tiền ra trả cho bà: “Con không phải vừa ăn trưa rồi sao?”

Hồng nhi phồng má ngẩng đầu: “Đàn ông phải ăn nhiều mới lớn lên mạnh khỏe, giống như phụ thân vậy.” Nói xong, nó bĩu môi không vui, “Hôm nay Nhị Ngưu lại nói con không giống con trai của phụ thân, hừ.”

Dĩ nhiên nó không giống Từ Ân.

Từ Ân cao lớn cường tráng, nhiều năm làm nghề tiêu cục trên giang hồ, cử chỉ luôn mang khí chất lãnh liệt. Còn Hồng nhi giống cha ruột hơn, mắt mày đẹp đẽ, tóc đen mượt mà, ngay cả thói quen mím môi khi không vui cũng giống y hệt.

Chợt nghĩ đến người kia, lòng ta có chút khó chịu.

Người đó vì bảo vệ ý trung nhân mà bỏ đi ba năm, nay không biết đang chìm đắm trong men say ở chốn nào. Nếu không phải lão thái thái xót thương ta mà cho tờ thư ly hôn, có lẽ giờ đây ta vẫn còn dẫn theo đứa nhỏ “thủ tiết” cho người ấy.

Xui xẻo, thật xui xẻo.

Ta lắc đầu, không muốn nghĩ thêm nữa.

Bỗng nghe thấy tiếng reo vui của Hồng nhi, nó nhảy cẫng lên, chỉ tay về phía con thuyền trên sông, cờ xanh phấp phới theo gió.

“Là phụ thân!”

Ta chăm chú nhìn, quả nhiên thấy một người cao lớn mặc áo tơi, đội nón lá đứng ở mạn thuyền, vẫy tay với chúng ta.

Chuyến thuyền này về muộn nhất, bến sông gần như không còn ai chờ đợi, vì thế ta cũng gạt bỏ vẻ dè dặt thường ngày, khó lòng che giấu sự phấn khích trong lòng, gọi lớn một tiếng:

“Phu quân!”

Thuyền chưa kịp cập bến, Từ Ân đã sải bước phóng qua người gầy gò bên cạnh, ba bước thành một, chạy tới, một tay bế bổng ta lên, ngửa đầu cười sảng khoái.

“Ấy, tim gan của ta! Nhớ ta quá nên gọi ‘phu quân’ ngọt ngào đến vậy.”

Hắn vốn đã cao lớn, nay bế ta lên, cảm giác cách mặt đất tới sáu thước, tay ta chỉ vừa vịn vào vai hắn, nghe hắn nói những lời lếu láo, vừa thẹn vừa giận.

“Thả ta xuống mau!”

Hắn không chịu thả, bên cạnh Hồng nhi sốt ruột kéo tay áo hắn: “Cha, con, con cũng rất nhớ cha!”

Từ Ân qua loa nhướng mày với Hồng nhi: “Được lắm, tiểu tử, mập lên chút rồi. Nửa tháng nay có ngoan ngoãn chăm sóc mẫu thân con không?”

Hồng nhi giống ta, dễ dỗ dành. Nghe vậy lập tức cười hớn hở: “Dạ! Con chăm sóc mẫu thân rất tốt, nhưng mẫu thân không nghe lời con, ăn uống không tử tế, cứ kén cá chọn canh!”

Tiểu quỷ thối, còn mách lẻo nữa.

Từ Ân nheo mắt nhìn ta: “Hửm? Bảo sao bế thấy nhẹ đi vài lạng.”

Ta trừng mắt: “Chàng là cân đòn à? Lạng nào cũng cân được sao?”

“Vậy ta phải về nhà cân thử thật kỹ xem sao.” Từ Ân kéo dài giọng đầy nguy hiểm, bàn tay nóng rẫy đặt lên eo ta.

Mặt ta đỏ bừng, cố sức đánh vào chiếc nón lá của hắn, che đi ánh mắt không đứng đắn: “Đừng có giở trò nữa.”

Dù xung quanh ít người, nhưng ta luôn có cảm giác có ánh nhìn bám riết lấy mình. Sau khi Từ Ân thả ta xuống, ánh nhìn đó vẫn chưa tan đi.

Ta định quay đầu lại xem là ai, Từ Ân đã đội nón lá cho ta che mưa, một tay ôm ta, một tay dắt Hồng nhi: “Về nhà thôi, về nhà.”

Tầm nhìn bị che khuất, ta tạm gác lại nghi hoặc trong lòng. Có lẽ chỉ là ta nghĩ nhiều.

Nhưng vừa bước được hai bước, sau lưng bỗng vang lên tiếng thảng thốt của bà bán hoành thánh: “Ối chao, công tử! Không sao chứ?”

Như bị ma xui quỷ khiến, ta quay lại nhìn.

Đó là người gầy gò vừa đi chung thuyền với Từ Ân. Người này dường như bị thương, đứng không vững, suýt ngã vào nồi nước sôi của bà.

Chiếc nón lá rơi xuống đất, hắn ôm ngực lảo đảo đứng lên, yếu ớt ho hai tiếng, hàng mi run rẩy, không ngờ đối mắt với ta.

Đôi mắt này, khuôn mặt này.

Trong khoảnh khắc, ta sững sờ.