18
Không biết người khác yêu nhau có giống bọn tôi không.
Không có giai đoạn “tình cảm thuần khiết” nào cả, vừa bắt đầu là đã rất thân mật rồi.
Phó Tư Thanh mê hôn đến mức như thể bị nghiện vậy.
Tôi bị anh kéo ngồi trên đùi, môi chạm môi.
Anh vừa nói chuyện vừa khẽ mím môi tôi một cái.“Anh gọi em là ‘bé cưng’ được không?”
…
Tôi không hiểu sao anh có thể vừa hôn vừa nói chuyện mà mặt không đỏ chút nào.
Anh coi như tôi đã đồng ý.
Nụ hôn dần trở nên sâu hơn.“Bé cưng, đừng trốn lưỡi nữa.”
Tôi cuối cùng cũng chịu không nổi, chờ lúc anh lùi lại thì cắn anh một cái.“Sao thế?” — anh hỏi.
Tôi mặt đỏ như cà chua, tức tối nói:
“Anh nói chuyện đừng có… thẳng thừng kiểu đó được không!”“Được, anh sẽ sửa.”“Nhưng mà Hy Hy, em cắn anh đau thật đấy.”
Tôi nghi ngờ anh đang xạo.
Nhưng ánh mắt lại vừa đáng thương vừa chân thành.
Tôi lúng túng một lúc lâu mới lắp bắp:“Vậy… vậy giờ sao đây…”“Em đi mua thuốc cho anh nhé?”
Phó Tư Thanh đặt tay lên eo tôi, nhẹ nhàng xoa:
“Hy Hy hôn anh một cái đi là được rồi.”Anh phiền ghê :))
Nhưng không thể phủ nhận, kỹ năng hôn của anh ấy tiến bộ rất nhanh.Hôn anh rất thoải mái.
Tôi ôm lấy vai anh, cúi xuống hôn tiếp.Chẳng bao lâu sau, Phó Tư Thanh hơi lui lại.
Tôi mở to mắt nhìn anh, hơi ngơ ngác.“Được rồi, bé cưng, mình quay lại làm việc thôi.”
Tôi vẫn ngồi trên đùi anh, không chịu nhúc nhích, có chút khó chịu:“Sao anh kỳ vậy?!”
“Anh hôn đủ rồi thì không cho người ta hôn lại?”
Tay đang định bế tôi xuống của anh dừng lại.
Phó Tư Thanh ngẩng đầu, ánh mắt lười biếng nhìn tôi.
Một lát sau, anh lại kéo tôi ôm vào lòng.“Anh sai rồi.”“Vậy thì… tiếp tục.”
Tôi cảm nhận được điều gì đó, hoảng loạn ngồi lùi lại.
“Không, không được rồi…”“Chúng ta về tiệm đi, Phó Tư Thanh.”
Anh không đồng ý.“Ngồi thế này hôn là vừa đẹp.”
“Nhưng… em ngồi thấy cấn quá.” Tôi chôn mặt vào ngực anh, lí nhí nói nhỏ.
Phó “mặt lạnh vô tình” Tư Thanh:“Ừ, ngồi lên rồi thì đâu còn cấn nữa.”
19
Sự ngọt ngào và mới mẻ khi yêu Phó Tư Thanh khiến mỗi ngày trôi qua với tôi như đang đi trên mây kẹo bông vậy.
Ngây ngất đến mức tôi suýt chút nữa thì quên mất là trên đời này còn có người tên Tạ Hồi.
Tối hôm đó, Phó Tư Thanh đưa tôi về đến dưới chân chung cư.
Sau khi Phó Tư Thanh rời đi, Tạ Hồi từ trong bóng tối bước ra.
Trên người anh vẫn là mùi bạc hà lẫn với khói thuốc rất nồng.
“Em đang quen Phó Tư Thanh à?”
“Không liên quan gì đến anh.”
Tôi dứt khoát cắt ngang câu chuyện.
Không khí chợt lặng đi.
Trong mắt Tạ Hồi thoáng qua nét ảm đạm, pha thêm chút lạnh lẽo của sự bất lực.
Trông anh lúc này lạ lắm, gần như tôi không nhận ra nữa.
“Kiều Hy, anh và Tống Lạc Linh đã hủy hôn rồi.”
Chưa kịp để tôi phản ứng, anh đã khẽ cười, tự giễu:
“Mà anh nói với tôi mấy chuyện này làm gì chứ.”
“Anh cũng đâu thể cưới tôi.”
“Dù không có Tống Lạc Linh, anh cũng phải liên hôn với người khác thôi.”
Anh nhìn tôi, trong mắt như đang cười.
“Nói đi, em thấy có phải họ nhận lại anh chỉ để chuẩn bị cho cuộc liên hôn này không?”
Tạ Hồi lại châm một điếu thuốc.
Tôi mở miệng: “Nếu anh không có gì nữa, tôi về trước.”
Thấy anh không trả lời, tôi bước thẳng lướt qua anh.
Người phía sau dựa vào lan can cầu thang, khẽ gọi tôi lại.
“Kiều Hy.”
“Đêm qua anh mơ thấy năm cuối cấp ba.”
“Anh mơ thấy tan học thì gặp em đang phát tờ rơi ở cổng trường.”
“Nhưng anh lại không nhớ được chuyện sau đó xảy ra thế nào.”
“Em còn nhớ không? Kể lại cho anh đi.”
Tôi nghĩ một lát, rồi vẫn chọn im lặng rời đi.
Tôi thì nhớ rất rõ.
Hôm đó tôi tưởng học sinh năm cuối vẫn đang học tiết tự học buổi tối.
Không ngờ anh lại ra sớm hơn thường lệ.
Khi hai ánh mắt chạm nhau, tôi vội cúi gằm mặt, giả vờ không quen biết.
Tạ Hồi chỉ yên lặng nhìn tôi hai giây.
Sau đó bước đến cạnh tôi, nhận lấy tờ rơi rồi đứng phát cùng.
“Ơ? Tạ Hồi đó hả?”
“Sao cậu lại phát tờ rơi thế này?” — bạn học trong lớp anh hỏi.
Anh chỉ thản nhiên đáp:
“Chị tôi làm thêm việc này, tôi giúp chị một tay.”
Tôi vẫn luôn nói với mọi người rằng tôi là chị anh.
Tạ Hồi rất nổi tiếng trong trường vì vẻ ngoài nổi bật.
Ngay lúc đó, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía anh, không ít trong số đó đầy ác ý và giễu cợt.
Tạ Hồi vẫn bình thản đón nhận tất cả.
Anh tiếp tục phát tờ rơi, không nhìn tôi lấy một lần.
“Kiều Hy, chuyện này chẳng có gì đâu.”
“Kiếm tiền không phải là điều đáng xấu hổ.”
So với việc Tạ Hồi quên mất chuyện đó, tôi nghĩ đúng hơn là — anh chưa bao giờ thực sự nhớ lại theo đúng cảm xúc khi xưa.

