Tôi bất ngờ trở về nhà, lại vô tình bắt gặp Tạ Hồi đang xem mắt.

Đối tượng xem mắt của anh ta chỉ vào tôi, hỏi:“Cô ấy là ai vậy?”

Mẹ của Tạ Hồi thờ ơ đáp:“Chỉ là con gái của người giúp việc thôi.”

Tạ Hồi không hề phủ nhận.

Ánh mắt anh ta lướt qua tôi như thể tôi chỉ là người dưng không mấy quan trọng.

Sau đó, anh ta lại bình thản thảo luận chuyện đính hôn với cô gái kia như không có chuyện gì xảy ra.

Tôi ngẩn người mất vài giây, bất chợt nhớ lại hai năm trước — khi đó tôi làm ba công việc một lúc để nuôi Tạ Hồi học đại học.

Sau đó anh ta được gia đình nhà giàu tìm lại.

Vì muốn đưa tôi về nhà họ Tạ, anh ta từng cãi nhau ầm ĩ với bố mẹ.

“A Hồi, con bé đó chỉ là một đứa con gái tầng lớp thấp nhất trong xã hội thôi!”

Tạ Hồi cười uể oải:

“Ồ, vậy nếu mẹ biết con đã định kết hôn với cô gái tầng lớp thấp đó ngay sau khi tốt nghiệp, mẹ không tức điên lên à?”

1

Việc tôi bất ngờ xuất hiện không khiến gia đình họ Tạ bối rối chút nào.

Có lẽ mẹ Tạ nghĩ tôi quá thích Tạ Hồi, không dám làm loạn trước mặt mọi người, sợ làm anh ta mất hứng.

Còn Tạ Hồi thì, tám phần là chẳng quan tâm.

Cô gái đối diện anh ta “ồ” lên một tiếng:

“Tạ Hồi, cô ấy là ai vậy?”

“Hình như lần nào em đến nhà anh cũng thấy cô ấy.”

Mẹ Tạ lại lạnh lùng xen vào:

“Con gái của người giúp việc thôi.”

“Dì Trương, đưa con gái dì ra ngoài đi.”

Cô gái kia cũng không nghĩ ngợi nhiều, chỉ kéo tay áo Tạ Hồi, tiếp tục hỏi:

“Anh còn chưa trả lời em mà.”

“Chúng ta định ngày đính hôn vào một tháng nữa có được không?”

Tôi nhìn theo ánh mắt cô ấy, đối diện với ánh mắt Tạ Hồi.

Anh ta dửng dưng quay mặt đi, như thể đang nhìn một người hoàn toàn không quan trọng.

Tạ Hồi ừ nhẹ một tiếng:“Các người cứ tự quyết, tôi không có ý kiến.”

2

Dì giúp việc kéo tôi ra vườn sau biệt thự.

Bà ấy rót cho tôi một ly nước:

“Hy Hy, con cũng thấy rồi đấy, Tiểu Hồi đã đồng ý liên hôn rồi, nó không thể nào cưới con nữa đâu.”

“Sau này con tính sao? Vẫn muốn ở lại nhà họ Tạ à?”

Tôi cầm ly trà, mắt nhìn xa xăm:“Không đâu.”“Con sẽ tranh thủ dọn đi sớm.”

Sự bình tĩnh và dứt khoát của tôi khiến bà có chút bất ngờ.

Thật ra, đây không phải lần đầu tiên tôi bắt gặp Tạ Hồi và cô gái kia bên nhau.

Cô ấy tên là Tống Lạc Linh.Là tiểu thư của tập đoàn Tống thị.

Ban đầu, mẹ Tạ chỉ hay gọi cô ấy đến nhà ăn cơm.

Sau đó thì khuyên Tạ Hồi đưa cô ấy ra ngoài chơi, rồi đưa về nhà.

Một đêm nọ, tôi ra khỏi phòng để uống nước.

Bắt gặp hai người họ đang đứng trong vườn.

Tống Lạc Linh nhón chân hôn nhẹ lên má anh ta, rồi đỏ mặt chạy đi.

Tạ Hồi không biểu lộ cảm xúc gì.

Khi mở cửa vào nhà, bắt gặp tôi, anh ta hơi khựng lại, đứng yên tại chỗ lặng lẽ nhìn tôi.

Cứ như thể anh đang đợi tôi chất vấn.

Tôi lúng túng lùi lại hai bước.“Tôi… tôi về phòng trước đây…”“Anh cũng ngủ sớm nhé.”

Tôi cực kỳ mất khí phách mà vội vàng bỏ chạy.

Giờ nghĩ lại, tôi cũng chẳng hiểu mình khi đó đang cố chấp vì điều gì.

Có lẽ là vì khi đó… tôi vẫn còn thích Tạ Hồi.

Nhưng may mắn là, bây giờ thì buông rồi.

3

Tôi ngồi ngoài vườn mấy tiếng đồng hồ.

Đợi họ nói chuyện xong rời đi, tôi mới mở cửa vào nhà.

Phòng khách chỉ còn lại Tạ Hồi.

Tôi thở phào một cái, đi tới ngồi xuống đối diện anh.“Tạ Hồi, tôi định sẽ dọn đi.”

Vẻ mặt anh cũng không quá ngạc nhiên.

Im lặng một lúc lâu, anh thấp giọng nói:“Tôi sẽ bù đắp cho em.”“Em muốn gì cứ nói.”

Tôi chống cằm suy nghĩ nghiêm túc một lúc.“Ừm… vậy thì phiền anh giúp tôi mở một tiệm bánh ngọt nhé.”“Không tính là bù đắp.”

“Coi như là anh trả ơn việc tôi từng làm việc nuôi anh học đại học.”

“Như vậy, sau này chúng ta không ai nợ ai cả.”

Khi tôi nói xong câu cuối cùng, bàn tay đặt trên mặt bàn của anh hơi siết lại.

Một lát sau.“Được.”

“Cửa hàng nào ở trung tâm thành phố, em thích chọn cái nào cũng được.”

Tôi và Tạ Hồi quen nhau năm năm.

Cuối cùng, chỉ dùng vài phút để cắt đứt sạch sẽ.

Không tranh cãi dai dẳng.

Không ai trách ai yêu nhiều hơn, không lưu luyến bịn rịn.

Có lẽ khi hai người đã chẳng còn tình cảm, việc chia tay cũng sẽ nhẹ nhàng và hiệu quả như vậy.

Tôi nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ.

Mặt trời lặn nhuộm bầu trời thành màu caramel ngọt ngào.

Tôi đứng dậy: “Hôm nay có hơi trễ rồi.”

“Xin lỗi nhé, tôi lại phải ở thêm một đêm.”

“Nhưng sáng mai tôi sẽ dọn đi ngay, anh yên tâm.”

Tạ Hồi mím chặt môi.